The first 200 lines.
- Nào, nào. - Chuyền. Chuyền đi!
Lên, lên, lên!
Éo làm được gì hết!
Hey, hey. Shh, shh, shh, shh!
Có nghe chứ?
Nghe gì?
Đồ ngốc. Có ma nào đâu.
Oh, man.
- Ông ấy đâu? - Cái gì? Tôi không biết...
- Reddington! Ông ấy đâu?! - Okay, okay!
Khoan. Dừng lại. Hạ súng đi, eh?
Aah!
Mày đang điều hành đường dây, Joubert.
Nếu Reddington bị đưa đi khỏi Paris, mày phải biết chứ.
Đưa đi?
Ai đưa ông ta đi?
Không thể nào lần theo Reddington. Ông ta cứ như là ma.
Còn đội hành động thế nào?
Đội hành động gì?!
Hey, hey, nếu Reddington ở Pháp,
Tao sẽ biết, và sẽ nói với mày.
Tao sẽ nói.
Cầm cái này, Joubert,
gọi cho tao nếu mày nghe được gì đó.
Ý mày là sao, đưa đi khỏi Paris?
Reddington đang gặp rắc rối?
Có chuyện gì với Reddington?!
Ông ấy đã tỉnh, gọi bác sĩ Busson.
Báo với bác sĩ ông ấy đã tỉnh!
- Tôi... Tôi đang ở đâu? - Ông ấy đang cựa quậy.
Ông ấy không được cử động. Bảo ông ấy nằm yên.
Có chuyện gì vậy?
Ông Reddington, xin hãy bình tĩnh.
Ông đang nằm trong một bệnh viện, ở Paris.
Tôi không có cảm giác gì hết.
Sao tôi không cử động được?
Sao tôi không có cảm giác gì hết?
DANH SÁCH ĐEN Người dịch ZincVN
Ông có nhớ gì về tai nạn?
Thế còn việc cấp cứu?
Ông Reddington, chắc là ông có nhiều câu hỏi,
cảnh sát đang đợi hỏi chuyện ông.
Nhưng việc duy nhất của tôi là lo cho sức khoẻ của ông,
và tôi e rằng ông có thể gặp phải chứng mất trí nhớ.
Nên tôi cần ông kể với tôi bất kỳ điều gì...
ông nhớ ra về tai nạn.
Ông có biết ai gây ra cho ông?
Katarina.
Tôi không biết.
Cảnh sát đang theo dõi một băng đảng,
họ thấy ông bị lôi khỏi một xe van.
Họ bắt được chúng... Những kẻ gây ra chuyện này.
Cảnh sát đang điều tra, nhưng chúng đã tẩu thoát.
Ông đã bị tiêm thuốc và hành hung suýt chết.
Sao tôi không có cảm giác ở chân?
Bọn gây ra chuyện cho ông,
chúng đánh vỡ đốt số hai, ba, bốn cột sống
Các bác sĩ thần kinh
đã phải mổ khẩn cấp.
Họ đã gắp các mảnh xương vỡ.
Nhưng sao tôi không đi được.
Nếu có cảm giác, nói với tôi nhé.
Đây.
Tôi không đi được.
Phải làm thêm kiểm tra, mới biết được,
phải mất thời gian để chờ xem
ông hồi phục ra sao.
Sao tôi lại như thế này?
Thường thì bệnh nhân sẽ khó hồi phục...
Vậy tôi sẽ bị liệt ư.
Trong trường hợp tương tự ông.
- Tôi bị liệt. - Ông không thể cử động.
Và khi nằm bất động,
sẽ ảnh hưởng xấu đến phổi
nhịp tim và huyết áp.
Trở người ông lên xuống,
sẽ giúp máu lưu thông và tránh lở loét
Tôi sẽ đi lại được chứ?
Mr. Reddington, ông còn sống là may lắm rồi.
Thôi được, tôi sẽ kiểm tra lại tất cả danh sách.
Ai sẽ là lựa chọn hàng đầu? Bà Doubtfire, đúng chứ?
Cũng có thể, nếu bà ta không chậm 3 tháng tiền thuê nhà.
Thế còn "Bàn tay đưa nôi"?
Hai lần phải đi cải tạo.
- "The Manny"? - 17 vé phạt đậu xe chưa thanh toán.
À... Tôi còn bị phạt nhiều hơn.
Một người phạm luật trong nhà là đủ lắm rồi.
- Bọn họ đều tệ? - Tệ ư? Không.
Chỉ không đủ tốt để làm vú em cho Agnes.
Có phải chỉ mình tôi,
hay là ai cũng có vấn đề riêng?
Sau khi Samar rời đi,
tôi mất 6 tháng chìm trong đau khổ
với món kielbasa và phim của Ingmar Bergman.
Rồi Ressler thuyết phục tôi đăng ký một ứng dụng hẹn hò.
Khi tôi từ chối, anh ta đã đăng ký thay tôi.
Tôi thề, anh ta còn Do Thái hơn cả người Do Thái như tôi.
Khi kiểm tra lý lịch ba người đầu tiên...
Anh ấy phát hiện nào là phá sản, xài thẻ tín dụng giả,
trát cấm quấy rối bạn trai cũ.
Nên giờ cả hai chúng tôi cùng ăn xúc xích Ba lan
và xem phim "Chơi cờ với Tử thần".
Tôi phải tìm tiếp thôi.
Bà Williams đang giúp tôi.
Nhưng tôi cần người làm việc lâu dài.
Keen nghe đây.
Elizabeth.
Raymond đã đi rồi.
- Đi đâu? - Bị bắt.
Kể tôi nghe anh biết gì.
- Chúng tôi đi Paris. - Khi nào?
Sáu ngày trước, cho một cuộc gặp.
Để gặp ai?
Tôi không biết là ai. Ai đó mà ông ấy tin tưởng.
Sao anh biết có thể tin người đó nếu không biết người đó là ai?
Vì ông ấy khăng khăng đòi đi một mình.
Ông ấy đi mà không có anh đi cùng?
- Sao ông ấy lại làm vậy? - Tôi không biết.
Ông ấy gặp rắc rối rồi, Elizabeth.
Tôi cần cô giúp giải thoát ông ấy.
Ông là ai?
Tôi bắt đầu nghĩ rằng ông không tồn tại.
Và đùng 1 cái... ông ở đây.
René Oban. Thanh tra trưởng, mật vụ Pháp.
Tôi đã săn đuổi ông nhiều năm.
Chà, hẳn là ông đang phấn khích lắm.
Mm. Đúng vậy.
Kiểu như theo đuổi một ảo ảnh.
Thực tế thì... kém thú vị hơn nhiều.
Xin chào mừng đến với thực tại.
Một quý ông người Pháp đã nói điều hiển nhiên... thật hiếm thấy.
Giống người Thuỵ Sĩ hay tranh cãi.
Hoặc người Ý chỉ im lặng.
Tôi đã săn đuổi ông và Katarina Rostova.
- Thú vị thật. - Chúng tôi biết bà ta đang ở Paris.
Và hiển nhiên,
Không phải tình cờ ông cũng ở đây.
202-555-0100.
Hãy kể về Rostova.
Gọi cho số đó.
Chúng tôi biết về chỉ thị Townsend.
Chúng tôi biết đó là lệnh khử Rostova.
và đang có hiệu lực thực hiện.
Tôi muốn ông khai ra ai sẽ giết bà ta và bà ta đang ở đâu
để bắt bà ta trước khi chúng ra tay.
Bà ta có các thông tin mà tôi cần,
mà rõ ràng sẽ không khai thác được nếu bà ta chết.
Ông bảo rằng thích ảo ảnh hơn hiện thực.
Mm. Còn hơn những gì ông tưởng đó.
Có thể tôi trông giống một ảo ảnh
Nhưng bà ta là một trong số những người ông không bao giờ tìm được.
202-555-0100.
Tôi không có hứng nói chuyện với luật sư của ông.
Vậy là ông cũng sẽ không có hứng nói chuyện với tôi,
vì tôi sẽ không nói khi không có luật sư.
Tay luật sư tên gì?
Marvin Gerard.
Nghe giống như người Pháp.
Tình hình thế nào?
Reddington đang bị thẩm vấn.
Annapolis có biết ta đến?
Phải, mọi thứ đều đúng theo kế hoạch.
Sao. Joubert.
Có chuyện gì?
Người của Reddington tìm thấy tôi.
Không có gì bất ngờ.
Hắn bắn 2 người của tôi.
Và hắn sẽ bắn anh nếu không nói
Reddington đang bị giam ở đâu.
Không, không, tôi sẽ không bao giờ nói, không bao giờ.
Tôi chỉ nghĩ bà nên biết họ đã đến rất gần,
và ngày càng gần hơn.
Cám ơn nhé, Joubert.
Vì đã quan tâm và tử tế.
Tôi ước gì được sống trong một thế giới
mà sự tử tế không là một gánh nặng.
Tôi có thông tin về Keen. Tôi sẽ phải làm gì?
Chưa vội. Tôi mong ta không phải làm gì.
Dọn dẹp đi rồi đến gặp tôi ở Annapolis.
Và, Berdy...
Vâng, thưa sếp?
Hãy nói vài lời tốt đẹp trước mộ anh ta.
Vâng, Raymond Reddington.
- Được xác nhận đang ở Paris. - Tôi đã nói chuyện với Morgan.
Anh ta không nghe được gì về Reddington. Anh có gọi được cho Chuck?
Tôi đã xem lại toàn bộ CCTV...
Xung quanh khu vực mà Dembe cho rằng
Reddington có thể đã đến.
Chẳng có gì!
Dù cho muốn đi bất kỳ đâu, ông ấy không muốn bị bắt gặp.
- Cảnh sát Pháp đang gọi ở đường dây số 1. - Tôi đang nói chuyện với họ đây.
Cảnh sát mật. Họ gọi số 0100.
Tôi không biết là ta có số 0100.
- Chúng ta không có. - Tôi sẽ gọi lại anh sau.
Harold Cooper.
Tôi là René Oban cơ quan mật vụ Pháp
gọi cho Marvin Gerard.
Hiện giờ ông ấy không nghe được.
Mm, ông ấy sẽ nghe khi anh báo rằng
Tôi đang bắt giữ Reddington.
No comments yet. Be the first to leave one.