The first 200 lines.
Khoan!
Jim, nếu muốn sống thì phải cẩn thận hơn một chút chớ.
Chris, tôi đã đi đường từ lâu lắm rồi.
- Tôi tìm anh đó. - Thôi về thành phố với tôi đi.
Đi nào.
Con sợ, mẹ ơi , thật tình là con sợ.
Tôi không bênh nó, thưa cô, Đúng là nó có làm sai...
Nhưng sự trừng phạt này không xứng với tội của nó.
Nó chỉ mới 18!
Chỉ là một thằng bé!
- Cậu đã làm gì? - Con chỉ nghịch chơi...
Phá một cửa hàng tạp hóa.
Xin cô giúp chúng tôi, xin hãy can thiệp với chồng cô.
Bà đừng khóc làm gì...
Cảnh sát trưởng không khoan hồng đâu, không thương hại ai cả.
- Anh ta đã làm gì? - Pepe Carral?
Cướp gần hết các ngăn hàng ở vùng này.
Còn Walt to con đằng kia, thì sức mạnh vượt quá cái đầu.
Chris.
Chris.
Không.
Nhưng nó còn nhỏ quá!
Lúc nó đi cướp, nó có lòng tham của một người đàn ông.
Và nó đâu có lấy tiền ăn cắp đó để lo cho gia đình.
Nó tiêu hoang với đàn bà, rượu và bài bạc.
Và rồi khi nó bị bắt, nó lại tự xưng là nhỏ nữa à!
Ông bỏ nó vào nhà tù Tucson, Nó sẽ thành một con thú dữ!
Người chủ cửa hàng cậu đã cướp đó có 6 đứa con.
Cậu đã làm người ta phá sản.
Cậu đã xóa sạch 10 năm khó nhọc chỉ trong một đêm... Một lần một !
Tôi đã học bài học của tôi rồi, thật mà.
Chris, em xin mà.
Không.
Ông là một người quan trọng, Là bạn của thống đốc...
Ông còn tệ hơn những người ông cho đi Tucson nữa...
Trong đó có ai đã giết nhiều người bằng ông không?
Chưa bằng một nửa.
Tôi đâu có giết với cùng lý do như họ.
Ông còn chưa vô tội bằng những kẻ đứng trước mặt ông.
Chào cảnh sát trưởng, tôi tên Noah Forbes.
Tôi định làm với ông điều mà Ned Buntline làm cho Bill Cody.
- Biến tôi thành trò cười à? - Làm ông nổi tiếng.
Anh viết văn?
Cứ nói tên một tờ báo lớn là tôi có làm ở đó.
Có nghĩa là anh rất giỏi... Hay là anh không làm ở đâu lâu.
Ông chỉ cần nói cho tôi nghe.
Tôi viết xong, ông được 1 phần 3.
Tôi có gặp Buntline. Đọc sách của anh ta rồi. Bậy bạ quá.
Sự việc đâu có phải như vậy.
Này, những gì người ta nghĩ quan trọng hơn là sự thật.
Bảo rằng họ sai thì hơi khó làm giàu.
Tôi không kiếm sống kiểu đó.
Này, đằng nào cũng sẽ có người viết về ông thôi.
Sao lại không phải là tôi?
Đồng ý. Nhưng anh được một nửa.
Và không được in khi tôi chưa đồng ý.
Đồng ý luôn.
Rượu trắng. Mang đây một chai. Tính tiền cho cảnh sát trưởng.
Tôi sẽ hơi kẹt cho đến khi xong quyển sách đó.
Liệu mà viết cho hay nhé.
Ra đây làm gì đây? Cậu nên nằm nghỉ ít nhất là một tuần.
Tôi không có một tuần đâu Chris... Một giờ cũng không có.
Thôi lại đây, làm một ly đi.
Jim Mackay, Noah Forbes. Anh có thể viết về anh ta đó.
Anh ta đã đi giang hồ với tôi nhiều lần rồi.
Cảnh sát trưởng à, anh Mackay?
Ngày trước tôi đi săn tiền thưởng.
Một trong những kẻ hiếm hoi bắt sống được tội phạm.
Nhưng tôi là cảnh sát trưởng rồi, cấm anh cười đó Chris.
Một cảnh sát trưởng hợp pháp, đàng hoàng.
Vậy thì tốt. Thành phố nào?
Magdalena, cuối thung lũng Sonora. Một vùng canh tác.
Chủ yếu là người Mễ... Chỉ có vài gia đình Mỹ...
Bọn tôi sống cũng được.
Cảnh sát trưởng Mỹ ở làng Mễ hả?
Họ cũng đâu kén chọn gì được. Họ cũng cần giúp đỡ quá.
Nơi đó sát lãnh thổ của De Toro.
De Toro là ai?
Cướp. Càn hết hai bên biên giới.
Kỵ binh và dân quân có thể ngăn chặn họ nếu họ hợp tác...
Nhưng không bên nào để bên kia qua biên giới cả.
Hai tay súng đó là người của DeToro?
Chắc họ đã đoán tôi đi tìm anh em trong băng cũ...
Jim, tôi đã qua biên giới đó ba lần để bắt cướp.
Tôi không xuống đó nữa đâu.
Chris, hắn sẽ tấn công chúng tôi bất cứ lúc nào.
Hắn có 50, 60 người. Tôi chỉ có một nhúm nông dân.
Và tôi có công việc tốt nữa.
Một cô vợ, coi như một cô dâu mới.
Tôi không thích nhắc chuyện xưa, Chris...
Nhưng tôi đã cứu mạng anh một lần.
Điều đó cũng đâu có cho cậu quyền đòi nợ như vậy.
Với lại, tôi vừa cứu mạng cậu đó thôi.
Nếu cậu tính sổ... Thì không phải vậy là huề sao?
Lúc đó anh nói. Tôi nợ cậu... Muốn gì cứ hỏi, tôi sẽ đưa.
Tôi bám vào lời hứa đó suốt 10 năm... Cất kỹ như để dành tiền...
Chờ có dịp gì quan trọng mới hỏi... Và bây giờ là lúc tôi hỏi.
Không được đâu Jim.
Nhớ lần đầu tiên không Chris? 7 đứa chúng ta được 350 đô .
50 đô mỗi đứa.
Dân ở Magdalena, họ đã giao cho tôi...
Giao hết những gì họ có.
Tôi có ba ngàn đô ở đây.
Một ngàn cho anh chỉ để làm công việc vài tuần.
Thôi để tôi gọi những anh em kia.
Chết rồi. Hãy an phận... Như tôi.
Skinner hay Elliot?
Khám Tucson.
Ai đưa họ vào đó, Chris?
Thời thế thay đổi... Jim à. Họ đã không chấp nhận như vậy.
Thế à.
Chắc tôi cũng như họ thôi.
Chúc may mắn, Chris.
Chúc may mắn.
Anh cũng mừng là em không chốt cửa.
Em đã nghĩ là có chốt anh cũng đạp cửa vào.
Chris.
Nó chỉ mới 18!
Hickok, Clay Allison, anh em nhà Dalton...
Theo em thì làm sao anh còn sống?
Đó là do anh biết không liều lĩnh vô ích.
Nghe thì khó hiểu, nhưng chỉ có cách đó là hiệu quả.
Hiệu quả đối với ai?
Helly đâu có phải Mark Skinner hay Pepe Carral.
Em đâu có bảo anh giúp những tay giết mướn.
Chánh án Parker có lần nói với anh...
Những người tôi treo cổ giết không bao giờ giết nữa...
Nhưng những kẻ tôi không treo cổ thì đã làm vậy.
Em nói ông ấy sai sao?
Ông ấy đâu có nói về một thằng bé cướp một cửa hàng.
Anh đã chôn cất nhiều người bạn chỉ vì họ nghĩ.
Những đứa trẻ mặt ngây thơ không hề nguy hiểm.
Em có vẻ thiết tha vụ này quá nhỉ.
Anh không nợ SHelly một cái gì... Và anh lại đi giúp nó...
Anh nợ Jim Mackay rất nhiều... Và anh không làm gì cho anh ấy cả.
Đúng là anh không làm việc gì xong.
Có chứ anh.
Nào, đi thôi.
Chris, sao tôi lại bị xiềng còn Walt thì không?
Cậu ta đã hứa là không tìm cách thoát.
- Rồi anh đi tin nó? - Ừ, tôi tin đó. Nhanh lên.
Khoan đã.
Xin lỗi Chris, bị xiềng nên phóng không trúng lắm.
- Chào Skinner. - Lần sau trốn tù gặp lại nhé.
Tôi sẽ chờ đây.
Không biết hắn dấu ở đâu nữa. Đúng là khó dạy.
- Thôi bỏ đi. - Tùy ông thôi.
Nào, dẫn ra đây.
Khoan, chờ chút, để người này lại.
SHelly.
Về nhà đi, và đừng để gặp rắc rối nữa.
Khoan, tôi có lênh đưa cậu ta về.
Đó là lúc trước. Thôi đi đi.
Lên đi!
Đánh đi Pepe!
Chris, mẹ kiếp! ông cho mọi người cơ hội, mà chừa tôi ra!
Giết lão già đó đi!
Thằng nhóc đó đâu có đáng được tha như vậy!
Tôi sẽ giết ông!
Tôi thề là sẽ làm vậy.
- Tôi sẽ giết ông đó. - Nếu tôi không ra tay trước.
Cảm ơn.
Cho thêm ly nước lạnh.
Chi sổ cho ông trả tiền nhé.
Này, bắt tôi trả tiền chuyện vặt thì được...
Đừng leo thang là được rồi.
Điều đó tôi cũng tự biết.
Làm việc một chút nhé?
Trận đánh Thành Adobe. Nó ra sao?
Lúc đó bọn tôi có 28 người...
Bat Masterson, tôi... Billy Dixon, một phụ nữ.
Những người còn lại là thợ săn bò rừng.
Quanah Parker dẫn theo 600 mọi Comanche theo...
28 chống lại 600. Ừ, hay đó. Rồi sao nữa?
Đụng độ thật khốc liệt.
Sao nữa?
Chúng tôi thắng.
Trời ơi, lúc thấy cái xe đó ra đi mà không có tôi...
Tôi thấy nhẹ nhôm cả người...
Suốt đường đi tới đây, chân tôi cứ ca hát Mình được tự do! Tự do!
Để làm gì? Để trở lại cuộc sống đã khiến cậu suýt đi tù à?
Cậu cũng chẳng hơn gì lúc trước cả, Helly.
- Anh muốn về nhà ăn trưa không? - Ừ.
Nếu anh tưởng là theo tôi về ãn ké được thì quên đi.
Ok, vậy tôi ra nhà hàng. Chi sổ ở đó luôn nhé?
SHelly, đừng!
Trời ơi, Chris.
Không! Đừng!
- Bắn nữa là trúng cô ấy đó! - Đứng lên!
- Không! - Đứng lên! Lại đây!
Anh sẽ không sao đâu, nghe chưa?
Trời ơi, tôi viết cáo phó cho ông rồi đó.
Định mời thống đốc tới dự lễ tang của ông nữa.
Cảm ơn nhiều.
Bà ấy lo cho ông đó. 48 giờ qua chưa ngủ chút nào.
Arrila đâu ?
Chúng nó... Bắt cô ấy đi rồi.
Chúa ơi.
Chắc là nó không chịu được công việc ở trại...
Ông định làm gì?
No comments yet. Be the first to leave one.