The first 200 lines.
Anh hứa sẽ thích món quà chứ?
This is Us tập trước...
Cái khăn ấy hả? Thích "kinh khủng" luôn.
Chỉ cần nhấc lên, kéo qua
và quấn tã cho con.
Chúng sẽ lớn nhanh thôi.
Chào Công chúa.
Cần một cái vương miện chứ nhỉ.
Ta khá hiểu ý nhau đấy chứ.
Những diễn viên từ L.A.
đã đến đây. Họ chấp nhận những vai nhỏ
trên sân khấu chỉ để thỏa mãn đam mê.
- Tôi có những lý do sâu xa hơn. - Bắt đầu thử thôi nào?
- Anh được nhận vai rồi. - Chờ đã, gì cơ?
Họ nghĩ Nanny sẽ giúp bán được vé.
Mọi việc ta làm với con thật tệ,
nhưng con đã làm tốt mọi chuyện.
Ô kìa. Bác Kevin.
Chào anh.
Đây là cha ruột của em.
Chà. Hẳn là một câu chuyện dài đây.
Rất vui được gặp bác.
Rất hân hạnh.
Đường truyền dài.
Baltimore nhoài qua cầu thủ số 8 trước mặt.
Namath đang ném xa.
Sauer băng xuống, chụp bóng
anh ấy chụp được rồi.
- Anh ấy băng lên bên trong Lenny Miles... - Bia đâu?
Mẹ ơi.
Rebecca, con và em
đi đâu chơi nhé.
Bố đang xem trận đấu.
Rick Volk, số 21,
đang đánh lạc hướng
tấn công nhanh và anh ấy đang chạy lên.
Thế công... khá tốt...
Anh ấy không xuất sắc như Rocky Bleier
hay Franco Harris, nhưng anh ấy đã chơi rất tốt...
Jack.
Jack ơi.
Jack!
Gì em.
Anh xin lỗi.
Em không muốn giống mẹ
chăm chú nhìn bố dán mắt vào màn hình.
Ừ.
Tôi nghĩ Cincinnati đang mệt mỏi.
Chỉ cho em hiểu đi.
Hiểu về bóng bầu dục.
Ta phải có hàng tấn công...
hàng phòng thủ, tấn công bốn người...
- Cấm địa. - Cấm địa, tiền vệ...
Bradshaw đang quay lại...
Tệ quá, Bradshaw!
- Coi nào. - Em à...
Anh ta đạt ba giải Super Bowl đấy.
- Đừng khó khăn quá. - Ừ, anh ta cũng
khiến Franco ngã chỏng gọng trên sân.
Tệ thật đấy, Bradshaw.
Anh chơi tệ quá đi.
Đúng là Bradshaw.
Super Bowl!
Dậy nào!
Ôi.
- Đến giờ phải đi rồi! - Muộn rồi sao?
Ừ, phải đi thôi. Froggy muốn em hát
tại buổi tiệc trước trận đấu.
- Trận Super Bowl chủ nhật? - Phải.
Sự kiện lớn nhất năm.
- Ta được uống miễn phí. - Ồ.
Anh nhớ đến sớm nhé?
Anh sẽ có mặc trước khi Bradshaw
làm ấm cánh tay èo uột của anh ta.
Đừng khắt khe với Bradshaw chứ, anh yêu.
Không có cửa với em đâu.
Đúng là vợ anh.
Miguel và Shelly sẽ đến chứ?
Ừ. Họ sẽ gặp chúng ta nếu như
tuyển được người trông trẻ
và người đó sẽ không
say quắc cần câu lần này.
Sao mọi người lại thích có con nhỉ?
Anh chịu thôi.
Thôi nào.
Em ổn chứ?
Dừng lại.
Randall, anh làm gì vậy.
Anh sắp bỏ thuốc hóa trị
vào sinh tố kìa.
Ôi.
Bác Kevin,
sao bác ghi vào sách vậy?
Kịch bản đó, cháu yêu. Đây là một vở kịch
và đạo diễn muốn bác nghiên cứu vai của mình.
Có vẻ cậu viết nhiều quá đó.
Cháu sẽ dễ bám sát hơn, William.
À, bác có chất giọng hay đấy.
Bác đã từng làm gì sử dụng giọng nói chưa?
Bác nên làm đấy.
Thật đấy. Bác có thể...
làm một con cú trong phim của Pixar.
- Đúng chứ? - Vâng ạ.
Bác đừng cáu nhé.
Ta có khó chịu gì đâu.
Ồ. Anh không ăn việt quất đâu.
- Con cũng vậy. - Từ lúc nào thế?
- Từ bây giờ ạ. - Phải đấy.
Vị không đến nỗi tệ, nhỉ?
Chỉ là lớp vỏ ghê quá.
- Vâng ạ. - Con cũng không thích việt quất.
Rồi. Đã hiểu. Còn vấn đề kiêng khem gì
em cần cho bọn trẻ biết không?
Không đâu. Em bận mà. Anh sẽ
ghi ra danh sách khi nào rảnh.
Cám ơn.
Bố cần uống vài thứ này, William.
Bánh nướng, thuốc, nước ép. Nhớ theo thứ tự nhé?
Đó có phải thuốc không ạ?
Ông đang bị cảm ạ?
- Ông khỏe mà con. - Không. Là vitamin thôi con.
Vậy...
em cho bọn nhỏ biết về ông ấy
nhưng không nói về bệnh tật sao?
Thế không tốt đâu.
Ừm, Kevin...
đã nhiều ngày rồi
- từ khi anh đến. - Mà không gọi trước.
Đúng thế... Em rất vui khi gặp anh.
Nhưng em chỉ đang thắc mắc...
Nói sao cho lịch sự nhỉ?
Khi nào anh về?
- Ừ, đúng đó. - Ồ.
Phải rồi.
Không. Coi nào...
Anh có thể ra khỏi đây bất kỳ lúc nào. Chỉ là...
Anh nghĩ đây là cơ hội để gặp hai em.
Và tụi nhỏ...
Vả lại vở kịch này, nói thật là
- nó làm anh khá lo lắng. - Thế à.
Và ở khách sạn thật cô đơn.
Cả một phòng hạng sang có mình anh thôi
nhưng phòng càng lớn càng dễ cảm thấy cô đơn.
Em hiểu chứ? Anh ngồi đấy
xem 800 trang giấy. Có cả một quầy
đầy đồ ăn vặt. Xà bông yến mạch,
dây nhợ nhưng anh chỉ có thể
ngồi nghĩ về...
sự tĩnh lặng của nó.
- Bọn em sẽ đến đó. - Gì cơ?
Khách sạn. Beth và em sẽ ở đó tối nay.
Không được, Randall. Sao ta tìm được
- người trông trẻ chứ? - Không. Có đến hai người
- Không đâu... - đang ở nhà kia mà.
Một người đã đóng vú em trên TV đó.
- Không. - Không, là người giúp việc.
Chính xác thì anh đã đóng vai người giúp việc.
Khác đấy. Rất nhiều người không hiểu việc đó.
Vai đó là... một người giúp việc.
Họ đã tính gọi chương trình là...
What Au Pair... nhưng The Manny
thu hút hơn. Anh có thể trông bọn nhỏ mà.
- Em đi đóng gói đồ đây. - Được đấy.
- Anh đi xếp đồ liền đây. - Chờ đã anh.
Chào buổi sáng.
- Chào em. - Chào anh.
Bữa sáng tại giường sao.
Phải.
Anh đã làm gì để đáng được như này nhỉ?
Em không biết nữa.
Anh đã đối xử với em rất tốt
nên em muốn đền đáp chút ít.
À. Bằng cách cắt nhỏ bìa cứng
và bỏ chúng và tô hở?
Phô mai miếng đó.
- Ồ, tuyệt. - Ừm.
Cái gì ở trên vậy?
À, hạt gai dầu đấy.
Hạt gai dầu?
Đúng thế.
Chà, phải thưởng thức thôi.
Anh ăn nhé.
Gì đây? Em không
bỏ vào mấy món vô bổ khác à?
Không, chiều nay ta sẽ ăn nhiều mà.
Em biết không?
Anh cũng thế.
Có lẽ anh không nên ăn nhỉ.
Ừm.
Mà em muốn làm gì sau cuộc hẹn?
Mini golf được chứ? Lần cuối
anh đánh dưới 20 gậy đến lỗ thứ 18 đó,
nhưng cái thứ nhỏ xíu đó
làm anh rất hứng thú.
Em phải coi đội Steelers rồi.
- Trận đấu đêm chủ nhật. - Ừm...
Trận tối thứ bảy.
Nhưng em đi với ai?
Không, chỉ mình em thôi.
- Được, anh sẽ xem cùng em. - Ồ không.
No comments yet. Be the first to leave one.