The first 200 lines.
Ô NHỤC Dịch phụ đề: QKK
Xin lỗi, mục sư.
Ý tôi là, xin lỗi vì quấy rầy.
Tôi đã không tin khi ở ngoài tiệm người ta nói:
"Ông mục sư đã bỏ chúng ta."
Tôi nói: "Ổng không làm vậy đâu. Cứ chờ coi, chắc chắn ổng sẽ về."
Nhưng thật ra tôi cũng không chắc.
Tôi biết những chuyện chúng ta đã thấy và nghe ở phiên tòa ngày hôm qua...
...không có nghĩa lý gì. Hoàn toàn vô nghĩa.
Nhưng chuyện ông bỏ nhà thờ, bỏ nơi có những người đang cần ông...
...cũng thật vô nghĩa.
Tôi có thể hiểu sự dữ dội của một cơn giông. Đó là một việc tự nhiên.
Không có chủ đích làm hại ai.
Nhưng sự dữ dội của con người...
...sự tàn ác và dã man của họ đối với người khác, đối với chính họ...
Làm ơn, coi chừng bị cảm chết đó.
Chuyến xe lửa đó còn lâu mới tới. Lúc này nó ít khi ghé lại đây.
Chừng nào nó tới tôi sẽ gọi dùm ông. Hãy đi nhúm chút lửa đi.
"Silver Gulch."
Tôi còn nhớ ngày đầu tôi tới đây.
Tôi đã sắp phát tài.
Có quá nhiều linh hồn cần cứu vớt.
Tôi sẽ dẫn họ đi theo những con đường mà họ chưa từng biết.
Tôi sẽ làm cho bóng tối bừng sáng trước mắt họ...
...và uốn nắn những điều sai trái.
Ai cũng nói khi ông xuất thần ông đã thuyết giáo rất hay.
Phải.
Với những cử tọa toàn người điếc.
Và những người ở phiên tòa hôm qua, ông đã nghe hết rồi đó.
Những tín đồ Cơ Đốc.
Tôi không thể nào hiểu được.
Tất cả những tội lỗi, dâm ô, sát nhân.
Và rồi trước tòa, họ thề trên Kinh Thánh...
...để nói sự thật, và cái cách họ...
Chắc phải có một câu trả lời nào đó, nhưng tôi quá dốt nát không thể nào hiểu được.
- Không dốt nát như tôi. - Ôi, không, mục sư.
Ông là người có giáo dục, ông là người của Chúa.
Người biết.
Người biết tôi đã thất bại với họ.
Người chăn cừu đang chạy trốn bầy sói.
Ông tính đi đâu?
Tôi không biết.
- Tôi không biết. - Sao không đi thẳng xuống địa ngục?
Người ta không thể ngủ yên trong một chỗ tồi tàn này nữa sao?
Ồ, là ông.
Tôi tưởng ông không dám cả gan xuất hiện ở vùng này nữa.
Tôi chưa bao giờ quên một gương mặt, ông bạn.
Nhưng tôi rất vui coi ông là một ngoại lệ.
Đi chỗ khác đi, đồ con lừa chết tiệt.
Im miệng đi. Có một mục sư đang đứng ngay đây.
Mục sư?
Không thể nào. Ổng đã đánh thức tôi.
Thường thì họ ru tôi ngủ.
Đừng quan tâm tới lão.
Ổng là ai?
Một tên lừa đảo. Một kẻ bịp bợm. Một lão già xảo trá.
Còn cách nào khác để cho người ta sống tới già trong thời buổi này?
Ổng tới đây hồi năm ngoái, bán thuốc men đặc chế gì đó.
- Rượu thuốc thảo dược của thổ dân Choctaw. - Ba người đã suýt chết vì nó.
Lão trốn khỏi thị trấn ngay trước khi bị tắm nhựa đường và lông vũ.
Hãy tưởng tượng sự ngạc nhiên của tôi sáng nay khi tôi nhận ra tôi đang ở chỗ quỷ quái nào.
Tôi vừa bán xong một tá cột thu lôi nhãn hiệu cầu chứng của tôi...
...thì bất thình lình trời bắt đầu sấm chớp...
...làm như là có thanh tra trên thượng giới đang thử cột thu lôi của tôi.
Ông còn hèn hạ hơn một con rắn chuông.
Thôi mà, ông bạn khó tính, tôi với ông đâu có khác gì nhau.
Ông biết không, tôi cũng từng đào bạc.
Chỉ ở chỗ đất mềm thôi.
Mặc dù, phải nói, cái thị trấn của ông đã tiêu ma hết rồi.
Chuyện gì đã xảy ra? Nguồn bạc đã cạn kiệt?
Dấu hiệu rõ ràng là bọn cờ bạc đĩ điếm đang bắt đầu chuyển tới thị trấn kế tiếp.
Vậy thì được giải thoát.
Mục sư, hả?
Không còn lại bao nhiêu để thuyết giáo, hả, Đức Cha?
Ồ, tôi quên, ông cũng sắp đi nữa.
Tu hành đầy bụng hả, tôi hiểu rồi.
Sao ông với tôi không hợp tác? Chúng ta có thể kiếm được rất nhiều tiền.
Ông biết đó, với gương mặt của ông, ngón tay của tôi...
- Để cho ổng yên. - Tôi chỉ nói ổng có một gương mặt đáng kính thôi.
Cái đó có gì sai?
Ổng cũng mục rữa như ba người ở phiên tòa ngày hôm qua.
Phiên tòa? Phiên tòa nào? Có chuyện gì đang diễn ra ở đây?
- Có một người bị giết. - Chỉ một?
Một ngày buồn hả?
Trông ông xanh xao quá.
Có chuyện gì vậy? Một vụ giết người nhỏ nhoi làm cho ông bệnh sao?
Không phải vì vụ giết người. Mà là...
Là gì?
Là cái cách nó xảy ra.
Là những điều chúng tôi nghe được ở phiên tòa.
Ổng có dính dáng gì trong đó?
- Chúng tôi được gọi hầu tòa, cả hai chúng tôi. - Vậy à? Tại sao?
Tôi là người đã phát hiện ra cái xác.
Ở đâu?
Trong rừng.
Cách vài dặm về phía tây thị trấn.
Những ngày như vậy...
...khi trời quá nóng để đào bới, tôi đi tìm một khe núi mà tôi biết...
...nơi tôi có thể ngâm mình trong ao một chút, dưới những cái thác.
Dẹp chuyện đó di. Cái xác thì sao?
Tôi không thấy nó.
Tôi muốn nói, không thấy ngay.
Nhưng...
Tôi không biết.
Có cái gì đó nặng nề trong không khí chung quanh...
...mặc dù đang ở trong rừng, nó làm cho tôi...
...thấy hơi rợn người, sởn gai ốc.
Xin chào?
Có ai không?
Xin chào?
Có ai không?
Tôi biết, tôi biết. Những cái xác đó lúc nào trông cũng...
...hết sức sửng sốt.
Dám chắc, cái chết phải rất khác không như người ta nghĩ.
Rồi, nói tiếp đi, nói tiếp đi.
Hả? Ồ.
Tôi chạy như bị ma rượt.
Cho tới khi tôi về tới thị trấn và báo với cảnh sát trưởng.
Làm sao ông dính vô chuyện này, mục sư?
Ổng đã gặp cả hai trên đường.
Cả hai?
Ồ, ông muốn nói có một phụ nữ, hả?
Vợ của người bị giết.
Buổi trưa, tôi đi ngang qua họ trên đường.
Ôi, Chúa.
Chúng ta chẳng bao giờ biết cái chết có thể lơ lửng trên đầu gần tới cỡ nào.
Mặt trời lên cao...
...tỏa sức sống và hơi ấm xuống khắp bề mặt trái đất.
Và họ ở đó, đang đi dọc con đường...
...không hề biết chuyến đi của mình sẽ sớm, sẽ rất sớm kết thúc tới cỡ nào.
Có cái gì đó về họ.
Người đàn ông trông rất quý phái, rất nhạy cảm.
Rất đầy sức sống.
Ổng bị giết cách nào?
Bị đâm bằng một con dao găm.
Ông cũng tìm thấy vũ khí giết người nữa hả?
- Tôi hả? - Phải.
Không, chỉ nhìn thấy cái mặt là tôi đã bỏ chạy càng nhanh càng tốt.
Vậy, cái gì làm cho người ta quá hốt hoảng về người chết như vậy?
Tại sao, vài người bạn thân của tôi cũng đã thành xác chết.
Những thứ duy nhất mà ông có thể tin tưởng.
Tất nhiên, họ có hôi một chút, nhưng không nhiều hơn vài người còn sống mà tôi biết.
Rồi tòa xử ra sao? Họ có buộc tội được ai không?
Có một người bị kết tội.
Lúc nào cũng có người bị kết tội. Thường thì treo cổ. Nhưng hắn có tội không?
Đó là Carrasco.
Ồ, Carrasco.
Lạy Chúa phúc lành, lần này thì họ bắt đúng người.
- Tôi vẫn băn khoăn. - Sao?
Họ bắt tên tội phạm khét tiếng nhất vùng này, và ông băn khoăn?
Tại sao, nếu hắn ở đâu đó trong vòng 50 dặm cách một tội ác, tôi sẽ buộc hắn tội đó.
- Không hoàn toàn đơn giản vậy đâu. - Không hoàn toàn đơn giản vậy?
Nếu là tôi bị bắt thì sẽ rất đơn giản.
"Cho lão tắm nhựa đường lông vũ, các bạn."
Phải rồi, bán rong vài cái cột thu lôi, thảy bài ba lá kiếm vài đồng...
...lừa gạt một nông dân thậm chí còn không làm trầy da hắn...
...thì ông là một thằng xỏ lá. Hèn hạ còn hơn một con rắn chuông.
Phải, nhưng làm chuyện lớn hơn,
giết người, ăn trộm, cướp xe lửa, dọn nhà băng, lừa chính phủ...
...làm trò ma quỷ, phù phép, ông trở thành một anh hùng.
Người ta viết tiểu thuyết ba xu và hát những bài hát về ông.
Ông sẽ là một ai đó. Một ai đó đáng nể.
- Và nó không hoàn toàn đơn giản. - Ông không có ở đó.
Ông không biết.
Một kẻ liều mạng bị truy nã ở mọi lãnh thổ mà hắn từng đặt chân tới.
Một tên cướp khát máu...
...với động cơ là sự thèm muốn của cải và phụ nữ của chúng ta.
- Juan Carrasco, kẻ giết người, cướp của, dâm ô... - Dữ kiện, cảnh sát trưởng.
Tôi xin lỗi. Tôi biết chúng ta phải chứng minh lời cáo buộc của mình.
Dưới mắt luật pháp, một người được coi là vô tội cho tới khi được chứng minh có tội...
...và vân vân.
Tất nhiên, lần vừa rồi bắt được hắn chúng ta đã không có cơ hội buộc tội...
...bởi vì hắn đã đốt nhà tù và tẩu thoát.
Có lẽ chúng ta có thể xử hắn 60 ngày vì tội phóng hỏa.
- Chỉ những dữ kiện, cảnh sát trưởng. - Dữ kiện.
Chúng ta đều biết thành tích của hắn.
Xét xử, kết án, đào thoát, mọi thứ.
Hãy bắt đầu bằng cách chứng minh tội ác sau cùng của hắn là không oan.
Hãy nói về việc bắt giữ.
Chúng tôi đang lùng sục vùng ngoại ô...
...với lực lượng hùng hậu nhất mà tôi có thể triệu tập.
Tìm kiếm dưới kia.
Hắn không hề chống cự.
Hắn có vẻ tự tin không cảnh giác.
Người hắn đầy bụi, sình bùn. Chắc là bị té ngựa.
Ông có tìm thấy con dao găm, vũ khí giết người không?
Không, không có trên người hắn. Chúng tôi đã tìm khắp nơi.
Đê tiện!
Ta sẽ phải nghe tên ngoại bang này khoác lác suốt ngày.
Muốn nói hắn là một anh hùng, hả?
Tất cả bọn ngoại bang đều là đại anh hùng đối với người Mexico.
Các người gọi họ là bọn Mễ hả?
Hãy giết bọn Mễ, họ không được coi là người.
Các người còn không thèm khắc thành tích lên báng súng nữa.
- Coi nào, bắn đi. Mọi người, bắn đi. - Không được bắn.
Hắn chỉ đang cố thoát dây treo cổ.
Phải, dây treo cổ, dây này còn đẹp hơn, hả?
Cất súng đi.
Chuyện có thể không phải như vậy, nhưng anh đang ở trong một tòa án.
Công lý không cần một pháp đình hay bất cứ lễ phục gì...
No comments yet. Be the first to leave one.