The first 200 lines.
Đêm ấy tôi đang lái xe. Và các bạn biết chuyện gì xảy ra ko?
Tôi va vào một cột điện.
Và để thêm phần tệ hại,
Tôi bị dính điện.
Biết nói gì bây giờ?
Một ngày như bao ngày khác.
Những người hàng xóm nghe thấy tiếng động,
Vậy là họ vội vã bỏ lại món nem cuốn đang ăn dở,
Ko kịp bôi xong những lọ kem dưỡng da đắt tiền,
Và chẳng kịp xem hết chương trình truyền hình cáp.
Họ nhanh chóng lao ra ngoài,
nháo nhác ko biết tiếng động ầm trời vừa rồi là như thế nào.
Rồi khi họ nhìn thấy tôi ...
... chuyện tồi tệ đó xảy ra.
Trong giây lát, ai cũng đứng yên và ko thốt lên được lời nào.
Họ chết lặng.
Và rồi ...
Ôi Chúa ơi.
Mọi thứ vỡ òa ra.
Mọi người gọi cấp cứu đi.
Có vụ tai nạn vừa mới xảy ra.
Edie!
Nghe thấy tôi ko hả?
Vâng, mọi người đều trở nên hết sức lo lắng,
thật cảm động biết bao,
nhưng cũng vô ích mà thôi.
Trước khi xe cứu thương tới,
Dường như có ai đó nói ...
Đừng lo, Edie.
Cô sẽ qua khỏi thôi mà. Cô sẽ ổn thôi mà.
Susan Mayer lúc nào cũng nhầm to.
2 giây sau, tôi qua đời.
Với tất cả những người hàng xóm đứng bao quanh,
Tôi trút hơi thở cuối cùng.
Mặt tốt là ...
Tôi chết cũng giống khi còn sống.
Nghĩa là, luôn luôn trở thành trung tâm của sự chú ý.
NHỮNG BÀ NỘI TRỢ KIỂU MỸ Dịch bởi: Alex28th
2 ngày sau khi tôi qua đời,
chồng tôi nhờ những cô hàng xóm giúp 1 chuyện.
Nhìn mặt họ thì biết đó là chuyện mà họ chẳng muốn làm.
Tuy nhiên, cuối cùng thì họ vẫn nhận lời.
Thế là ngày hôm sau, họ cùng nhau lên xe,
đem theo 2 bình đầy cafe,
1 giỏ đầy bánh nướng,
Và một cái bình đựng... chính tôi.
Tự dưng lại phải làm chuyện này.
Cứ nói nữa đi.
Lẽ ra chuyện này phải để họ hàng làm chứ.
Có lẽ thế. Nhưng dù sao cũng lên xe rồi, cô bớt than vãn đi.
Ít ra cô cũng bật radio lên chứ.
Làm tí ca nhạc để hát hò theo là tôi sẽ hết than vãn ngay.
Cô mà hát thì tôi sẽ than vãn đấy.
- Chắc cô ko muốn chứ. - 4 tiếng mới tới nơi đấy.
Phải làm gì để giết thời gian chứ.
Tôi có ý này. Ta sẽ nói về Edie nhé.
Nói gì nào?
Tôi chả biết. Nhưng cô ấy là lí do của chuyến đi này mà.
Ta thử chia sẻ kỉ niệm hoặc kể chuyện về cô ấy xem.
Vậy cô hãy bắt đầu kể từ lúc Edie định cướp bồ của cô ấy.
Đoạn đó hay đấy.
Tôi muốn kể chuyện nào về Edie mà tốt đẹp một chút ấy.
Kể xong 5 phút hết chuyện thì ta sẽ làm gì tiếp theo?
Dù sao cô ấy cũng mất rồi. Ít ra cũng nên tôn trọng cô ấy chứ.
Nói chuyện tốt đẹp cũng được.
Nhưng cô và Edie có bao giờ là bạn đâu.
2 cô chí chóe với nhau ngay từ đầu còn gì.
Ừ.
Hình như ai cũng nghĩ thế.
Nhưng lần đầu tiên gặp nhau,
có vẻ như tôi và cô ấy rất là hợp gu cơ đấy.
Kinh quá.
Ko sao đâu.
Nó nằm trong hộp giấy mà.
Đây.
Cầm tiền mua bánh trái ... bất cứ thứ gì ăn được đi.
Đừng có ăn cái kia nữa.
Cô tưởng tôi là ăn mày à. Ko ko, nhầm rồi.
Nhà tôi đây này.
Tôi cho cô xem nhớ.
Tôi nhớ như in trong túi rác này có gì đấy.
Hộp đựng trứng, lọ cà phê,
chai dầu gội đầu ...
Kem chống nhăn da?
Đùa đấy. Tôi là ăn mày.
Susan Mayer.
Tay rửa sạch rồi.
Edie Britt. Tôi vừa chuyển tới.
A, thảo nào tôi thấy xe chuyển đồ. Chào mừng cô.
Cám ơn.
Cô sống 1 mình hay chuyển tới cùng gia đình?
Tôi có con trai nhưng nó đang sống cùng bố.
Chuyện dài lắm. Làm chén rượu rồi tôi kể cho mà nghe.
Cô mời tôi chén rượu chứ?
Cà phê được ko? Tôi mới pha.
Cũng được.
Cô hãy kể tôi nghe mọi chuyện trên trời dưới biển về khu này.
Đầu tiên là con mẹ tóc đỏ dưới phố với cái giỏ bánh nướng.
Con mẹ ý là robot phải ko?
Vui tính và thích tám chuyện.
- Đảm bảo sẽ vui đấy. - Chắc chắn rồi.
Chờ đã.
Nghỉ tí được ko?
Mới chạy 4 vòng thôi mà.
Thôi được, tôi nói dối đấy.
Tôi ghét tập chạy lắm.
Thế sao cô ko nói gì?
Ta tập chạy cả tuần rồi mà.
Vì 2 ta mới trở thành bạn.
Cô thì thích chạy, còn tôi thích ...
ngồi 1 chỗ.
Và 1 trong 2 ta phải hy sinh.
- Chào Susan! - Chào Helen, Ed.
Tôi định giới thiệu cô,
nhưng Helen mà mở miệng là ko bao giờ đóng lại đâu.
- Tôi biết. Ed có nói thế. - Cô gặp Ed rồi à?
À há. Biết rõ là khác cơ.
Chúng tôi đã ...
làm chuyện đó.
Làm gì cơ?
"Chuyện đó".
Ed có vợ rồi mà.
Tôi là cô nàng hư hỏng mà.
Cô thật đồi bại thì có.
Cô phạm tội ngoại tình đấy.
Ed mới phạm tội ngoại tình. Tôi chỉ tiện tay dắt bò thôi.
Thôi, coi như tôi chưa nói gì đi.
Sao mà tôi quyên đi được chứ.
- Helen là bạn tốt của tôi mà. - Tôi tưởng cô vừa bảo cô ta ...
Cô ta phiền phức. Và tôi thường trốn khi cô ta tới gặp.
Nhưng cô ta ko đáng bị cô phá hoại hôn nhân như thế.
Cô đi đâu thế?
Về nhà.
Thế cô ko định thành bạn tôi nữa hả?
Ko đâu.
Tôi tưởng cô ghét chạy bộ?
Còn phải xem tôi chạy khỏi cái gì đã.
Chào cô. Tôi là con mẹ lăng loàn sống cuối phố.
Cho tôi vay 1 hộp bao-an-toàn nhé?
Một hộp liệu đủ ko?
Tôi biết cô ko thích tôi.
Nhưng tôi đang giúp cô đấy.
Tối qua tôi ra ngoài ăn tối.
Và tôi gặp chồng cô đi cùng 1 con mẹ khác.
Thật á?
Nói ra cũng chả thích gì,
Nhưng tôi mà là cô thì tôi cũng muốn biết.
Ko cần cảm ơn đâu.
Tôi hiểu rồi.
Cô bị tôi dạy đời nên cô muốn trả đũa tôi,
thế là cô làm tôi cảm thấy thấy hôn nhân của tôi có vấn đề chứ gì.
Nếu tôi muốn trả đũa,
tôi sẽ vào hùa với bọn họ và cùng nhau cắm sừng cô.
Karl nhà tôi rất chung thủy.
Cái cô thư kí Brandi đó ...
anh ấy chỉ đưa cô ta đi ăn sinh nhật thôi.
Tức là chơi kiểu sinh-nhật -cô-thư-kí cũ rích đó hả?
Lâu lâu chơi kiểu cũ cũng hay.
Nếu cô là người tử tế như thế,
thì giờ ta cùng tới nhà Helen,
Tôi sẽ giới thiệu cô, ta sẽ ngồi uống trà.
Sau đó 2 cô sẽ thảo luận xem "tư thế" nào được Ed thích nhất.
Nhưng gì tôi làm, và những gì Brandi làm là hoàn toàn khác nhau.
Khác như nào?
Tôi ko muốn ai đó phải tan nhà nát cửa.
Tôi làm thế chỉ để cho vui, kiếm bữa ăn miễn phí,
và giúp anh chàng bất hạnh vượt qua cơn khủng hoảng.
Cô thật độ lượng nhân từ.
Tùy cô.
Cứ việc dè bỉu tôi và nhắm mắt trước sự thật phũ phàng.
Nhưng nói thật với cô,
Chuyện như này tôi rành lắm.
Tôi đi guốc trong bụng con kia.
Nó ko chỉ kiếm bữa ăn miễn phí đâu. Nó muốn chài chồng cô đấy.
Cô nên về đi.
Susan ạ,
tôi đang cố giúp cô bạn của tôi.
Tôi nghĩ đó là điều nên làm.
3 tuần sau, tôi tìm thấy áo lót của Brandi trong xe của Karl.
Chuyện sau đó khỏi cần kể nhé.
Nói gì thì nói, Edie đúng là chuyên gia về đàn ông.
Thì sau bao nhiêu năm tìm kiếm đàn ông còn gì.
Tôi cứ nghĩ mãi về những lần Edie và tôi cãi vã lẫn nhau.
Lẽ ra chúng tôi đã là bạn tốt.
Nếu cô ấy biết chuyện cô đang làm, cô ấy sẽ tha thứ cho cô.
Hết phiên tôi rồi. Ai giữ Edie đi nào.
Để tôi.
Trông giống phân mèo quá.
Lynette, đừng có nhìn Edie như thế.
Nhìn vào thì tôi hóa đá à? Trông thô thô ráp ráp ấy.
Gaby, nhanh ko có ta sẽ biết Edie có vị gì đấy.
Đưa tôi nào.
Từ giờ trở đi mọi người hãy tôn trọng người đã khuất 1 chút.
Thôi nào, đây là Edie mà.
Ko cần nghiêm túc thế đâu.
Đưa tôi.
Còn nhớ cái hồi các cô thay phiên nhau đưa tôi đị hóa trị ko?
Edie có cách khác hẳn cơ.
Chào, Lynette.
Chào.
No comments yet. Be the first to leave one.