The first 156 lines.
Đến lúc rồi, con yêu.
Thế giới của ta giờ trông cậy vào con. Hãy để trái tim mình dẫn lối.
Như thế con sẽ luôn được an toàn.
Mình làm được.
Ôi không!
Chờ với. Tôi cần một thứ của cậu.
Thật bất công!
Bạn sẽ thấy tuyệt vời sao
Những điều thế giới chứa đựng Đẹp tươi biết bao
Hãy nguyện ước, hãy mộng mơ
Hãy tin là luôn có phép màu ở bên ta
Ta có thể trở thành những gì ta hằng mơ
Chỉ cần chút phép màu
Phép màu
Tin tưởng vào điều bạn thấy
Ta biết cách làm rồi đó thôi
Ta có thể trở thành những gì ta hằng mơ
Chỉ cần chút phép màu
Phép màu
Tới rồi kìa. Bắt đầu thôi.
Mình làm được.
Mình không làm được.
Đừng nản, Brooklyn. Với một người mới học lướt sóng,
cậu thế là giỏi rồi.
Mình có quá nhiều giáo viên giỏi. Cậu, Ken, các em gái cậu.
Hè năm nay quá đỉnh.
Ước gì cậu có thể ở lại lâu một chút.
Cậu phải quay lại New York thật sao?
Chứ còn nơi nào để mặc mấy cái áo ấm mình thích đâu.
Nhưng nói thật, mình nhớ nhà rồi.
Mình hiểu. Mình cũng thấy vậy khi năm ngoái phải xa nhà quá lâu.
Nhưng mình thích sống ở New York.
Ước gì cậu thấy thêm cuộc sống của mình ở Malibu.
Ừ, nhưng cần phải có phép màu mới làm thế được.
Cậu biết mình hay nói gì mà, không gì là không thể.
Sóng lớn quá. Chèo đi.
- Cậu ổn không? - Ổn. Còn cậu?
Mình ổn.
Kỳ lạ thật đó. Không biết từ đâu xuất hiện nữa.
Này, cái gì thế?
Đó là…
- Ngựa con. - Ngựa con.
Ai lại đưa một bé ngựa con ra biển rồi bỏ mặc nó ở đây nhỉ?
Không sao đâu, bé yêu.
Không ai hại em đâu.
Em ấy thích tụi mình kìa.
- Cái gì thế? - Chắc nó đi lạc từ tiệc sinh nhật ai đó…
bên bờ biển.
Chẳng biết nữa! Mà cứ đem lên xe mình đi.
Chắc đưa em ấy đến chuồng ngựa xem có ai nhận không.
Cách này hay đấy. Đi nào, bé yêu.
Đáp được rồi.
Giờ chị đang nhìn
một thứ rất dễ thương và bồng bềnh.
Quá là dễ luôn, Stacie. Là Honey!
Tới lượt em. Giờ em đang nhìn…
Cần nước cam.
…một thứ gắt gỏng.
Chào Skipper!
Chào Barbie. Chuyện gì vậy?
Chào mẹ, tụi con mới tìm được một bé ngựa con.
Và định nó đưa tới chuồng ngựa.
Mấy đứa im lặng nào.
Gì cơ? Mẹ không nghe được gì, con ạ.
Được rồi. Đừng đi lâu quá. Gặp mấy đứa sau nhé.
Hai đứa làm gì vào ngày cuối của Brooklyn ở Malibu thế?
Làm cái túi trên bàn gì đó. Đúng là tuổi trẻ nhỉ?
Em đi làm đây. Chào anh yêu. Chào các con.
- Chào mẹ. - Chào Margaret.
Bố cũng đi đây. Bố đang thu âm cho phim tài liệu mới.
Thói quen đi ngủ của sinh vật nhát nhất thế giới, cáo tai dơi.
Hôm nay, mấy đứa ráng giữ trật tự giúp bố nhé?
Không thành vấn đề. Con đi ngủ tiếp đây.
Bố đừng lo, tụi con sẽ chơi trong im lặng,
Chelsea nhỉ?
Tụi con sẽ im lặng như cáo tai dơi lúc ngủ trong không gian luôn,
đúng không, Honey?
Hả…
Bắt đầu bằng việc đưa cún con đi dạo nhé?
Mình sẽ ra văn phòng xem có ai báo mất ngựa con không.
Và mình sẽ đăng lên mạng phòng trường hợp có ai biết gì.
Được rồi, bắt đầu thôi.
Chào, Barbie "Brooklyn" Roberts đây.
Điều cuối cùng phải làm trước khi về New York.
Đoán xem bọn mình tìm được gì.
Cái gì…
Ngựa con!
Này! Quay lại đây!
Dừng lại!
Phá rối bữa tiệc là hư lắm đấy!
Ngựa con này!
Này!
Mình không biết nó là của ai.
Nhưng mình rất sẵn lòng giữ nó ở đây, miễn là nó ngoan.
Bé ngựa hư kia! Quay lại đây!
Ai ăn bánh nào?
Ngựa của cậu đây à?
Thì…
Giờ vào nhà được chưa? Em chán phải giữ im lặng rồi.
Chính vì thế mới không được vào nhà đấy.
Chào!
Chào các chị Barbie!
Chelsea! Mọi người im lặng nào! Bố đang tập trung làm việc.
Ồ, cảm ơn đã nhắc. Giúp tụi chị một tay nhé?
Dạ. Làm gì hả chị?
Một chú ngựa con.
Chính xác là ngựa non, một bé ngựa, chị nghĩ vậy.
Cho em nuôi nó nhé?
Im lặng nào!
Cẩn thận! Đây là bản gốc tái sản xuất lần thứ 14 của Saint Louis đó!
Whitaker!
Ngừng la lối và lại đây giúp em đi.
Chuyển nhà đúng là mệt chết đi được.
Đúng, em yêu.
Đừng có đứng đó,
- lấy thêm một hộp đựng nữa đi. - Được.
Của em đây.
Ồn quá đó!
Thế nên mới phải chuyển nhà.
Trey, con đi ra đó,
nói đám hàng xóm cũ thô lỗ của ta im lặng đi!
Có buộc phải vậy không?
Thật là muốn chuyển đến sống với tầng lớp cao…
Đừng đợi con.
Thôi rồi. Reardon đang ở hướng 12 giờ.
Nhà họ thường phản ánh nhà mình lên thành phố
mỗi khi bọn mình chỉ mới nhìn con vật gì đó mới.
- Các em đưa nó đi nhé? - Vâng ạ.
- Đi thôi, bé cưng. - Nhanh lên nào!
Chào Barbie.
Cậu đang làm gì vậy?
Có làm gì đâu.
Ai hỏi cậu, bạn dễ thương ấy.
Tới ngày dọn nhà rồi à?
Đừng có ganh tị nhé.
Không phải ai cũng mua nổi ngôi nhà lớn nhất ở Malibu đâu.
Dù cách nhà cũ có hai căn nhà thôi
nhưng nó lớn hơn nhiều.
Muốn qua xem không?
Chắc rồi, nhưng giờ thì không…
Ai hỏi cậu chứ, Roberts.
Người kia kìa, Roberts ngầu hơn ấy.
Đúng rồi đó.
Rất hân hạnh, nhưng hôm nay tôi phải về New York
nên cũng rất là bận.
Khoan, gì chứ? Không. Tôi chưa kịp gây ấn tượng với cậu mà.
Thật buồn làm sao.
Vậy khi nào cậu đến New York thì gọi tôi nhé.
Chốt luôn. Lúc đó tôi sẽ thật sự gây được ấn tượng cho coi.
- Tạm biệt. - Chào nhé!
Ai lại đi dời một cái bồn tắm đầy xà phòng vậy?
Chứ không thế này thì mẹ biết tắm ở nhà mới kiểu gì?
Thật lòng nha, Trey, trông con như được sói nuôi trong rừng ấy.
Cáo tai dơi con ngẩng đầu lên khi nghe được âm thanh mẹ chúng
nhẹ nhàng tiến đến…
Mấy đứa à!
No comments yet. Be the first to leave one.