The first 200 lines.
Này!
Come on. Come on!
Này! Này!
Đồ ngu.
Ðồ điên!
.
Đừng.
Có lẽ chúng ta phải đi gặp chuyên gia tâm lý.
Anh thực sự không hiểu gì cả sao?
Tôi không còn muốn là vợ anh nữa.
Tôi muốn tôi chỉ là tôi thôi.
Anh có bao giờ cấm em là em đâu.
Nghĩa là tôi không muốn là bà Hank Miller nữa.
Không bao giờ nữa.
Nghĩa là cả hai chúng ta phải bắt đầu lại từ đầu.
Anh không muốn phải bắt đầu lại từ đầu.
̣(Giọng đàn ông)Hãy đón cô ta.
Này!
Anh làm gì vậy? Anh không đón cô ta chứ.
Này!
Ô hay, mọi người làm sao vậy?
̣Đáng lẽ chúng ta nên đón cô ấy.
Nhớ lại ngày đầu mình mới gặp nhau.
Cái ngày mà anh không bao giờ quên
Hãy đón cô ta.
Này, lên xe đi.
Bạn đi về đâu vậy?
Không thành vấn đề, lên xe đi.
.
Bạn thật may mắn có tôi đi ngang qua.
Cơn bão này ngày càng dữ dội.
Bạn ở ngoài đường bao lâu rồi?
Cả ngày nay.
Thật là khủng khiếp. Xin lỗi bạn nhé.
Tên tôi là Melissa.
Tôi là Kayla.
Chắc bạn không phải ở vùng này chứ?
không hẳn như vậy.
Bỏ nhà đi hoang à?
Hoặc là thế, hay là có chuyện riêng.
Chẳng hạn như là?
Tôi chỉ đi ngang đây thôi.
Vậy à, quả thật có nhiều người đi qua đây.
Tôi cũng thấy vậy.
Bạn đi về đâu vậy?
Winnemucca.
Ở đâu vậy?
Tận bắc cực.
Bạn trai của tôi là kỹ sư hầm mỏ.
Tôi muốn làm cho anh ta ngạc nhiên.
Hay nhỉ.
Còn bạn định đi đâu?
Winnemucca.
Kayla, hay đấy.
Bạn thật quả là khéo đùa.
Bạn nghĩ ta có nên dừng lại cho bạn ăn một tí gì không?
Cứ đi đi, nếu bạn không ngại.
Ồ không.
Không xong rồi, hy vọng chỉ là chuyện đùa.
Thật là hỏng việc.
Thưa ông, tôi nghĩ là ông phải quay trở lại.
Đường bị chặn cho đến khi có lệnh mới.
Bảng chỉ đường chỉ tôi đi lối này.
Quả thật ngoài ý muốn của chúng tôi.
Ông có biết bao lâu nữa thì đường mới mở lại?
Cho đến khi nào nhân viên của Sở Giao thông
cho phép lưu thông.
Được rồi.
Thưa ông có chuyện gì vậy?
Thưa ông, đường bị cấm.
Đường cấm rồi à?
Có cảnh báo về đường bị ngập lụt.
Rất nguy hiểm trong lúc hiện thời.
Được rồi.
Cám ơn anh đã đưa tôi đến đây.
Quả thật không phải lỗi anh.
Có chuuyện gì vậy?
Đó là tên suýt nữa cán mất tôi.
Hứ.
Ông biết như thế này nghĩa là gì không?
Tôi phải đi vòng ngược lại con đường liên bang,
thẳng một lèo đến Silverton, rồi lại phải vòng xuống đây,
Đi thêm 140 dặm để đến một chỗ chỉ cách đây có 20 dặm.
Xin lỗi về sự bất tiện.
Này, có phải ông là Crusher Cruchetti?
Nếu tôi nói vâng liệu ông có cho tôi đi qua không?
Có ai có điện thoại sử dụng được không?
Không, cái của tôi đã bị hỏng khi ông xuýt nữa cán chết tôi.
Đó chỉ là tai nạn thôi.
Xin lỗi về việc đã không đón bạn,
chỉ vì vợ tôi rất sợ đón những người xin đi dọc đường.
Ồ, không sao đâu.
Cũng còn phải nhiều giờ nữa tôi mới chết.
Tôi nghĩ ở đằng quán ăn chắc là có điện thoại.
Quán ăn nào?
Quán ăn ở cách đây khoảng một vài dặm.
Không hề có một toà nhà nào
trong khoảng cách đây 50 dặm.
Quán có tên là Cơ hội ăn tối cuối cùng.
Quán Cơ hội ăn tối cuối cùng. Có thật không?
Em có nhớ đã nhìn thấy quán ăn không?
Xin lỗi phải nói ngược lại, nhưng tôi nghĩ quán đã đóng cửa rồi.
Tôi nhìn như là vẫn còn mở cửa.
Quả thật là có quán ăn à?.
Thật là có quán ăn mà.
Này, tuỳ các người muốn làm gì thì làm,
nhưng tôi sẽ quay lại để kiểm tra?
Đi thôi.
Hãy nói với ông chủ quán là viên chức Deville gửi các người đến.
Hello?
Có ai ở nhà không?
Hello?
Hello.
Xin vui lòng tự chọn chỗ ngồi.
Nhân viên tỉnh bang nói rằng các ông đã đóng cửa.
Vâng hắn ta đã từng muốn giữ mọi ngừơi
xa khỏi tôi từ bao nhiêu năm nay.
Chỉ là chuyện riêng tư.
Cô có muốn dùng nước không?
Vâng.
Ông có điện thoại không?
Ông có cà phê không?
Tôi xin lỗi.
Ở đây chỉ có nước thôi.
Ông quả là không đùa đấy chứ.
Nước thật ngon.
Công thức riêng của tôi đấy.
Hai nguyên tử hydro, một nguyên tử oxy.
Điện thoại hư rồi.
Vâng, có lẽ cơn bão đã làm hỏng đường dây.
Thật là phép lạ là chúng ta còn có điện.
Có thật ông là ông Crusher?
Crusher Cruchetti.
Tôi nghĩ là tôi nhận ra ông.
Tôi rất ủng hộ ông.
Tôi là người ủng hộ đội Ram.
Nhưng mà không dấu gì ông, tôi rất thích burger của ông.
Đây, vé tặng cho hai crusher burger.
Ô, cám ơn ông Cruchetti.
Có thể cho tôi xin thực đơn được không?
Được chứ, nhưng mà tôi sẽ nói gì với các bạn đây.
Bởi vì có lẽ các bạn là những người khách duy nhất của tôi đêm nay,
Tôi sẽ làm bất cứ món gì các bạn muốn.
Tôi vẫn thích có thực đơn.
Vâng được rồi.
Dê du.
Hầu hết mọi người gọi tôi Giêsu.
Tên đẹp quá.
Tôn giáo.
Thực ra thì không hẳn là tôn giáo.
Chỉ là ý của Cha tôi thôi.
Tôi không biết là tôi có thích có cái tên Giêsu hay không.
Vì tên đó phải là người biết hết mọi sự.
Cứ thử xem.
Thưa cô đây.
Còn anh, anh có muốn thực đơn không?
Hank?
Ô, chắc chắn rồi.
Sao ông ấy biết được tên anh?
Cái gì?
Ông ấy gọi tên anh Hank.
Đó không phải là tên anh sao?
Đúng, nhưng làm sao ông ấy biết?
Thôi đi.
Chào quý cô, muốn gì đây nào?
Ông có thể đề nghị món gì?
Câu hỏi quá hay.
Các cô biết tôi có một cái tài đặc biệt
là biết được người ta muốn cái gì.
Dĩ nhiên, điều mà người ta cần lại là một chuyện khác.
Vậy không phải là người ta muốn cái người ta cần sao?
Không hẳn là như vậy.
Thực tế, hầu như người ta không làm như vậy.
Thế ông đề nghị tôi món gì.
Được rồi.
Tôi nghĩ là cô thích món thịt bò mềm với nước sốt
đặt trên khoai tán với xà lách để bên cạnh.
với nước trộn hiệu ngàn đảo.
Đó là món mà mẹ tôi luôn làm cho ngày sinh nhật của tôi.
Mẹ cô yêu cô nhiều lắm.
Bà rất yêu tôi.
Mẹ mất năm ngoái.
Không có nghĩa là bà ấy không còn yêu cô.
Còn tôi thì sao?
Ông biết tôi muốn gì?
Cô gái trẻ ơi, cô muốn nhiều thứ lắm,
toàn là những thứ cô không cần thiết.
Nhưng mà nói về bữa ăn thì
tôi nghĩ là cô thích một miếng thịt bò lớn chiên với đậu đen
với cơm, kem chua và một miếng dưa chua để bên cạnh.
Đúng không? tôi nghĩ là như vậy.
Thôi để tôi đi lấy bánh mì cho cô nhé.
Này!
Hết bao nhiêu vậy?
Đừng lo, để tôi đãi bạn nhé.
Không được
Tôi không muốn cậy dựa vào bất cứ ai nữa đâu.
Tôi trả phần riêng tôi.
Được rồi. Được rồi
Bây giờ như thế này nhé?
No comments yet. Be the first to leave one.