The first 200 lines.
Trong tập trước của Crazy Ex-Girlfriend...
- Đây là Valencia. Bạn gái anh. - Chào.
Và thở ra "ah..." Cô có muốn đi
- uống cà phê với tôi không? - Sao cô lại muốn làm thế?
Chị hiểu em định làm gì rồi.
Làm bạn với kẻ thù và có nhiều thời gian hơn với Josh.
Rất mừng em đã chuyển tới đây, Becks.
Không biết cô định làm gì
hay giả làm bạn với tôi có mục đích nào
nhưng tránh xa tôi ra
và cả Josh nữa.
Anh bị em cuốn hút.
Rất
rất bị cuốn hút.
Anh ấy nói "cuốn hút"
và sau đó thì ngừng
và nói "rất cuốn hút".
- Cô nói cái đó rồi. - Ok, tôi nói rồi.
vì nó là "rất", đúng chứ?
Đấy là câu nói phóng đãng.
"Rất" là từ quan trọng, đúng chứ?
Nghĩ mà xem. 2 người có đồ uống tên là Very Berry Blast.
Ý tôi là...giả dụ
"rất" có nghĩa gì đó. Đúng chứ?
Uh, chúng tôi không đặt tên. Người khác đặt.
Ok, nó hơi...
lạc đề rồi.
Có thể Josh chỉ cố tỏ ra tử tế
kiểu như là...
để tống cô đi?
Cái gì?
Không.
Thôi mà...không đâu.
Cô nhắc nhiều đến cậu ta.
Lịch sử của 2 người là gì?
Hơi bị xúc phạm đấy.
Mọi người dừng hát có được không?
Tình huống này phức tạp hơn thế.
Ok! Hiểu rồi!
Có thể tôi không liên lạc với Josh
là vì những gì anh ấy đã nói.
Rằng anh ấy bị tôi cuốn hút.
Kiểu là...
nếu có ôm
thì cũng là bạn thôi.
- Chào, Becks! - Ohhhh
Anh bạn.
Wow, em không gặp
anh trong, uh, 4 ngày?
Anh rất xin lỗi.
Rất?
Anh phải tham gia M.I.A.
Sắp nghỉ lễ mà, anh rất bận.
Hôm nay cũng rất là đông xe cộ.
Buồn cười thât.
Vây là "rất" là câu cửa miệng của anh.
Đó là...
Uh... uh, không có gì.
Vậy anh đang nói đến đâu rồi?
Năm nay lễ Tạ ơn làm ở nhà anh
anh em họ, cô dì chú bác
từ Temecula, Glendale, San Mateo...
- Oh, wow. - Oh, Rancho Cucamonga,
Stockton, Pismo Beach,
Solvang, Victorville...
Thế còn em?
Chết...anh quên mất chữ M.
Uh, Modesto, Monrovia,
Mendocino, hết rồi.
Em làm gì vào lễ Tạ ơn?
Oh, bleh...
Em tới East Coast, vùng Scarsdale với mẹ
và xem giải Chó thế giới.
Và?
Thì ăn Craisins và gà tây,
bánh gì đó
- và chăm sóc bọn chó. - Tuyệt!
Điều quan trọng nhất là
em được ở cạnh gia đình.
Nơi em thuộc về.
Nơi em....
nơi em thuộc về.
Tôi cho trân châu vào cốc của cô Dhori.
Chúng tôi biết cô ấy thích nó mà.
Cảm ơn nhé. Chúc em lễ Tạ ơn vui vẻ, Becks.
Chào mẹ em hộ anh.
Gặp sau nhé!
- Chúc các anh nghỉ lễ vui vẻ. - Bình an nhé!
Rất bình an!
Ok, mọi người sẵn sàng chưa?
- "Cheese" đi - Cheese.
Đẹp đấy.
Ai cũng có nơi để về trừ em.
Đừng ngốc thế.
Em có gia đình ở New York.
Ý em là không hẳn thế.
Bố em có vợ mới, mẹ em thì bị cuồng đau khổ.
2 đứa em sinh đôi chết dẫm.
Em không muốn về nhà nghỉ lễ.
Đấy là nơi cuối cùng em muốn về.
Như chị đã nói, em có thể tới
lễ Tạ ơn tận thế nhà chị.
Ý chị là, kéo ghế
và ngồi nghe ông chú của Scott về nạn phân biệt chủng tộc.
2 đứa em sinh đôi của em?
Ý em là, em rất ghét chúng
em luôn không thích gần chúng.
Sao em không hỏi Josh xem có thể
đến nhà cậu ấy vào lễ Tạ ơn không?
Cậu ta nói bị em cuốn hút mà
và ta đều biết điều đó nghĩa là gì.
Chúa ơi, đừng bắt em.
Em còn chẳng biết nó nghĩa là gì nữa rồi.
Chị biết.
Một anh chàng nói như thế
tức là mối quan hệ hiện tại
của anh ta sắp toi rồi.
Cậu ta đang nói ra đấy.
Nếu nghỉ lễ mà em tới nhà cậu ta...
Ý em là em có muốn tới nhà Chan không á?
Em có muốn ở quanh
toàn là gia đình giàu tình cảm người Philippine không?
Đương nhiên là muốn.
Kể chuyện cho bọn em đi chị!
Câu chuyện sách trong thư viện. Nữa hả?
Không, thôi đừng kể nữa.
Sách trong thư viện!
Sách trong thư viện! Sách trong thư viện!
Làm ơn đi, cô Rebecca, chỉ 1 lần nữa thôi.
Sách trong thư viện.
Nhưng mọi người thuộc hết rồi còn gì.
Thôi được rồi.
Nhưng nếu Josh muốn mời em
thì đã mời rồi
nên thôi bỏ đi.
Sao lúc nào em cũng bỏ cuộc dễ dàng thế?
Em có nghĩ Angelina đi đóng Mr. & Mrs. Smith
với cái thái độ như em chắc?
Nếu thế, đã không có Shiloh,
hay Maddox, hay Vivienne...
Em nghĩ ai nên ở cạnh cậu ta
và con gà tây vào thứ 5?
Em hay Venezuela?
Chị biết không? Lễ Tạ ơn là ngày gia đình sum họp.
Em sẽ không để mưu đồ của chị phá hỏng nó đâu.
Ok, ok...vậy theo cách này nhé.
Lập ranh giới xung quanh bạn gái của Josh
và đẩy cô ta ra ngoài.
Em thấy sao?
Em thấy rất là tệ.
Ok? Ranh giới chắc là đủ
để làm cô ấy tan nát luôn.
Rebecca,
em đang tới gần Josh.
Chị có thể cảm thấy điều đó.
Và nếu em có thể tới ăn tối cùng họ
thì quá đẹp luôn.
Đấy là ngày nghỉ lễ, Paula.
Người ta đâu phải lúc nào cũng được như ý.
Kincaid, anh không nên.
Oh, mà có đâu.
Chẳng bao giờ có cả.
Lynne, tôi nghĩ thế đủ rồi đấy.
Tôi thấy cô say quá rồi đấy.
Đừng có bảo tôi phải làm gì.
Ok. Được đấy.
Chúc may mắn.
Greg! Greg!
Anh có biết lễ Tạ ơn
nhà Chris sẽ làm tamales?
Em rất thích!
Không chỉ là món ngô đơn thuần.
Cô toàn các sự thật thú vị nhỉ.
Ok, Mr. Cáu Kỉnh, tưởng ta hòa rồi.
Cười cái xem nào.
Đúng rồi đấy.
Vậy anh làm gì vào lễ Tạ ơn? Có gì vui không?
Năm nay mọi thứ sẽ khác.
Uống đi, đây là cốc cuối cùng mà tôi pha cho cô đấy.
Đúng thế.
Tôi sẽ bỏ cái việc dở hơi này.
Ngay khi hết ca làm.
Không đợi được lúc sếp đến và nói cho hắn biết.
Sẽ như là Jerry Maguire
pha lẫn 1 ít Norma Rae.
Ai đó ăn cướp password của Netflix kìa.
Tôi đã tích đủ tiền
để đi học kinh doanh.
Nhưng phải tìm được y tá chăm bố tôi trước đã.
Wow. Cái gì, kinh doanh hả?
Tuyệt. Đúng điều anh muốn còn gì.
Bố tôi sẽ không thích tôi đi đâu
nhưng để tối hôm lễ Tạ ơn tôi sẽ nói
rồi sau đó sẽ cùng ngồi ăn
phô mai và thịt nướng,
như những gì người ta làm trong lễ Tạ ơn lần đầu tiên.
Cái gì. Thật á?
Em học trường công mà.
Rõ ràng rồi.
Thật tuyệt.
No comments yet. Be the first to leave one.