The first 200 lines.
Hiện giờ vẫn chưa liên lạc,
Chứng tỏ không có ý ký hợp đồng với tôi.
Bọn nhóc này, bày đặt tỏ ra thông minh.
Thôi, thời đại của tôi đến rồi.
Để có được danh tác bất hủ,
Nhớ lại những ngày mất ngủ ba năm nay.
Tiền bản quyền phải đến 20% .
Sau khi xuất bản lấy thêm 30% .
Chào cô.
Xin hỏi trưởng phòng ở đâu?
Ở bên kia.
Thằng này, công chuyện nhiều như núi, mà còn đọc cái này...
Tôi thuê anh để đọc mấy cái rác rưởi này sao ?
Xin lổi!
Làm việc chăm chỉ đi, biết chưa? - Dạ
Có phải là sách triết học đâu?
E rằng không được.
Tôi thấy...
Hiện giờ hình như anh thiếu gì đó.
Chuyện này ai làm vậy?
Rốt cuộc là ai quăng?
Là anh à?
Người này thật là...
Buông ra.
Anh biết tôi vất vả thế nào không? Anh có biết vẽ tranh không?
Thả tôi ra.
Con người mà làm vậy được à?
Anh có biết...
Truyện tranh Prety Romance.
Dạo này tuy nói là không còn gái trinh,
Nhưng thực tế có nhiều cô hơn ba mươi, mà vẫn chưa có "kinh nghiệm" gì.
Phủ nhận à?
Vậy thì quay lại nhìn bạn bè xung quanh xem.
Vẫn tiếp tục phủ nhận sao?
Vậy thì chắc chắn bạn là người ngoài hành tinh rồi.
Thường chia làm 3 tình trạng :
1 . Phụ nữ không thể giở trò xấu xa với đàn ông.
Viết ghê quá đi!
Thật không chịu nổi.
1 . Trần như nhộng ra phố mua đồ.
Những cô gái lớn tuổi độc thân vứt bỏ những đau khổ của mình,
Mua sắm những món cần thiết. Rồi đi chơi thoải mái.
Sao mà cô cứ phát biểu ý kiến của mình hoài vậy.
Cô có kinh nghiệm đâu.
Biết gì chứ?
Đã bảo là chép thôi mà.
Để viết cái này,
Tôi xem cả sách con heo đấy.
Cô sao thế?
Thôi đừng nhắc nữa.
Từ giờ cô bị sa thải.
Sao lại như vậy chứ?
Ai đã bảo tôi hãy an tâm mà viết đi?
Cô khiến cho tạp chí chúng tôi không bán được sách rồi đây.
Tạp chí cấp ba mà lên mặt gì hả?
Biết rồi.
Tôi sẽ chép cho thật hay.
Chắn chắn?
Dạ, biên tập
Dạ, quyển khúc yêu thương của phụ nữ phong lưu quán bar ấy ạ...
Quyển đó đang chuẩn bị in rồi.
Nè, tôi còn chưa nói xong mà.
Đây không phải là 5000 won mượn.
Mà là tiền thuê hành lang vẽ tranh mười năm mà.
Cậu nghĩ tôi đang lừa gạt à?
Tôi là là con trai của xã hội đen mà.
Cái này...
Tôi muốn bán bức tranh đó đi.
Tôi không cần.
Đó là bức tranh duy nhất ba cậu để lại.
Tôi cũng biết là cậu rất quý nó.
Đã nói là tôi không cần mà.
Bức tranh này...không phải là chuyện tiền nong.
Mà dù có đổi hết mấy bức ba tôi vẽ cho, tôi không đổi là không đổi.
Hay là, lấy tiền lại đây đi.
Sao lại không nói với tôi biết?
Tôi tưởng cậu biết rồi.
Đã mười năm rồi, nhóc à.
"Ba luôn tin tưởng con là thiên tài, rồi sẽ nổi tiếng hơn ba."
Người cha quá cố đã khen cậu như vậy.
Tôi trả đúng kỳ hạn là được chứ gì.
Chắc con làm ba thất vọng lắm!
Là bạn bè, tôi có chuyện nói với cậu.
Cậu đừng vẽ nữa.
Cậu cũng hiểu ý tôi mà.
Hãy nhớ lấy lời tôi, nhóc ạ.
Anh Min Ho sao vẫn chưa lại vậy?
Mẹ kiếp.
Nghe tên nó là thấy bực rồi.
Giải thưởng truyện tranh, chưa đủ. Còn thêm giải người mới triển vọng. Bực mình.
Anh em ơi....
Đến rồi đây.
Đừng có lạy mẹ, ra lạy tổ tiên trước đã.
Nè, tác phẩm sao rồi.
Tâm huyết ba năm mà.
Sát thủ của anh thế nào?
Sao? Phản ứng không khả quan à?
Này, tôi đã nói rồi mà....
Cậu đổi đề tài đi.
Tình yêu của sát thủ, tầm thường quá đi.
Mất mặt thật.
Đâu phải là bản sap của sát thủ Lee Eun đâu.
Cậu và Hae Ryong thử chuyển nghề đi.
Đến giờ mà không nên trò trống gì.
- Chứng tỏ là hai người không hợp. - Cũng phải.
Hae Ryong à
Tác phẩm năm ngoái cũng được mà.
Ừ.
Vậy ra tiếp đi, chắc là khá thôi.
Vẽ khuôn mặt xinh chút là được mà.
Em nói này,
Các anh đều đã đến đủ rồi.
Thì em cũng nói luôn.
Hôm này gọi các anh bận rộn trăm công ngàn việc đến đây.
Vì công ty chúng em muốn ra bộ truyện tranh cho người thành niên.
Chủ đề chính là S.E.X, tuyển người.
Nói cái khỉ này mà kêu anh đến tận đây sao?
Truyện tranh thành niên à?
Anh vẽ sao ?
Thì mấy truyện như Mr. Q cũng là truyện tranh người lớn mà.
Tao đi trước đây.
Đi thong thả.
Anh ơi, đợi đã.
Để anh ta đi di.
Nghe em nói đã,
Lần này, tóm gọn lại một câu.
Đây sẽ là tác phẩm toàn cầu.
Hàn quốc, Mỹ, Pháp, Nhật...
- 4 nước. - Nổ quá đi!
Mổi nước sẽ chọn một giải thưởng lớn,
Và còn 4 giải thưởng ưu tú.
Chọn ra tác phẩm, tải lên mạng chính của các nước
Mổi tháng sẽ trích 3 triệu won bản quyền.
Nổ tiếp đi.
Còn có tác phẩm đoạt giải thưởng lớn của các nước,
Sẽ thưởng 100 ngàn đô Mỹ.
100 ngàn đô Mỹ là 103 triệu won à? Nổ giỏi nhỉ.
Nếu không tin thì các anh đứng dậy đi.
Báo danh đến ngày 31 /8
Cuối tháng tám kết thúc à.
Vậy hạn nhận bản thảo là cuối tháng 9?
Nghe em nói...
Giải thưởng lớn nhất lần này là...
Chọn trong 4 giải thưởng các nước
Phát hành sách bằng 4 ngôn ngữ.
Thù lao khi bán sách là
30%
Này, Hae Ryong
Anh à
Này....
Cậu
Chỉ là tác giả hạ đẳng.
Biết nghĩa là sao không?
Thường mọi người đều nói đề tài khủng bố hay nhất.
Thực ra nói bậy bạ thôi.
Cậu nghe vụ án Uganda chưa?
Uganda?
Anh này cũng quyến rũ đấy.
Quyến rũ?
Càng nhìn càng thấy quyến rũ.
Không hiểu à?
Không kinh nghiệm làm việc, sao còn đến ứng tuyển?
Đừng nghĩ vậy, thật ra tôi hiểu phụ nữ lắm.
Ba tôi ly hôn hai lần.
Còn số lần chơi bời bên ngoài thì vô số.
Liên quan gì đến việc tôi tuyển người?
Phiên dịch?
Tôi có làm thêm ở bên nhà xuất bản.
A...
Thường phiên dịch những tác phẩm gì?
Cũng không nhiều lắm.
Chuyện cũ theo gió, tội ác và trừng phạt, hai vạn dặm dưới đáy biển.
Chỉ nhiêu đó thôi.
Khi phiên dịch thì dần hiểu được,
Tôi có tâm hồn của một người sáng tác.
Nên đã bỏ việc phiên dịch, quay sang sáng tác.
Tôi từng đến công ty phim, họ cũng thích tôi.
Nhưng họ nói câu chuyện tình yêu của tôi dài quá, không quay thành phim được.
Vậy viết dài cỡ nào?
Thì có mấy bộ chúa tể nhẫn, Harry Poster thôi.
Không biết phải viết tiểu thuyết hài lãng mạn như vậy đến bao giờ.
Chỉ có truyện tranh
Có thể phát triển sức tưởng tượng của tôi.
Uống ly cà phê không?
Xin hỏi, anh biết Rossair không?
Quyển tạp chí nhăng nhít ấy à?
Là quyển tạp chí phụ nữ, tôi làm bên chuyên mục giới tính bên đó.
Tôi đã nói những ưu điểm của mình rồi.
Có người khen tôi cứu sống cả tạp chí.
Có điều nếu tiền lương không thỏa
Thì chúng ta miển bàn đi.
Cô ơi, nghe tôi nói đã.
Còn gì nữa mà nói.
Anh đùa à?
Nếu làm tốt, sẽ đoạt giải thưởng mà.
100 ngàn đô Mỹ lận đó.
100 ngàn...
Vậy đến 102 triệu won sao?
Chính xác là 103 triệu.
Đâu dể gì mà được chọn.
No comments yet. Be the first to leave one.