The first 200 lines.
CHÀO MỪNG TỚI NHÀ RILEY
Này Riley, anh có vào không đây?
Tôi đã thử kể chuyện này hôm nọ, nhưng lại làm rối tung cả lên.
Chuyện về dưa chua thái mỏng?
Có một anh chàng nọ...
Anh ta làm việc ở một xưởng dưa chua. Rồi anh ta về nhà và bảo với vợ rằng...
Anh ta bị sa thải bởi vì dương vật của mình kẹt vào máy cắt dưa chua.
- Nghe buồn cười nhỉ. - Cô ấy nói:
"Dương vật của anh kẹt vào máy cắt dưa chua? Anh ổn chứ?"
Rồi anh ta đáp lại câu gì đó mà tôi lại quên mất rồi.
Cô ấy hỏi xem anh ta có ổn không, và anh ta đáp, "Không quá tệ. Họ cũng sa thải cô ấy nữa mà."
- Tới lượt anh đấy. - Nếu anh nói vậy.
Tối nay anh chơi thế nào?
Không lời không lỗ.
Cho đi lấy lại chừng $1000.
Lại thua nữa phải không?
Ai nói là anh thua chứ?
"Không lời không lỗ" nghĩa là anh đã thua.
"Anh chơi cũng được" tức là anh thắng.
- Ai nói vậy? - Em.
Em biết anh rõ quá mà.
Nhớ nhắc anh là đừng bao giờ chơi bài với em nhé.
Nếu anh hỏi thì em nghĩ đó là việc làm phí phạm.
Anh chẳng bao giờ hỏi em cả, nhưng em vẫn không ngừng bảo anh điều đó...
- vào mỗi tối thứ Năm trong suốt... bao lâu rồi nhỉ? - Này, Vivian.
4 năm.
- Của cô đây. - Cám ơn.
4 năm rồi sao?
Anh có chán em không?
Không, thưa quý cô.
Em có chán anh không?
Chưa đâu.
Gã lắm lời.
Anh phải đi dự hội nghị ở New Orleans vào cuối tháng này.
Em đi cùng anh nhé?
- Đừng làm vậy mà. - Sao cơ?
- Trở nên khó đoán. - Thôi nào. Sẽ vui lắm đấy.
Chỉ hai ta thôi. Sao lại không chứ?
Anh thật lòng đấy.
- Em còn chẳng có vali nữa là. - Anh sẽ mua cho em.
Thế còn mời em ăn tối ở Canterbury thì sao?
Em thích salad rau chân vịt ở đó.
Tất cả những gì em muốn trong sinh nhật là salad rau chân vịt...
trong khi em có một chuyến đi New Orleans sao?
- Em không biết nữa. Em chỉ... - Được rồi. Cứ...
Hãy suy nghĩ nhé.
Ừ.
Cưng à, đến giờ anh về nhà rồi đấy.
- Không. - Về ngủ đi.
10 phút nữa thôi.
Được rồi.
Anh chơi bài thế nào?
Không lời không lỗ.
Có muốn em tắt đèn không?
Không cần. Anh không phiền đâu.
Chúc em ngủ ngon.
Mộng đẹp nhé.
Em cũng thế nhé.
...hỏi về những thứ khác chỉ đem đến...
toàn chuyện khó xử thôi.
Chúng tôi sẽ lấy chiếc RV đi...
và đậu chiếc xe máy ở sân sau...
rồi chờ cho nó tiêu đời thôi.
Chỉ cần để mắt và tu dưỡng nó tới lúc đó.
Tôi sẽ nhớ cô lắm đấy Brenda.
Ôi, Lois. Tôi cũng sẽ nhớ cô lắm.
Mấy đứa cháu của tôi ở đây. Tôi sẽ còn về thăm chúng luôn đấy.
Cô có muốn thêm cà phê không Sharon?
Ồ không, cảm ơn chị Riley.
Cứ gọi tôi là Lois đi cưng ạ.
Nhà tắm ở đâu vậy? Cà phê thấm vào tôi rồi.
Ở ngay cuối sảnh. Không thể nhầm được đâu.
Cô sẽ được chăm sóc tốt trong tay Sharon.
Cô ấy là một thợ cừ khôi.
Với lại, Walt đã chán cảnh Indianapolis rồi.
- Nhà chị đẹp thật đấy. - Cám ơn.
Con gái chị mấy tuổi rồi?
Cô thấy phòng tranh của Lois chưa nhỉ?
Cô ấy vẽ tranh, làm phấn màu và mọi thứ.
Cô ấy là một nghệ sỹ thực thụ đấy.
Chào cậu.
Này, Doug.
Ta ra ngoài nói chuyện một lát được không?
Ừ.
Được chứ.
Viv đâu rồi?
Tôi đã cố liên lạc với anh ở văn phòng...
nhưng tôi không muốn để lại lời nhắn cho thư ký.
Lời nhắn nào?
Doug, Vivian mất rồi.
Cô ấy lên cơn đau tim.
Anh định ở ngoài đó cả đêm à?
Anh chỉ hút điếu thuốc thôi.
Em mong anh đừng hút thuốc trong nhà.
Anh không ở trong nhà. Anh đang ở ga-ra.
Khi anh mở cửa, khói sẽ bay vào trong.
Vậy thì đóng cửa lại đi Lois.
Sao anh về nhà sớm vậy?
Cái mộ của chúng ta ở Gold Hill,
đó là một trải nghiệm độc đáo đấy
khi thấy tên mình khắc trên đá.
- Ý anh là sao? - Anh chưa chết.
Và em cũng chưa chết.
Có nhiều người ngoài đó đã chết.
Họ cần mộ.
Chúng ta thì không. Vì ta chưa chết.
Nhiều người làm vậy lắm Doug. Đó được gọi là tính trước.
Anh không thích tên mình bị khắc trên bia mộ...
trong khi anh vẫn còn sống.
Không tin được là em lại làm vậy, Lois.
- Xin chào? - Cậu đến sớm đấy.
Ừ, giao thông mà. Sẽ kẹt xe đấy.
Doug, đi thôi nào.
Em ghét lái xe đến phi trường lắm.
Em lấy thư và báo dùm chị khi Doug đi vắng được không?
Sao chị không nhờ hàng xóm đối diện nhà ấy?
- Cô ta dọn đi rồi. - Còn những người khác?
Chỉ đến khi Doug về thôi mà.
Được rồi. Em sẽ phải lái xe từ Zionsville đến đây mỗi ngày...
chỉ vì bà chị lẩn thẩn của em không thể ra đường.
Lois này,
sẽ có ngày...
chị phải bước qua cánh cửa đó.
Cho em gói Sweet'N Low.
Tôi gửi mọi chiếc xe tải chúng tôi có xuống công trường xây dựng,
hối lộ cho gã bảo vệ ca đêm, rồi chúng tôi đi lên từng tầng...
lôi ra tất cả đồ đạc của mình: vòi nước, bồn nước, vòi chữa lửa...
vòi phun, đầu bình tưới, và những thứ khác.
May là họ không kiện anh vì tội đột nhập đấy.
Tôi đâu chịu xếp hàng đợi xin kiện phá sản.
Dẹp đi. Trả tiền hoặc tôi tịch thu tài sản, đồ vỡ nợ.
Thế nên chỉ cần 30 ngày với chúng tôi. Tại sao phải đi 90 ngày với người khác?
Tôi không cần kiểu chờ đợi đó.
Phải không, Doug?
Chẳng ngạc nhiên đâu. Đó là phương châm của tôi mà.
Phải đến phòng dành cho "cậu nhỏ" thôi.
- Khỏe không? Dạo này thế nào? - Chào, Doug.
Tới nơi rồi.
- Chào anh. - Này, Doug.
Anh đi đâu đấy?
*Dịch bởi: tranlankhuong, karrin, hananhi, Kristine_cullen, cogaitheki21*
*Biên tập: cogaitheki21*
- Tối nay anh thế nào? - Tôi ổn. Còn cháu?
- Em ổn lắm. - Tốt.
Anh muốn xem nhảy khiêu dâm trong phòng VIP không?
Sao cơ?
Anh muốn xem nhảy khiêu dâm trong phòng VIP không?
- Không, không phải lúc này. Cám ơn. - Không phải lúc này? Xin lỗi nhé.
- Em sắp hết giờ làm rồi. - Đợi đã nào.
Thôi nào. Ngay trên lầu đấy.
Chỉ $250. Anh được chai sâm-panh và riêng em trong một tiếng.
- Tôi không uống sâm panh. - Em uống.
Cám ơn, nhưng....
Thôi nào. Một tiếng. Chỉ anh và em.
Chết tiệt.
- Anh quen mấy người đó? - Ừ.
Anh muốn vào phòng chứ?
- Thôi được. - Đỡ em xuống nào.
Tự nhiên đi.
Em là Mallory. Còn anh?
Doug.
- Gặp anh vui lắm, Doug. - Tôi cũng vậy.
Mình phải chờ đồ uống đến rồi mới vui vẻ được.
Đợi đã. Khoan nào.
Tôi không đến đây để mua vui.
Nếu vậy...
Dùng tay thôi thì $50...
...em có thể dùng miệng, nhưng là $100, và anh cần bao cao su.
Không, cám ơn.
Em chỉ kiếm được $60 trong $250 anh đưa cho gã ở quầy bar.
Anh không định boa em sao?
Được thôi.
Đây. Nhiêu đây đủ cho nãy giờ chứ?
- Cốc, cốc. - Cám ơn, Doug.
Chào.
Của anh đây.
Em cần anh ký vào đây cho mấy thứ dưới lầu...
và sâm-panh nữa.
Chào, Tara.
- Xong rồi. - Anh không boa cô ấy sao?
- Không muốn quên chuyện đó đâu. - Không đời nào.
- Của cô đây. - Cám ơn.
Vui vẻ nhé.
Đến đây nào. Sẽ ổn thôi. Ngay đây này.
Em rất thích mấy anh lớn tuổi.
- Họ làm em "ướt" đầy ra. - Cô bé, cô bé à...
Ngồi yên đó. Ngồi yên.
Anh không muốn vui vẻ à?
Sao ta không nói chuyện thôi?
Anh muốn em nói về "chuyện đó" để anh tự cởi đồ?
Chúa ơi. Không. Được chứ?
Anh đừng giận em. Có sao đâu.
Tôi không giận cháu. Chỉ quyết tâm thôi.
Giờ thì...
- Em chỉ cố làm khách hàng vui vẻ thôi. - Tôi vui. Tôi vui mà.
Trông anh chẳng vui gì cả.
Cháu bao nhiêu tuổi?
- Trông em giống mấy tuổi? - 15.
Không thể mới 15 tuổi mà làm trong hộp đêm thoát y.
- Vậy cháu bao nhiêu? - 22.
No comments yet. Be the first to leave one.