The first 200 lines.
Trung Hoa Dân Quốc năm thứ 17.
Các môn phái trong võ lâm
vì để tranh giành danh xưng thiên hạ đệ nhất võ giả
mà tự tàn sát lẫn nhau.
Tương truyền
Minh Đường đứng đầu.
Hy gia
đã dựa vào sức mạnh của mình
tay không tấc sắt
xông pha ở bến Thượng Hải,
đấu võ chưa từng bại trận.
Từ đó về sau
người thách đấu nhiều không ngớt.
Vì ngưỡng mộ mà tìm đến,
có người đến phân thắng bại,
có người đến ám sát,
có người đến chửi rủa,
có người đến chụp trộm.
Ai có thể có một mặt báo liên quan đến Hy gia
trên báo chí
thì trên giang hồ bọn họ có thể
có chỗ đứng.
Ta nhổ đấy, đến chụp ta đi,
đến chụp ta đi.
Đã nói là gác đao quy ẩn,
giải giáp quy điền.
Ta nhịn rồi.
Đã nói là bỏ võ tòng văn,
không động vào vũ khí nữa.
Ta nhịn rồi.
Đến tuổi rồi,
phải lấy chồng rồi,
không thể lại đánh đánh giết giết nữa.
Ta nhịn rồi.
Không dám đánh?
Đem danh hiệu thiên hạ đệ nhất võ giả giao ra đây.
Chỉ là hư danh mà thôi.
Giao thì giao.
Vậy là đúng rồi.
Cô già rồi
thì nên thoái vị nhường chỗ cho người có tài,
đem cơ hội để lại cho người trẻ tuổi.
Cô già rồi... Cô già rồi...
Tại sao cứ nhất định đều phải làm võ giả chứ?
Cái nghề võ giả này là một nghề
thấp kém nhất hay sao? Lẽ nào...
tất cả mọi người đều phải đến chia phần?
Tôi không giết phụ nữ.
Cô đừng đi.
Hy gia,
xin hỏi vì nguyên nhân gì
mà khiến cô quy ẩn không đến 2 canh giờ
thì lại lựa chọn xuất hiện lần nữa vậy?
Thiên hạ là của ai?
Đệ nhất thì thế nào?
Tôi công phu võ thuật tài giỏi,
làm thế nào cũng chỉ là hư danh.
Bây giờ tôi chỉ muốn về quê
làm một nông phụ bình thường
làm việc cấy hái, giúp chồng dạy con.
Cái đồ đàn bà già bại gia nhà cô,
cứ đợi đấy cho tôi.
Một khi trở thành người trong giới
thì cả đời khó tránh khỏi oán hận của giang hồ.
Theo tôi thấy, Hy gia,
chung quy thì cô cũng không thể thoát khỏi cái bến Thượng Hải này được.
Không thể thoát khỏi cái bến Thượng Hải này được...
Cái bến Thượng Hải này được...
A ha ha ha...
Đúng là cô ta rất khó thoát khỏi cái bến Thượng Hải này được...
Đương nhiên rồi.
Lát nữa để cho các người nếm thử
rượu hạch đào mà tôi ủ.
Rượu đến rồi đây.
Đến rồi, đến rồi.
Sư phụ,
Thanh bì hạch đào ngâm rượu vàng,
uống rồi có thể sống 99 tuổi.
Năm nay vi sư
đã 98 tuổi rồi.
Tả công, đừng nổi giận, đừng nổi giận.
Đừng chấp nhặt với tiểu nha đầu kém hiểu biết,
ngày đại hỷ mà,
mọi người nói xem có đúng không nào?
Đúng, đúng vậy.
Chỉ là vài con chó đang tìm bạn đời thôi mà,
đừng có căng thẳng như vậy.
Hy gia nói rất đúng,
chó đực gặp phải chó cái
thì là bộ dạng sủa càn như vậy.
Sư phụ,
người có nghe thấy tiếng chó sủa không?
Chứng tỏ người đức cao vọng trọng đấy,
ngay cả đến chó của Tả gia thôn cũng đều đang chúc thọ cho người.
Nha đầu ngốc.
Chó sủa
là bởi vì có người tiến vào rồi.
Ôi trời!
Ai mà cả gan như vậy?
Dám liều lĩnh quấy nhiễu thọ yến của sư phụ.
Đây là ai thế nhỉ?
Các huynh đệ.
Lên.
Được, lên.
Chúc mừng sư phụ
đại thọ 98 tuổi.
A Hy! A Hy!
Sư tỷ.
Sư phụ.
Hóa ra là a Hy à.
Nào, nào, nào.
Sư phụ,
uống trà nào.
Sư tỷ...
Cảm ơn sư phụ.
Thật đúng là
con gái lớn rồi thì bề ngoài cũng thay đổi.
Vi sư vậy mà lại không nhận ra.
Sư tỷ,
tỷ nói xem vừa nãy tỷ cũng không giải thích gì cả,
thiếu chút nữa muội đã ra tay với chị rồi.
Em...
Không được vô lễ.
Các cô muốn làm gì hả?
Cút hết ra ngoài
cho khuất mắt tôi.
Sư phụ.
Sư tỷ,
chị đúng là không hổ danh là đường chủ Minh Đường đấy.
So với chị
thì cái võ quán nhỏ này của sư phụ
chỉ giống như gánh hát tạp kỹ vậy.
Hay là con cũng cút ra ngoài đi cho khuất mắt.
Sư phụ,
đừng nổi giận, đừng nổi giận.
Gánh hát tạp kỹ cũng rất tốt.
Con đã không muốn làm đường chủ Minh Đường từ lâu rồi.
Lần này con về
thì không định quay lại nữa.
Không, không, không.
Con sống ở bến Thượng Hải mọi thứ thuận buồm xuôi gió mà.
Lần này trở về
có thể nói là áo gấm về làng đấy.
Nhưng nếu như con ở lại Tả gia thôn của chúng ta
thì sẽ khiến cho người khác chê cười đấy.
Sư phụ,
giang hồ hiểm ác,
mỗi ngày có rất nhiều người muốn giết con
khiến cho con nhức cả đầu.
Nếu không thì
con cũng sẽ không tìm ba người hộ vệ
đến bên cạnh con để bảo vệ.
Ai muốn giết chị thế?
Các môn phái trong giới võ thuật
đều muốn giết chị.
Sao bọn họ phải giết con?
Vì cái danh hiệu thiên hạ đệ nhất võ giả.
Một cái danh hiệu có thể làm cơm ăn chắc?
Ở bến Thượng Hải,
danh hiệu chính là thể diện.
Có được danh hiệu thiên hạ đệ nhất võ giả
thì có thể có được hỗ trợ kinh tế của bọn thương nhân phương Tây!
Có tiền, có quyền rồi
thì có thể ở khắp nơi trên bến Thượng Hải mở ra các võ quán
chiêu nạp môn đồ.
Vậy chị hợp tác với người phương Tây rồi?
Đương nhiên là chị không hợp tác.
Cái đám thương nhân phương Tây thối tha này
muốn lợi dụng thế lực giang hồ của chị
để phát triển buôn bán thuốc lá, cờ bạc, mại dâm.
Chị không chỉ dứt khoát từ chối bọn chúng
mà chị còn dùng tiếng nước ngoài
hỏi thăm tổ tông tám đời nhà chúng.
Chị còn biết nói cả tiếng nước ngoài?
Chị nói thế nào vậy?
Tám đời tổ tông
có khỏe không?
Lợi hại ghê.
Người phương Tây
cùng với người học võ cùng lúc đuổi giết con.
Thì ra là con về cái Tả gia thôn này
để lánh nạn hả?
Không phải đâu sư phụ,
là con muốn về Tả gia thôn quy ẩn trước.
Người nghĩ ngược rồi.
Sư phụ cẩn thận.
Tả công.
Cô ấy đến để mời người xuống lầu uống rượu đấy.
Không phải vội đâu.
Chúng tôi...
Chúng tôi ôn lại chuyện cũ.
Xem xem này,
cách trang điểm bây giờ của con
cùng với cô gái thôn quê kia
chẳng có gì khác...
Chẳng có gì khác biệt.
Kể cả là kẻ thù có tìm đến cửa
thì cũng không nhận ra.
Năm đó khi con bị bán đến bến Thượng Hải
cũng là bộ dạng thế này.
No comments yet. Be the first to leave one.