The first 200 lines.
NETFLIX GIỚI THIỆU
B...
B...
Bầu trời xanh!
Bầu trời.
Đám mây.
Ch...
Ch... Chó!
- Chó? Chó ở đâu? - Đằng kia.
Mẹ không thấy à?
Không.
Loại chó gì vậy con?
Chó nhỏ.
Thú vị đấy.
Chữ V cho...
voi!
Voi à? Ở đâu?
Phải. Sao, con bỏ lỡ nó à?
CHÀO MỪNG ĐẾN TEXAS LÁI XE AN TOÀN - CAO TỐC TEXAS
ROADRUNNER TRẠM DỪNG MỞ CỬA 7 NGÀY QUÁN CÀ PHÊ
Này con yêu. Đừng gãi vảy ngứa. Thôi nào.
- Con chỉ kiểm tra. - Gãi rách cả tất à?
Nó rách sẵn thế rồi.
Nó sẽ để lại sẹo đấy.
Đáng lẽ con không có vảy nếu Lily Stevens không đẩy con.
Lily Stevens sẽ không đẩy con nếu con không ném phấn vào bạn ấy.
Bạn ấy nhăn mặt trêu con.
Chúng ta không làm hại ai.
- Không bao giờ. - Bạn ấy đáng bị đau.
Không phải.
Clara, không ai đáng bị đau hết.
Không ai cả.
Con hiểu chứ?
Thôi nào.
3 CUỘC GỌI NHỠ MARK: KAT, GỌI CHO TÔI
- Ổn cả chứ? - Vâng.
MẸ KAT: CON VẪN ỔN KAT: SẼ GỌI MẸ Ở OKLAHOMA X
Tôi đã được gặp TJ.
Một quý ông dễ mến. Vào cửa hàng TJ mua bánh quế nào.
Đó là tất cả danh sách. Tôi sẽ coi nó là thứ yếu.
Vì cuối cùng...
KÊNH TONY ROBBIN CÁC TẬP GẦN ĐÂY
Ta lớn lên hay chết đi.
Ta không biết rằng mình lấy các sự kiện làm cớ để trở về nhà
về với các khuôn mẫu mà ta biết, kể cả chúng phiền phức.
Nên nếu xác định được nơi sống,
về cảm xúc, khuôn mẫu đang hạn chế bạn.
- Thứ hai là tìm thuốc giải độc. - Nói đi.
Chúng ta sẽ đối mặt
nhiều lần trong đời căng thẳng cực độ.
Khác biệt đời người không ở cái ta gặp,
mà là ta làm gì với cái ta gặp.
Đời cho ta các sự cố, các "sự cố khủng khiếp" này,
vì có một góc đời chúng ta phải lớn lên.
Bạn có thể đánh mất mình ờ nơi
đối mặt với bi kịch toàn diện...
KHÔNG KẾT NỐI
Đùa mình chắc.
Ôi, chết tiệt!
Mẹ ơi.
Sao ta lại dừng?
Ồ, hay rồi.
Mình đang ở đâu vậy mẹ?
Một nơi nào đó, cưng à.
Con biết không, Poppy đã dạy mẹ cách thay lốp.
Sẽ có ngày mẹ dạy cho con.
Trong lúc đó, có lẽ con nên lại đây và...
bắt đầu chú ý trước đi.
Không, chán lắm.
Ừ, tùy con thôi.
Hay là con lấy giúp mẹ cà phê nào.
- Mẹ ơi? - Ôi, Chúa ơi.
Khi đến Hokahoma, ta có thể...
Clara?
Clara!
Cho mẹ xem!
Mẹ, nó cắn con!
Để mẹ xem nào, Clara.
Ôi, Chúa ơi. Không sao, con yêu.
Không sao đâu.
KHÔNG CÓ MẠNG
Thôi nào. Ồ, không sao. Clara?
Clara, thôi nào, bé cưng.
Ôi, con yêu.
Đợi nhé, con yêu.
Xin chào?
Xin chào!
Có ai ở nhà không?
Xin chào?
Cố lên. Đừng bỏ mẹ, bé cưng nhé?
Đừng bỏ mẹ, bé cưng. Đừng bỏ mẹ.
Cố lên.
Ôi, tôi rất xin lỗi đã đường đột.
Con gái bé bỏng của tôi, nó bị rắn cắn.
Và tôi rất cần bà giúp.
Xe tôi bị xịt lốp. Điện thoại không có sóng.
Con bé đang sốt. Tôi không biết phải làm gì.
Cô gặp may đấy.
Tôi chữa rắn cắn nhiều rồi. Để tôi giúp con cô.
Ôi, tạ ơn Chúa.
- Nó đang tái đi. - Để tôi giúp.
Nó tái đi rồi! Hãy cứu nó!
- Bà làm được gì? - Thị trấn gần nhất là Tulia.
Cô sẽ tìm ra bệnh viện ở đó.
Tốt nhất cô nên thay lốp xe đi.
Nào, đừng cứ đứng đó. Mất thì giờ lắm.
Chuyện tiền nong để nói sau.
Được rồi, bé gái.
Mẹ đây rồi.
Clara.
Clara?
Mẹ ơi.
Đi nào, con yêu.
CHÀO MỪNG ĐẾN TULIA VÙNG ĐẤT MÀU MỠ NHẤT VÀ NGƯỜI DÂN TỐT NHẤT
Chúng tôi sẽ giữ bé và theo dõi trong ngày.
Mà tin tôi đi, nếu trẻ năm tuổi bị rắn chuông cắn,
cô sẽ biết ngay.
Nhìn bên ngoài, bé chỉ là kiệt sức, mất nước nhẹ.
Ông nên thấy nó lúc đó, sốt hầm hập. Con bé khó thở.
Da nó xanh tái đi, vì Chúa.
Cô có thấy bất ổn khi lái xe không?
Không.
Còn thuốc? Dùng gì?
Không dùng gì.
Từ Phoenix đến Oklahoma là chuyến đi dài đấy.
Phải, à, tôi bị say máy bay. Nên lái xe thì đỡ tệ hơn.
Cô có thấy…
Cái này cần thiết không?
...sợ hãi hay căng thẳng trước khi lái xe không?
Không. À có, tôi đoán vậy.
Khá là điên rồ.
Chúng tôi bắt đầu lại. Và chuyển nhà rất quan trọng với Clara.
Cô là mẹ đơn thân?
Vâng.
Huyết áp hơi cao. Không ngạc nhiên, nhưng không đáng báo động.
Tôi biết chuyện này có vẻ điên rồ.
Nhưng phải có cách giải thích nào đó.
Ý tôi là, bà già đó, có lẽ bà ấy đã…
Tôi không rõ là bài thuốc cổ xưa của bà ấy hay gì đó.
Tôi chỉ... tôi chỉ đang kể với ông chuyện đã xảy ra.
Con gái cô sẽ ổn thôi. Nó chỉ cần nghỉ ngơi.
Cô cũng phải nghỉ ngơi.
Ngủ một chút đi.
Thế đấy. Ý của Chúa.
Tôi biết.
Một em bé dễ thương.
Cứ nghĩ suýt mất con bé.
Cô thật may. Mọi chuyện có thể kết thúc khác rồi.
Anh là?
Tôi đến lấy thanh toán, cô Ridgeway.
Sao cô không ngồi ghế nhỉ?
Chúng tôi có bảo hiểm. Con gái và tôi,
cả hai đều có bảo hiểm.
Tôi không nói về tiền nợ bệnh viện.
Tôi đang nói món nợ kia.
Món nợ của cô.
Cái giá để cứu con gái cô không rẻ.
Linh hồn bé được cứu rỗi.
Và đổi lại, giờ cô đang nợ một.
Xin lỗi, tưởng anh nói linh hồn.
Cô Ridgeway, cô không có nhiều thời gian trả nợ đâu.
Cô chỉ có từ giờ đến khi mặt trời lặn, nó...
giờ chỉ còn...
bảy tiếng nữa.
Linh hồn cô chọn có thể là bất cứ ai.
Nhưng phải là con người.
Và nó phải được trả đầy đủ và đúng hạn.
Được rồi, tôi...
không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tôi không biết anh là ai. Tôi sẽ gọi bảo an.
Tôi muốn anh đi ra, để con gái tôi yên.
Nếu không trả được nợ, cô Ridgeway,
tình trạng con gái cô sẽ trở lại như cũ.
Tôi muốn anh đi ngay.
Để tôi... nhắc cô nhớ nó trông thế nào.
Clara?
- Con yêu. - Con bé sẽ đau đớn…
Anh đã làm gì con bé?
...trước khi con bé đầu hàng nọc rắn...
chạy khắp cơ thể bé nhỏ này.
Ôi không. Làm ơn, thôi đi.
Nó sẽ chết, cô Ridgeway, tôi đảm bảo với cô.
Dừng lại đi! Rồi ra khỏi đây! Cút đi!
Cứu! Có người vào đây!
Làm ơn, ai đó cứu tôi với!
Bảy tiếng, cô Ridgeway.
Cô phải nhanh lên.
Tôi cần giúp đỡ! Trong này!
Nhanh lên!
- Tôi cần gọi... - Đã xảy ra chuyện gì ở đây?"
- Cô muốn chúng tôi gọi ai? - Phải.
Cô ơi?
Cô ơi?
Tôi gọi bảo an nhé?
Không! Đừng. Không cần đâu.
Cô ổn chứ?
Tôi đã thức suốt từ trước bình minh, lái xe .
Có lẽ tôi cần kiểm tra nhà nghỉ bên kia đường.
Có lẽ thế là tốt nhất. Chúng tôi sẽ trông con giùm cô.
Tôi sẽ tạm biệt con bé.
No comments yet. Be the first to leave one.