The first 200 lines.
Tôi qua đời năm 28 tuổi.
DỰA TRÊN MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT
NĂM 1960
Cuộc đời tôi bắt đầu ở Khu Năm, Houston.
Đó là những con phố khắc nghiệt nhất ở Texas.
Xuống đây đi.
Không có gì dễ dàng.
Mỗi ngày là một cuộc chiến.
Chúa ơi.
Ta sẽ có điện ngay khi mẹ thu xếp được.
Gloria.
Mary.
Của con đây, Roy.
Và George.
Các con hãy tạ ơn Chúa vì đồ ăn trước đã.
Cúi đầu xuống.
Thưa Chúa Cha trên trời, tạ ơn Người vì bữa ăn này.
Người biết chính xác gia đình này cần gì.
Chúa là Đấng chăn giữ con, con sẽ không thiếu thốn gì.
- A-men. - A-men.
Con đói quá, con có thể ăn cả cái bàn này.
Cảm ơn, Mary.
Mary luôn thấy mặt tốt ở tôi.
Tôi yêu nó vì điều đó.
Nghe này.
Mai mẹ sẽ làm việc cả ngày,
nên buổi sáng con đi theo Gloria đến trường mới. Nghe chưa?
Nếu bị lưu ban thêm năm nữa, con sẽ không bao giờ theo kịp đâu.
Hứa với mẹ con sẽ không đánh nhau đi.
Con hứa.
- Chào buổi sáng, cả lớp. - Chào buổi sáng cô.
Các em mở sách trang 16 nhé.
Ai muốn đọc to nào?
Jason, bắt đầu đi.
"Texas được gọi là bang Ngôi sao Cô đơn…"
Cậu nhìn gì vậy, Foreman?
Không có gì.
Sao thế? Không mua nổi một miếng bánh mì à?
Cái vỏ bánh kinh tởm này thì sao?
Muốn ăn không?
Đi lấy đi.
George nên đổi tên từ Foreman sang "Gã nghèo".
Tên tôi là Foreman.
Gì cơ, Gã nghèo?
Gì nào?
Giờ thì tên tao là gì, đồ ngốc? Nói tên tao đi!
Giận dữ là câu trả lời của tôi cho mọi thứ.
Và tôi không thể ngăn mình đánh nhau.
Đó là việc duy nhất tôi làm tốt.
ĐẠI LỘ LYONS
Xin lỗi nhé!
Này!
- Không! - Nằm xuống.
Giữ tay hắn đi.
Ví của hắn.
Các cậu ngạc nhiên chưa.
Ở đây bận rộn nhỉ?
Cảnh sát đây! Đứng lại đó!
Chúng phải ở đâu đó quanh đây.
Đi nào, Butch.
Có người nói họ thấy cậu ta đằng kia.
- Nếu thấy gì thì báo tôi. - Nào. Tìm cậu ta đi.
Tìm cậu ta đi.
Đi nào, nhóc.
Tìm thấy gì à?
Tìm cậu ta đi, nhóc.
Được rồi. Tìm đi.
Tóm được mày rồi. Tìm nó đi!
- Đi nào, nhóc. - Thử dãy nhà kế bên đi.
Đi nào, nhóc.
Đi thôi. Cậu ta chưa đi xa được đâu.
Nếu bạn bỏ học ở độ tuổi 16 đến 22,
Job Corps sẽ dạy bạn các kỹ năng có thể giúp tìm được việc làm tốt.
Ở Job Corps, bạn sống ở trung tâm của công ty,
được chăm sóc y tế và nha khoa miễn phí,
quần áo sạch, có giường để ngủ, ba bữa một ngày.
Bạn còn được trả tiền khi đang học.
Chỉ một lần thôi, hãy cho mình một cơ hội.
Nơi đó tên là Job Corps.
Phải được học và đào tạo để có thể kiếm việc.
Mỗi tháng họ cũng trả một ít tiền.
Họ sẽ đưa con đi đâu?
Con không biết.
Bất cứ nơi nào họ muốn, con đoán vậy.
Nhìn mẹ này.
Con có nhiều khả năng hơn những gì con đang thể hiện.
Con biết mà mẹ.
Con muốn tham gia Job Corps ư?
Vâng.
Vậy thì hãy làm cho đúng, George.
Đừng chạy về nhà chỉ vì nhớ mẹ.
Lần này hãy làm đến nơi đến chốn.
Vâng.
JOB CORPS PLEASANTON, BANG CALIFORNIA
Chúng tôi sẽ dạy kỹ năng làm việc, sẽ đào tạo các bạn.
CÔNG VIỆC LÀ TƯƠNG LAI
Sẽ dạy các bạn tôn trọng bản thân, tôn trọng người khác.
Sẽ chỉ cho các bạn cách tiến lên, bất kể quá khứ của các bạn.
Đi nào, con trai.
Chào mừng đến với Job Corps, khởi đầu tương lai tươi sáng của cậu.
Đây là ga giường.
Cậu có tên chứ bé bự?
Vâng, tôi có tên.
George Foreman.
Doanh trại ở góc tây nam.
Tắt đèn lúc mười giờ.
Không uống rượu, hút thuốc, chửi thề, không gái gú, đánh nhau.
- Ở đây được nuôi ăn chứ? - Ngày ba bữa ở nhà ăn.
Do bà Moon độc nhất vô nhị phục vụ.
Chỉ là cái giường thôi mà.
GIÀY CONVERSE - CHUCK TAYLOR
YÊU CON GEORGE HÃY KIÊN ĐỊNH - MẸ
Tắt nó đi.
- Phản đối âm nhạc à? - Có lẽ thế.
Lúc nào cậu cũng cáu kỉnh thế này?
Khi tôi đang cố học.
Giờ tôi biết sao cậu ở đây rồi.
Tôi ở đây vì có tiềm năng chưa khai phá.
Bố tôi nói thế.
Ông ấy nói, "Đừng về nhà tới khi nhận ra điều đó".
Qua thách đấu với ký túc xá C đi! Thấy sao?
Chắc tôi tới nhà ăn đây.
Một mình.
Có thế chứ.
Chắc cậu để quên trong phòng thay đồ.
Không. Có kẻ đã lấy trộm.
Cậu phải bình tĩnh.
Nghe này, sao ta không báo với văn phòng sau khi ăn xong, được chứ?
Cậu phải cảm ơn tôi vì mấy cái bánh brownie đó.
Tại sao? Tôi đâu thấy cậu mặc tạp dề.
Họ nhận ra tôi rất giỏi tính toán.
Nên họ bắt tôi kiểm tra đơn hàng của cả căng tin.
Tôi phát hiện ra một điều.
Một gói bánh brownie rẻ hơn một gói bánh đậu.
Thì sao?
"Thì sao ư?" Nên tôi đã đổi vài con số trong đơn đặt hàng theo tuần.
Dưới kế hoạch cắt giảm chi phí mới, ta có thêm rất nhiều bánh brownie.
Và ít ga hơn.
Gì vậy?
Cậu đang làm gì vậy?
Mở cửa ra!
Mở ra!
- Mày lấy giày của tao ư? - Không! Làm ơn đừng!
Trả lại đây! Mày định trộm giày của tao?
- Mẹ tao tặng tao đó! - Không!
Cậu đang làm gì vậy, quân nhân?
- Đừng thả tôi xuống! - Bỏ cậu ấy ra! Dừng lại!
Ra khỏi đây đi.
Cậu nghĩ cậu đi đâu?
Tác phẩm nghệ thuật của cậu à?
Hãy vừa đi vừa nói.
Ông Broadus.
Cậu đã phá hoại tài sản liên bang.
Tôi chỉ có hai lựa chọn.
Tôi sẽ tống cậu vào tù, hoặc về nhà.
Cậu ta trộm giày của tôi.
Mẹ tôi đã làm việc vất vả để mua cho tôi.
- Cơn thịnh nộ đó ở đâu ra? - Tôi chẳng có cơn thịnh nộ nào.
Vào xe đi.
Trong thời gian ở đây,
cậu đã đấm ba quân nhân…
và một cánh cửa vô tội.
Họ thiếu tôn trọng tôi.
Cả cánh cửa ư?
Có tiền mua vé xe buýt không?
Không.
Cầm lấy đi.
Tôi không thể về nhà, ông Broadus.
Tôi không thể.
Nơi này…
là tất cả những gì tôi có.
Tôi xin ông!
Cậu từng đấm bốc chưa?
Chỉ đánh nhau ngoài đường thôi.
Tôi đang nói về đấm bốc, không phải đánh nhau.
Đó là một môn thể thao.
Có luật lệ.
Tôi đã từng nghe trên đài.
Tôi sẽ dạy cậu.
Cậu đủ to lớn và xấu xí.
Cậu muốn học không?
Có ạ.
Đừng làm tôi hối hận.
George, đây là Royce.
Cậu ấy sẽ là đối thủ của cậu hôm nay.
Đừng lo, bé bự. Tôi sẽ nhẹ tay.
Đó là dấu hiệu tinh thần thể thao trước khi thi đấu.
Để chứng tỏ các cậu không ở đây để giết nhau.
Các cậu chỉ là hai vận động viên
cố tìm ra ai giỏi nhất ở môn này.
Nên để làm thế…
võ sĩ đấm bốc chạm găng, như thế này:
Được chứ? Bắt đầu thôi.
Lên đó đi. Cho tôi xem cậu có gì.
- Được rồi, Royce, cho cậu ta thấy đi. - Khi tôi nói "bắt đầu", thì bắt đầu.
Có ai muốn cá cược không? Muốn cá cược chứ?
Leroy Jackson hả?
Bắt đầu!
Hạ hắn đi, Royce!
Đứng yên!
No comments yet. Be the first to leave one.