The first 200 lines.
Sẵn sàng cho một câu chuyện nữa về siêu anh hùng chưa?
Hầy, lại thêm một show về siêu anh hùng.
Đúng thứ mà thế giới này cần.
Nói thật đi, tụi bây có muốn treo cổ luôn chưa?
Nhưng nếu như ta nói với tụi bây,
đây thực ra là một câu chuyện về "siêu anh cùi"?
Những kẻ thua cuộc, bi thảm, bị tổn thương, những sản phẩm siêu nhiên thất bại.
Nếu là vậy thì sao?
Có muốn cảm thấy khá hơn về cuộc đời thảm hại của chính mình
trong khoảng một tiếng tiếp theo chưa?
Vậy thì theo ta.
Câu chuyện bắt đầu,
như bao câu chuyện khác, mở đầu với một tên Đức Quốc xã.
Ta nhầm.
Một "thợ sửa giày."
Mr. Morden.
Vâng. Vâng, hẳn ngài là Sturmbanhfuhrer Von Fuchs.
Martinez.
- Xin lỗi? - Señor Martinez.
- Ai cơ? - Thợ sửa giày của ngôi làng.
Von Fuchs nổi tiếng với những thí nghiệm phi thực tiễn của lão ta,
đem lại những sự "cường hóa" nhất định với một cái giá.
Một cái giá mà Mr. Morden đây không ngần ngại trả.
À, ta quên mất.
Mr. Morden, là ta.
Chà, từng là ta.
Một gã ở cặn đáy xã hội,
một tên nô lệ vô danh, một kẻ hoàn toàn...
"không tên."
Ta đã phải đánh đổi cả một gia tài cho tên thiên tài thần loạn đó.
Và nếu như ta đã biết trước hắn định làm gì ta,
ta đã trả gấp đôi.
Anh nghe được tôi chứ, Mr. Morden?
Vâng.
Sẵn sàng chưa, Mr. Morden?
Sẵn sàng.
Xin hãy lặp lại theo lời tôi.
- Tri... - Tri...
- thức... - thức...
- là... - là...
- giới... - giới...
- hạn. - hạn.
Lần nữa.
Tri thức là giới hạn.
Lần nữa.
Tri thức là giới hạn!
Tuyệt vời...
Chuyển cảnh đến thập niên 80 nào.
Đâu đó giữa cái mớ hỗn độn Hollywood này,
đang có một cặp mông da trắng đang nắc lên nắc xuống.
Cặp mông của một người hùng.
Không, không phải mông này.
Không.
Uh-uh.
Giselle?
Giselle!
Đây rồi. Chuẩn mùi siêu anh hùng luôn.
- Ai là cáo? - Anh!
Giselle!
- Ai là cáo? - Thánh...thần...ơi!
Giselle.
Clara đang khóc kìa.
Thật sao? Tôi thấy ổn mà.
Con bé ổn mà, em yêu. Em đừng lo lắng vậy chứ.
Xin giới thiệu, giọt nước cuối cùng của ly rượu hôn nhân.
Sự khinh thường.
Khỏe không, Bump?
Gì vậy?
Thế đéo nào anh khiến Kate chấp nhận con nhỏ đó vậy?
Ông là một thằng già dê đê tiện.
Biết gì không? Đó gọi là sự tin tưởng.
Tưởng ông phải học được điều đó sau ba đời vợ rồi chứ.
Đâm xe chết mẹ mày đi, chồng yêu.
Anh cũng yêu em vợ à.
- Chen vào giữa đi, anh bạn. - Đang hơi kẹt ở đây đây.
Phải, lúc mất giải thì về mà khóc nhé.
Thấy chứ?
Ồ, chào cô.
- Cái gì? - À, không gì, Cliff.
Có đua không đấy, Bump?
Tới đi nào.
Oắt đờ phắc?
- Thằng lồn mày địt vợ tao? - Cliff, thề có Chúa, không hề!
Ồ, có đấy.
Và đoán xem tao không bao giờ phải nói điều gì khi cưỡi thằng Bump già này?
Đuỵt!
"Vào chưa...
anh ơi?"
Đụ má!
Anh không biết chuyện gì đã xảy ra giữa chúng ta.
Anh sẽ trở nên tốt hơn.
Anh không biết chuyện gì đã xảy ra giữa chúng ta.
Anh sẽ trở nên tốt hơn.
Ăn nào cả nhà!
Em nghĩ con bé thậm chí có biết chúng ta là ai không?
Cục cưng Clara, bố của con sẽ trở thành một tay đua lừng lẫy vào một ngày không xa.
Không.
Ý anh là con bé có biết anh yêu em nhiều tới chừng nào không?
Cliff. Cliff, dậy đi...
Chết tiệt.
Ba đơn vị điện thế quan trọng trong kỹ thuật hàn.
Cường độ dòng điện hay am-pe dòng điện...
Cliff. Cliff Steele.
Tên tôi là Tiến sĩ Niles Caulder.
Anh có thể gật đầu để cho tôi biết là anh hiểu tôi không?
Tôi không chắc liệu anh có bao giờ yêu tôi, Tom.
Anh biết cha tôi vẫn luôn cảnh báo về những gã dẻo mồm như anh chứ?
Tất cả mọi thứ trước chữ "nhưng", đều là lời hươu vượn.
Tôi muốn anh...
hãy...
nhớ lại cảm giác...
cử động đầu của mình.
Hãy hình dung nó trong đầu của anh.
Giờ, tôi muốn anh
hãy cử động đầu của anh đi.
Tốt.
Tốt lắm đấy.
Anh đã gặp một tai nạn khủng khiếp, Cliff.
Phần lớn cơ thể của anh đã được hồi phục vượt mức thông thường.
Nhưng chúng ta sẽ sớm hoàn thành thôi.
Tôi hứa với anh, chúng ta gần lắm rồi.
Nghỉ ngơi đi.
Chi--
Chi--
"Chim."
"Chim."
Ba--
Ba--
"Bay."
"Buồi."
- "Bay." - "Buồi."
1995?
Phải.
Đĩ mẹ. 1995 củ lạc giòn tan?
Up-puh.
Vợ tôi...
Vợ tôi đâu?
Cliff, việc này có lẽ sẽ rất khó khăn để chấp nhận.
Thế giới tin rằng anh đã chết vào năm 1988.
- Tôi đâu có chết. - Và đang khỏe mạnh hơn từng ngày.
Lão già khốn nạn! Ông đã làm gì tôi?
- Chúng ta tạm nghỉ nhé? - Không, khoan...
Sếp là một người tốt.
Nhân hậu. Hơi kỳ quặc, có thể là hơi mờ ám nữa.
Nhưng ông ấy chỉ có ý tốt mà thôi.
Tôi, tôi luôn nói sự thật.
Sếp đã kể với anh rằng thế giới tin rằng anh đã chết.
Ông ấy có nói rằng đó là vì
phần duy nhất của anh mà ông ấy cứu được là bộ não anh không?
Không.
Nghĩa là chúng ta cần nói chuyện về những mong muốn.
Điều anh thực sự, thực sự mong muốn.
- Tôi muốn về nhà. - Và sau đó,
chúng ta cần đối mặt với những mong muốn đó, vỗ về nhẹ nhàng với chúng,
rồi xả chúng vào cầu tiêu.
Cái gì... Cái gì vậy?
Ôi Chúa ơi. Không!
Tôi...Không. Không, đợi đã, thứ gì vậy?
Tôi đã nói là anh ta chưa sẵn sàng.
Mọi người đều xứng đáng được biết sự thật.
Anh không trông giống con người anh như xưa nữa.
Đó là điều anh phải chấp nhận thôi.
Tuy nhiên... Chúng tôi kiếm được vài bộ đồ cho anh.
Hy vọng rằng, anh có thể thấy anh vẫn là chính anh mà thôi.
Chắc rồi.
Vậy, nơi này là gì?
Nhà tôi.
Một nơi an toàn cho anh,
cho những người khác giống anh,
để có thể hồi phục.
Vợ tôi đâu?
Anh còn nhớ được gì, Cliff?
- Mẹ mày, Cliff! Thằng chó! - Cô muốn tôi làm cái đéo gì...
Mẹ ơi!
Chỉ cần nói với tôi là cô ấy đã bước tiếp.
Bảy năm rồi. Cô ấy nghĩ tôi đã chết.
Cô ấy đã bước tiếp. Là tôi cũng sẽ làm vậy.
Tôi không thể nhớ rõ ký ức này. Mọi thứ thật rời rạc. Mọi thứ đều không đúng.
Anh đang trải qua một chuyện gọi là chứng rối loạn trí nhớ.
Tất cả sẽ trở lại thôi. Tất cả ký ức đẹp nhất, tệ nhất.
Chúng tôi sẽ giúp đỡ anh. Anh sẽ sớm lại là chính mình thôi.
Cliff Steele, Larry Trainor.
Tôi tin anh ấy có thể giúp anh hồi phục.
Và Larry đưa Cliff đi tham quan xung quanh.
Đẩy hắn ta đi xung quanh như một cái bình chứa gas
vòng quanh ngôi nhà này, mà chúng ta sẽ được biết dưới tên gọi...
"Dinh thự Doom."
Tôi nghĩ anh sẽ muốn hít thở không khí.
Tôi không thể cảm nhận không khí.
Thật tệ khi là anh.
Này, anh gọi một con mèo mặc váy nhảy mèo méo meo mèo meo là gì?
Phải, óc hài hước sẽ giúp nhiều đấy. Cứ vậy mà phát huy nhé.
Vậy, câu chuyện của anh là gì?
Tôi từng là phi công.
Phi công?
Làm ơn đi. Larry Trainor đã là một vị thần của nước Mỹ.
Phi công thử nghiệm tàu bay Không quân,
một trong số ít người được chọn tham gia chương trình Mercury.
Một quả bom sex của thời kỳ chạy đua hạt nhân.
Chiếc X-15 thế nào rồi?
No comments yet. Be the first to leave one.