The first 200 lines.
NĂM 1996
Tối nay, độc quyền trên 60 Minutes.
Mười năm trước,
không ai trên Trái Đất biết
chúng ta luôn được bảo vệ
bởi người tự xưng là Đèn Lồng Xanh.
Rồi bất thình lình, anh ấy lộ diện,
ngoạn mục ngăn khối thiên thạch san phẳng Thác Victoria.
Hay ít nhất, anh ấy tự mình lộ diện một phần.
Ngay sau đây
là cuộc đối thoại trực tiếp lần đầu tiên với một siêu anh hùng.
Anh có lo không?
Tôi không lo. Đặc thù công việc rồi.
- Dĩ nhiên. - Phấn khích.
Vậy thì, anh là ai?
Tôi là Hal Jordan.
Chết tiệt, Marcus.
Em sẽ khiến ta gặp rắc rối.
Ra canh cửa sổ đi.
Vậy anh muốn thế giới biết gì về anh?
Tôi là cựu binh Không quân.
Cựu phi công thử nghiệm.
Và thực chất?
Tôi chỉ là người bình thường,
giống như bạn.
Ngoại trừ việc anh cũng là
chiến binh Đèn Lồng Xanh đầu tiên của Trái Đất.
Cũng đúng.
Xét nhiều mặt, Hal Jordan sinh ra
là để gánh vác sứ mệnh này.
Bố anh là phi công thử nghiệm xuất sắc,
không may gặp tai nạn và qua đời
khi Hal chỉ mới tám tuổi.
Hal tiếp tục nối nghiệp bố mình...
Chết tiệt. Bố về rồi.
Chết tiệt. Thôi nào, John, tắt TV đi.
Tôi là người duy nhất ở đây,
nhưng chúng tôi như cảnh sát tuần tra,
- chỉ là mỗi người... - Tắt đi!
phụ trách một phần ngân hà.
Vậy sao anh được chọn cho nơi này?
- Có bài kiểm tra không? - John, tắt TV đi.
Chỉ có một câu hỏi.
Ta chết chắc rồi.
"Anh có sợ không?"
Và anh nói: "Không".
Đúng vậy.
Nỗi sợ hãi lớn nhất của mọi đứa trẻ
là mất đi bố mẹ.
Một khi đã trải qua điều đó...
thì chẳng còn gì để sợ nữa.
Vậy tên thật của anh ta là gì?
Hal gì đó.
Hal?
Vâng, thưa bố.
Ra ngoài ngay.
Con có sợ không?
Không, thưa bố.
Đi ăn burger nào.
Chết thật.
NĂM 2016
Tôi đến muộn.
Vâng.
Cậu không định nói gì à?
- Có chắc là không giận chứ? - Không.
Là tôi thì tức lắm.
Biến mất hai tuần.
Không một lời giải thích.
Xuất hiện trong bộ dạng nôn nao và trễ hẹn.
- Phải giận một chút chứ. - Không, thưa ngài.
Hơi bất an?
Không, thưa ngài.
Tại sao mỗi lần
cậu nói "thưa ngài", nghe càng giống
như "chết tiệt"?
Tôi không biết, thưa ngài.
Chắc cậu đang tự hỏi tôi đã ở đâu.
Cậu từng nghe về Pharon 4 chưa?
Chưa, ta vẫn đang huấn luyện.
Vẫn chưa rời khỏi hành tinh.
Ừ, đúng vậy.
Đó là một hành tinh tệ hại đang sắp sửa nội chiến.
Vấn đề là nếu tôi có say khướt, thì cũng chỉ vì
tôi đang ăn mừng nền hòa bình mới.
Vậy anh đã làm thế nào?
Ngoại giao một chút,
đánh đấm nữa, cậu biết quy trình rồi đấy.
Thật ra là không. Đó là vấn đề.
Giờ thì cậu có đầy thời gian...
Với tất cả sự kính trọng,
ta huấn luyện được tầm hai tháng rồi?
Tôi còn chưa đeo nhẫn.
Đừng để tâm vào thứ đó quá, nhóc John.
Nếu nó chọn cậu.
Tôi tưởng Vệ binh chọn tôi. Thế là xong.
Mấy sếp lớn da xanh nghĩ cậu tài lắm,
nhưng cậu chỉ là kẻ thay thế thôi, nhóc John à.
Cậu chưa sẵn sàng nhận việc cho tới khi chiếc nhẫn cho phép.
Đây. Muốn cầm không?
Bài kiểm tra đó à?
Có quầy taco bên đường cách đây năm kilomet.
Hẹn gặp cậu ở đó.
ĐÈN LỒNG
- Alô? - Bố, anh ta định giết con.
Bọn con đang đi đến buổi học bay, anh ta...
Jordan vừa định giết con.
Sao mà giết con được.
Chỉ cố chọc con tức thôi.
Con không hề tức.
Vậy thì đang thử con.
Họ được làm mình làm mẩy, ta thì không.
Nên hãy hít thở, bình tĩnh, và kìm nén.
Con cần bình tĩnh.
Con bình tĩnh được chứ?
Được, thưa bố.
Tốt.
Con muốn công việc này nhỉ?
Dĩ nhiên rồi ạ.
Cứ kiên trì, rồi công việc này sẽ là của con.
Vâng.
Chết tiệt.
Tôi chết rồi à?
- Gì cơ? - Cậu đeo nhẫn của tôi.
Nghĩ thế là buồn cười à?
Tôi làm gì khiến cậu bực à?
- Nếu có thì xin lỗi nhé. - Anh, Hal Jordan, xin lỗi ư?
Đúng vậy.
Chắc tôi bị chấn động não rồi.
Khoan. Khoan đã.
Bắt đầu lại từ đầu nào.
Cậu là ai, sao lại đeo nhẫn của tôi?
John Stewart, tân binh của anh.
Họ đâu nhận người cùng phân khu.
Giờ thì có.
Giờ là năm bao nhiêu?
Năm 2016.
Trời đất...
Anh nghĩ chuyện gì đang xảy ra?
Tôi là bản sao lưu ý thức của Hal Jordan
kết hợp với ý thức nhẫn.
Tôi cần gửi lời nhắn cho mình.
- Vậy anh là Hal? - Không. Ừ, gần như là vậy.
Giống như việc cậu lưu trữ bản thân trên đám mây,
chỉ là đôi lúc cần ở thế giới thực, cậu...
Đèn Lồng Xanh buộc phải tải lên hàng tuần
vì lợi ích của hậu thế, phòng khi bọn tôi gặp chuyện.
Lẽ ra tôi nên dạy cậu điều này.
Tôi tưởng tôi đang huấn luyện cậu.
Ừ, tôi cũng nghĩ vậy.
Lần cuối anh sao lưu là khi nào?
Rõ là mười năm trước.
Tôi cần tìm tôi. Tôi đang ở đâu?
Anh ở cách đây năm kilomet để ăn taco.
Tốt. Cậu đưa ta đến đó.
Tôi vẫn chưa
dạy cậu cách bay nhỉ?
Thế này đi.
Anh muốn biết gì thì bảo tôi.
Tôi có tin cậu không?
Ý tôi là chúng ta hòa hợp chứ?
Rất hòa hợp.
Có mưa đá ở Rushville, Nebraska.
- Thế thôi à? - Tôi sẽ hiểu ý tôi thôi.
- Là anh ấy thật à? - Đèn Lồng Xanh kìa.
Đèn Lồng Xanh đó, anh bạn.
- Xin chụp ảnh cùng đi. - Hỏi đi.
Để cho người ta thở đã.
Có phải sở thú đâu.
Họ sẽ không tin đâu.
Tôi mang đồ ra bàn cho anh, anh Jordan.
- Cảm ơn. - Chụp chung nhé?
- Cảm ơn. - Được.
- Trông bảnh thật. - Cảm ơn.
Nhìn này, xem đi.
Tôi gặp anh ấy rồi.
Tôi...
Con gái tôi có thể...
Tất nhiên. Lại đây.
Lại đây. Được rồi.
- Rồi. - Cảm ơn.
Không có gì.
Mẹ cháu nhớ bộ đồ.
Tôi không nói vậy.
Nói với mẹ, tôi vẫn mặc nó vào dịp đặc biệt.
Tôi suýt chết đấy.
Cậu muốn tôi huấn luyện. Tôi đang làm đây.
Cậu tự cứu thế nào?
Cậu dùng nhẫn tạo ra cái gì?
Màng bọc bong bóng.
- Đúng là thiên tài. - Ừ.
Món quán mời.
Ồ, cảm ơn nhiều.
Cho hỏi sao anh chỉ mặc vào dịp đặc biệt vậy?
Giống như hồi trẻ còn hăng hái,
muốn chứng tỏ bản thân nên đeo cà vạt
để được coi trọng.
Trải đời hơn mới thấy...
Cà vạt đúng là phiền phức.
- Hay quá. - Ừ. Hay quá.
Trả nhẫn cho tôi.
No comments yet. Be the first to leave one.