The first 200 lines.
WATCHING
Chỉ còn 2 ngày nữa là đến Giáng Sinh
quý vị thính giả đã chuẩn bị gì cho Giáng Sinh của mình vậy?
Nếu giành thời gian bên gia đình, hoặc bên người mình yêu thương thì thật là tuyệt.
Hoặc nếu không chúng ta có thể tham gia vào một buổi tiệc thật lớn cũng rất tuyệt.
Chúng ta không cần phải tặng những món quà đắt tiền,
mà chỉ cần đó là những món quà chứa đựng tình cảm của chúng ta
thì chúng ta sẽ có một Giáng Sinh thật hạnh phúc
Để thay lời chúc mừng Giáng Sinh, sau đây
tôi xin gửi tới quý vị bài hát cuối cùng trong chương trình hôm nay.
Cô Min-hee, cầm giúp tôi cái...
Cô Min-hee!
Biên kịch & đạo diễn: Kim Seong-ky
Trời ạ...
Chào anh.
Đưa cho em đi, để em cầm cho.
Không sao đâu, tôi cầm được mà.
Cũng không có gì đâu.
Em sẽ mang hộ đến thang máy cho, chị Young-woo.
Sao?
Seo Young-woo
Em gọi là chị được chứ?
Cũng được thôi...
Em thường gọi những người phụ nữ hơn tuổi mình là chị.
Vì em là con một, nên lúc nào cũng muốn có một người chị.
Nếu gọi là chị thì sẽ thân thiết hơn,
mà gọi là chị nghe gần gũi mà.
Không hiểu vì sao nhưng em thấy gọi như thế rất ấm áp.
Cảm ơn cậu đã giúp tôi mang đồ nhé.
Có gì đâu mà.
Hôm nay em nói nhiều nhỉ.
Bởi vì bình thường em hay ở một mình.
Xem phim một mình, đi ăn một mình, ở nhà cũng một mình.
Thế nên nếu có người ở cạnh, em hay nói nhiều lắm.
Chị thông cảm nhé.
Có ngày em còn chẳng nói gì cơ.
Còn dạo này, em...
Cảm ơn cậu nhé.
Em mới là người cảm ơn chị, vì đã lắng nghe em nói.
Chị Young-woo.
Cô Min-hee, còn nhớ vụ Trung Quốc tôi nói lần trước không?
Cô làm xong chưa?
Dạ? Vẫn chưa ạ...
Gửi mail cho tôi trước sáng mai đấy.
Vâng.
Còn nữa, trong công ty, cô bỏ tai nghe ra và đừng nhắn tin nữa được không?
Vâng.
Ma nữ lại lên cơn rồi, cô ta bị làm sao thế?
Chào.
Cô có hoàn thành được cái này trong tuần này không?
Trưởng phòng Choi, đây là kế hoạch trong năm sau mà.
Giờ không nhất thiết phải làm luôn chứ.
Tôi phải báo cáo với cô về những việc cần làm à?
Sao? Không làm được à?
Không, ý tôi không phải thế,
tôi cũng có việc cần hoàn thành trong tuần này.
Tuần này là Giáng Sinh nhỉ.
Đội trưởng Seo cũng muốn đi chơi vào Giáng Sinh à?
Nhưng dù sao cô cũng không có người để đi chơi cùng mà.
- Ý của tôi không phải như vậy. - Vấn đề là...
đội trưởng Seo lúc nào cũng nói lại tôi.
Tôi bảo thế nào thì cứ làm như vậy đi.
Kể cả thức đêm cũng phải hoàn thành đấy.
Những ngày thế này phải đi uống rượu chứ.
Giờ mình đi đây!
Cái gì đây?
Đây là con thỏ, còn đây là nhà của thỏ.
Sao cô giật mình thế? Tôi hơi buồn đấy.
Anh vẫn chưa tan làm à?
Tôi vừa tiếp khách xong, đang định về
thì thấy đèn trong văn phòng vẫn còn sáng.
Để xem nào.
Cô vất vả nhỉ.
Tất cả là nhờ trưởng phòng đấy.
Tôi xin lỗi nhé.
Xin lỗi.
Nghỉ ngơi chút rồi làm tiếp.
Uống cà phê không?
Cảm ơn cô.
Bỏ ra!
Cô tan làm sớm hơn được không?
Cháu xin lỗi ạ.
Chị Young-woo ơi! Chị Young-woo!
Giờ chị tan làm rồi à?
Vâng.
Chị có biết chị làm việc chăm chỉ nhất trong tòa nhà này không?
Bình thường ở đây, mọi người về lúc 10 giờ rồi.
- Nhưng chị lúc nào cũng 11 giờ... - Cậu bảo vệ này,
tôi có thể xem băng CCTV ở trong văn phòng tôi được không?
Sao thế? Chị có chuyện gì à?
Không, tôi chỉ hỏi xem có xem được không thôi.
Nếu chị nhờ, thì em nhất định sẽ cho chị xem.
Muốn xem thì sẽ phải làm vài thủ tục, nhưng vì chị nhờ nên là chuyện quan trọng rồi.
Chắc cậu mệt lắm, uống cái này đi.
Chị cho em à?
Không có gì đâu, cậu làm việc tiếp đi.
Sao lại không có gì chứ, cảm ơn chị.
Cái này bị sao vậy?
Đương nhiên rồi, con chơi với dì và chờ mẹ về nhé.
Con có muốn gì không?
Có nhưng mà con không nói với mẹ đâu.
Nói đi, quà Giáng Sinh mà.
Một con thỏ...
Con muốn nuôi thỏ à?
Không được, mẹ đã bảo không được nuôi động vật mà.
Vì thế con mới không muốn nói với mẹ đấy.
Con có muốn gì khác không? Mẹ sẽ tặng con quà khác.
Không còn bánh thỏ ạ?
Chúng tôi đang làm ạ.
Tôi muốn đặt trước có được không?
Đương nhiên rồi.
Cho tôi đặt bánh trước với.
Anh gói riêng cho tôi nhé.
Vâng.
Tôi hiểu ý của cậu.
Nhưng vì vội quá nên mới đỗ ở nơi dành cho người khuyết tật thôi.
Anh đỗ xe chỗ khác đi, nếu không tôi sẽ báo cáo lại đấy.
Một bảo vệ báo cáo à?
Giờ bảo vệ còn cao hơn cả chủ tòa nhà đấy nhỉ.
Xin lỗi chú vì lúc nào cháu cũng về muộn,
chú nhận cái này coi như lời xin lỗi của cháu nhé.
Không cần phải thế này đâu.
À chú đưa cho cậu bảo vệ làm ca đêm giúp cháu nhé.
Chắc là cậu ấy nghỉ rồi.
Cháu vừa thấy cậu ấy ở dưới tầng ạ.
Vậy à? Cậu ấy vừa bảo là sẽ đi về mà.
Thôi được rồi, chú sẽ chuyển cho.
Đội trưởng Seo, hoàn thành báo cáo mà tôi bảo hôm qua trong hôm nay đi.
Tôi biết rồi.
Nhưng mà anh nên xin lỗi tôi chuyện đêm qua đi.
Tôi không thích.
Vậy thì tôi sẽ báo cáo với cấp trên.
Cô muốn làm gì thì làm.
Chả biết cô có làm nổi không nữa.
Kỳ nghỉ Giáng Sinh lần này chắc sẽ vui lắm đấy.
Không hiểu sao tôi lại linh cảm như thế.
Mà cô không thấy hôm nay cô xịt nước hoa hơi nồng à?
Ban quản lý tòa nhà xin thông báo.
Do chúng tôi cần kiểm tra và bảo trì toàn bộ tòa nhà,
từ 10 giờ ngày 25 tối nay đến 8 giờ sáng ngày 27
quý vị hạn chế ra vào tòa nhà và sử dụng bãi đỗ xe dưới tầng hầm trong vòng 3 ngày
Mong quý vị thông cảm cho sự bất tiện này.
Min-hee này, cô đã làm xong việc tôi bảo hôm qua chưa?
À, tôi vẫn cần phải làm thêm...
Tôi đã nói là gửi cho tôi trước sáng nay cơ mà,
hôm nay cô không định tan làm à?
Vâng, tôi xin lỗi.
Tự dưng lại nghiêm túc thế.
Cậu cũng vừa phải thôi, lúc nào cũng trốn việc lại còn ghét người ta nữa.
Nhưng mà cậu rất may mắn khi làm việc
dưới chướng đội trưởng có năng lực nhất trong công ty đấy.
Năng lực gì chứ, làm việc hùng hục thì có.
Cô ta nhận hết việc để bản thân được thăng chức,
sao lại đổ tội cho mình vì cô ta không được về sớm chứ?
Phụ nữ ly hôn đúng là kỳ quái.
Ôi thật là.
Cậu nghe chuyện đó chưa?
Sin-ae ở phòng kế toán
thấy trưởng phòng Choi đến công ty đêm qua đấy.
Lúc đấy còn ai ở công ty nữa chứ, quá rõ ràng rồi.
Sau khi đi uống rượu à? Cô ấy nói trông anh ấy hơi say đấy.
Sau khi đi uống rượu à? Cô ấy nói trông anh ấy hơi say đấy.
Nếu cô cứ làm như thế...
Trời ạ, phiền thật. Được rồi, anh biết rồi. Anh không làm nữa đâu. Được chưa?
Alo?
Tối nay mình không đi được rồi.
Mấy đứa chơi vui vẻ nhé.
Cô làm đến đâu rồi thì cứ gửi cho tôi đi. Cô tan làm trước đi.
Thật không?
Vâng.
- Giáng Sinh vui vẻ nhé! - Chị cũng thế!
Alo cô à.
Jane có sao không?
Ừm, tôi về hơi muộn, xin lỗi cô.
Bây giờ tôi đang về đây, cô về nhà được rồi đấy.
Con gái của mẹ!
Mẹ biết rồi.
Mẹ mua bánh thỏ cho con rồi, mẹ sẽ về nhanh thôi, chờ mẹ chút nhé.
Chị Young-woo, chị có sao không?
Có chuyện gì vậy?
Nếu em không theo dõi thì đã lớn chuyện rồi.
Chị bị điện giật do dây điện bị đứt ở trên trần bãi đỗ xe.
Tự dưng có điện lóe lên, rồi chị bị ngất đi.
Em đã hoảng lắm đấy, chị có sao không?
Cái váy này là gì thế?
Chị hợp với cái váy lắm đấy, trông đẹp lắm.
Không phải thế, ý tôi là tại sao tôi lại mặc chiếc váy này?
Lúc chị bị ngất, trên sàn có nước, nên quần áo chị bị ướt rồi,
thời tiết thế này mà quần áo bị ướt thì dễ bị ốm nặng lắm.
Chị đừng lo.
Em đã nhắm mắt rồi, còn đeo cả găng tay nữa.
Quần áo của tôi đâu?
Đây ạ.
Giờ chị trông đẹp lắm.
Trông hợp lắm, em biết mà.
Chị đang tìm cái này à?
Đưa cho tôi được không?
Nó không có tác dụng gì đâu.
Tôi sẽ trả lại chiếc váy sau. Tôi về đây.
Chị lại bị điện giật nữa thì sao?
No comments yet. Be the first to leave one.