The first 200 lines.
MẬT MÃ SỐNG
Đưa con bé ra đây! Cẩn thận, nó là con nít đấy!
Phải rồi, tôi có thể giết con bé này.
- Cháu nói dối ta. - Không có!
Tôi không biết ông đang nói gì. Tôi thề là tôi không biết gì cả.
Ta có 3 đứa con.
Điều đầu tiên mà người làm cha phải học là biết khi nào con mình nói dối.
Cháu đang dối ta.
Và nếu cháu cứ tiếp tục, ta sẽ dùng hình thức tra tấn nổi tiếng của người Tàu,
lên cơ thể nhỏ bé này cho tới khi cháu chịu khai.
Lần cuối cùng, đưa cho ta những con số đó.
Nếu thầy tính theo cách này, đáp án là 350.
Nếu làm theo cách khác,
Sẽ ra là 365.
Chỉ có 1 đáp án là đúng.
Em xin lỗi, thầy Su, em không có ý bất kính,
nhưng cách thầy làm là hoàn toàn sai.
Mei, chúng tôi cần phải chuyển em đến trường khác..
Nhưng ở đây có bạn bè của em, và mẹ em...
Mei, em quá thông minh, em là một thiên tài.
Em phải thể hiện tài năng ở một trường đặc biệt, ở đó em có thể gặp nhiều bạn mới.
Đừng buồn, Mei, chúng ta sẽ mãi là bạn tốt.
Các bạn ở Bắc Kinh rất vui vẻ và cậu sẽ sống tốt ở đó.
Tớ không thích họ. Tớ thích ở đây hơn.
Tớ không muốn kết bạn mới, và tớ không thích toán.
Cậu cứ tới và trổ tài Toán học ở đó, còn bọn mình sẽ viết thư cho cậu.
Tớ sẽ gửi email cho cậu hàng tuần.
- Thật không? - Dĩ nhiên, cứ tin bọn mình.
- Đâu có ai muốn mất một người bạn nổi tiếng chứ? - Bọn mình sẽ luôn ở bên cậu, Mei.
- Còn dám vác mặt đến đây à? - Mẹ! Đủ rồi! Dừng lại!
Mày không có quyền ở đây! Mày phải ở trong tù!
- Cút ra khỏi đây! Cút ra! - Xin lỗi.
Tao sẽ giết mày! Giết mày!
Thằng rác rưởi! Đáng lẽ cậu ta không nên thi đấu với tao.
- Luke! Bình tĩnh! Mày bị điên à? - Bỏ ra! Bỏ ra!
Tao không bao giờ ưa mày, Luke. Mày là đấu sĩ giỏi hơn 90% đối thủ mà mày đã gặp,
nhưng mày lại để chúng đánh tơi tả như đồ bị thịt.
Mày gần như thua tất cả những thằng bị thịt trong sàn đấu...
nhưng đêm qua, đáng lẽ mày phải bị gục như những đêm trước chứ, thằng khốn.
- Một cú! - Lùi lại!
Tao chỉ đánh một cú!
Mày tuyển nó ở đâu thế, sân thiếu nhi à? - YouTube, thằng đần.
Nó là một thằng nhóc nghiện internet cho tới khi bị mày làm cho hôn mê.
Nói thật, tao không tốn đồng nào mời nó. Nhưng mày tốn của tao 1 triệu đô la!
Nhưng đó cũng không nghĩa lý gì khi mày gây tổn thất cho Docheski.
Đúng đấy! Biết cái tên đó chứ?
Hắn đã đặt cược số tiền lớn vào mày! Và hắn cũng định khử tao luôn!
Vì hắn biết tao là kẻ xếp đặt trận thi đấu này.
Trừ khi tao đưa cái đầu của mày như một sự trả nợ.
Mày biết tụi người Nga rồi đó.
Đó là 10.000, còn kia là 20.000.
Mei! cháu Mei!
Đây là cháu gái ta, cháu biết nó không?
- Đó là bạn cùng lớp của cháu. - Nó nói bộ não của cháu giống như máy vi tính.
Ta có nói chuyện với thầy giáo chủ nhiệm, và ông ấy cũng nói như vậy.
Đó là lý do cháu ở đây, một cô bé thật khả ái...
Ta không thích máy vi tính. Biết tại sao không?
Chúng để lại dấu vết. Chúng còn bảo ta là "Biến đi"
Họ nói với ta rằng cháu học điều gì cũng không bao giờ quên, phải không?
Nghe đây! Sắp xếp lại đúng các con số!
Cháu không muốn để mẹ chết vì sự bất tài của mình, phải không??
Giỏi, giỏi lắm! Bạn học và thầy giáo đều nói đúng.
Thầy Su bảo ta rằng cha của cháu đã bỏ cháu đi khi còn nhỏ.
Mẹ của cháu lại bệnh nặng và biết đâu cháu phải mồ côi.
Cháu có thích sống cô độc không?
Đừng lo, chúng ta sẽ chăm sóc mẹ cháu chu đáo.
Chin Quan, người cha mới của cháu sẽ đưa cháu đến Mỹ.
Và đáp lại, ta muốn cháu giúp trong việc tính toán sổ sách.
Bạn đã gọi đúng số, hãy để lại lời nhắn.
Gọi cho anh ngay nhé, Annie. Gọi ngay lập tức.
Nếu em đang ở ngoài, đừng về nhà.. Nếu anh làm em sợ, là tốt đấy. Gọi cho anh nhé.
Annie?
Vậy thôi à?
Tao nghe nói mày là một thằng lì lợm mà.
Tao không nghĩ vậy!
Không đánh à?
Mày chỉ quỳ xuống nền nhà như một con chó chờ chết sao?
Thứ lỗi vì sơ suất của tụi này.
Bọn đàn em vẫn đang học nghề.
Và tao không phải bác sĩ, nhưng tao nghĩ vợ mày dính tới 2 phát đạn.
Y như vụ gia đình Charlie Manson.
Cha tao định gửi người khác tới, nhưng tao quyết định làm luôn.
Mày quyết định giết một người mà sau này sẽ gây hại cho mày!
Vậy đó là ai? Mày à?
Tại sao không chứ? Mày vừa giết vợ mày.
Tao không giết... mà chính là mày!
Nhưng...mày cũng muốn giết tao?
Tốt! Thử làm cho tao xem.
Làm đi xem nào, được không?
Mày làm cha ta tốn biết bao tiền... làm mất mặt gia đình tao.
Bây giờ tụi tao tính làm vụ thử nghiệm đặc biệt cho mày.
Tụi tao đã nhìn vào hồ sơ của mày... không có gì đáng nhìn.
Làm việc trong thành phố, thu gom rác, dọn phế thải.
Kiếm ra tiền, dù có mất mặt, phải không?
Cha và mẹ... qua đời!
Không có anh chị em, thật là quá tệ.
Vì tao muốn giải quyết chúng hơn là mày.
Nhưng mày yêu vợ mày.
Tụi tao biết điều đó.
Đây là thỏa thuận: mày được tự do, dưới sự giám sát của tụi tao.
Nếu mày ở đâu, tụi tao sẽ ở đó.
Dù mày cố kết bạn hoặc trò chuyện với ai
hay họ làm bất cứ chuyện gì như mang đồ ăn cho mày...
sẽ phải chết...như vợ mày... đều vì mày.
Tất nhiên mày có thể tự kết liễu! Nhảy cầu, lao vào xe lửa...
Nếu tự tử, linh hồn của mày sẽ sa vào địa ngục, nếu mày tin vào chuyện nhảm nhí đó.
Bản thân mình, tao không tin! Nên tao sẽ làm điều đó, nhưng...
tao không phải là mày... cảm ơn Chúa.
Mày muốn làm gì thì làm.
Nếu ngày mai mày còn ở đây, tụi tao sẽ giết bà chủ nhà.
- Tên bà ta là gì? - Bà ấy tên Tobeloski.
Bà Tobeloski. Một phụ nữ tốt bụng.
Dọn dẹp đi nhé, thằng lao công.
Xong! Con bé đã là con anh và nó cũng mang quốc tịch Mỹ.
Tôi sẽ không tiết lộ bất cứ việc gì về nó, còn lại là chuyện của các anh.
Nhưng tôi nói trước, làm thủ tục nhanh là một công việc khó khăn.
Và việc khó thì không hề miễn phí.
Giá của ông, Đại úy Wolf?
Khu phố Tàu tăng lên 20%,
Quận Bronx ở phố 21, và từng khu Brooklyn sẽ tăng 12%, mỗi tháng.
Một cái giá quá cao cho hộ chiếu và thủ tục giấy tờ một đứa con gái.
Mọi chuyện làm ăn đều trở nên khó khăn.
Phố Tàu tăng 10%. Khu Bronx và Brooklyn vẫn giữ nguyên mức cũ.
Đổi lại chúng tôi sẽ không bắn cảnh sát và gia đình chúng ngay trên đường...
như những con chó.
Mọi chuyện làm ăn đều trở nên khó khăn.
Này, tôi nhận ra rồi, tôi thấy anh đấu võ ở Jersey. Một trận đấu rất tuyệt.
Hạ gục ngay tại chỗ!
Tôi rất thích trận đó.
Đấu đẹp lắm.
Tuần này ở đây thu 26.000, đúng bằng tuần trước. Quán Hồng Quân kiếm được đúng 15.000 mỗi tuần.
Tuần trước cũng thế. Tuy nó bị lỗ vào tháng Năm, nhưng lại có lời vào tháng Bảy và Tám.
Thiếu Thành, tuần trước kiếm 42 ngàn và tuần này là 42,5 ngàn.
Tăng trưởng 7% mỗi tháng.
Lợi nhuận tổng cộng là 72.535.
Chúng ta sẽ lấy 5% của ông Lương.
Họ lời mỗi tuần từ 6.000 đến 8.000.
Còn sòng bạc?
Tuần trước là 800.000, và tuần này cũng 800,000.
Chính xác 800.000 à?
Khoảng 800.
Tao không hỏi ước chừng, tao muốn con số chính xác.
$785.370.
Còn tuần trước?
Họ đang thua lỗ.
Đủ rồi.
Nghe đây! Tối nay tụi mày sẽ có ông chủ mới.
Nếu còn để thất thoát tiền nữa thì hắn không phải là kẻ chết cuối cùng đâu!
- Gì hả? - Tại sao?
Tại vì hắn làm ăn thua lỗ, mà đây là một chuyện hệ trọng.
Cháu biết là làm ăn, nhưng sao phải đánh đập trước khi giết ông ta?
Nghe này! Mày không hiểu chuyện làm ăn đâu.
Cứ ăn, và nghe lời "cha" của mày là được. Ăn đi!
- Anh không thể vào đây được. - Tôi chỉ muốn ăn chút gì đó thôi mà!
Không thể được! Quay về đi!
Tắt đèn! Trong 5 phút nữa.
Giày đẹp lắm.
Nếu sáng mai đôi này còn ở đây thì tốt,
không thì anh sẽ ăn đạp vào tai,
hoặc đi giày bằng cái chân què quặt.
Tôi cũng muốn có đôi giày mới để dùng.
Tôi có thể làm bất cứ thứ gì anh muốn.
Bất cứ thứ gì khiến anh thỏa mãn?
- Tôi có thể... - Im đi, im đi!
Được rồi. Tôi sẽ mang đôi cũ của mình.
Anh cũng phải lo đôi chân.
- Sớm bình phục. - Tôi hứa.
Cảm ơn anh bạn.
Chúa sẽ yêu anh.
Chúa yêu anh.
Tắt đèn! Sẽ bật vào 7h sáng mai.
Mei, cô có tin xấu.
Cô nghe bọn chúng nói rằng...
Mẹ con đã qua đời.
Bà ấy đã chết 2 tuần trước trong bệnh viện.
Chúng sẽ không tiết lộ cho cháu.
Nhưng cô nói để cháu có thể cầu nguyện cho mẹ được lên thiên đàng.
Đừng nói với ai nhé. Nếu chúng biết cô nói...
Cháu sẽ không nói.
Cảm ơn cô.
Tất cả thức dậy! Mọi thứ phải được hoàn tất lúc 9h sáng.
Hãy quay lại vào lúc 3h30 chiều.
Xin thu dọn đồ đạc cá nhân của bạn.
Tất cả dậy đi! Nhanh lên! Mang theo đồ đạc của mình.
Anh kể cho chúng tôi nghe xem.
- Một gã thích đôi giày. - Nực cười! Anh thích đùa lắm à?
Không, các anh là nhân viên an ninh, lại có cây gậy sắt...
Anh nằm ở đây, đáng lẽ phải nhận ra chứ.
Nhưng lại ngủ say để mai còn đi ăn xin, phải không?
Nếu còn đến trại tế bần này nữa, tôi sẽ tống cổ anh ra ngoài đường.
Mei, ta muốn cháu quay về phòng và học thuộc những con số này.
Cháu đã thuộc rồi.
Những con số này cực kì quan trọng.
Cháu phải nhớ thật kỹ lưỡng... vì mẹ cháu.
Cháu thực sự thuộc rồi chứ?
Ngay bây giờ cháu có thể lặp lại, nhưng nó dài và nhàm chán lắm.
Mới có một ngày ở đây mà con bé đã tự tin về mình!
Nếu nó nói nó thuộc con số, là thuộc rồi đấy. Tôi bảo đảm.
Tốt! Tốt lắm!
Bây giờ, ta có công việc muốn giao cho cháu.
No comments yet. Be the first to leave one.