The first 200 lines.
Dịch phụ đề: AnanVinh
MỐI TÌNH ĐẦU
Dịch phụ đề: AnanVinh
(Chuyện đã xảy ra không có gì không thể sửa chữa.)
Vittorio?
- Rất vui được gặp cô. - Hân hạnh, Sonia.
- Cô khỏe không? - Anh đợi lâu chưa?
Không.
Tôi hình dung anh như thế này.
- Thành thật mà nói, tôi đã không. - Vậy thì thế nào?
Gầy hơn.
- Thật chứ? - Từ những gì cô nói với tôi.
Nếu tôi không hợp với anh, Tôi có thể bắt chuyến xe điện tiếp theo.
- Ít nhất chúng ta hãy đi uống cafe. - Anh có thể đi nếu muốn.
- Bất cứ điều gì. - Chúng ta có thể đi uống, phải không?
Phải không?
Không đường?
Cảm ơn về ly cafe.
- Cô phải đi rồi à? - Vâng, mấy giờ rồi?
Còn sớm, mới 5g15.
Tôi sẽ bắt chuyến xe điện lúc 5g30 và về nhà.
Cô sống một mình?
Không, với anh trai tôi.
Còn anh?
Một mình.
Vậy...
Cô làm nghề gì?
Công việc của tôi?
Tôi làm việc trong một cửa hàng thương mại tự do.
Buổi tối, tôi làm người mẫu ở Học viện Nghệ thuật.
- Học viện ban đêm? - Vâng, còn anh?
Tôi có một tiệm kim hoàn. Một cái nhỏ.
Chỉ có hai công nhân.
- Cũng tạm đủ sống. - Tốt đẹp.
Không phải là luôn luôn...
Vậy...
- Tôi đi đây. - Cô vội đi vậy?
Đại loại vậy, bởi vì ....
Mục đích của việc ở đây là gì?
- Chúng ta sẽ tán gẫu một chút. - Về điều gì?
Bất cứ điều gì.
Cảm ơn vì cafe, nhưng...
Có vẻ như không phải là anh.... Anh có muốn nói chuyện với tôi không?
Tôi có ấn tượng rằng sẽ tốt hơn ...
- Cô vẫn chưa tha thứ cho tôi hả? - ... nếu để tôi đi.
Chà... không.
Tôi có thể làm gì?
Hãy để tôi đi.
Anh có đến đây thường xuyên không?
Một lần vào một thời điểm nào đó.
- Một mình? - Thường là vậy.
Anh có thích ở một mình?
Tôi có thích ở một mình không ấy hả? Tôi chỉ là chính mình.
Vittorio, hãy lại đây một chút.
Tôi không thể chịu trách nhiệm cho những sự lựa chọn nhất định.
Tôi đã nói chuyện với ông ấy sáng nay.
Anh biết đấy, ông ấy khá già,
ông ấy có lối tư duy cổ hủ, giống như bố anh.
Tôi bị mắc kẹt ở giữa hai người, tình huống này vượt khỏi tầm kiểm soát rồi.
Cái gì? Ra khỏi tầm tay?
- Tình hình ra sao? - Tìm thấy chính mình ở đây...
không biết phải làm sao,
nên dùng 10 hay 8 cái. - Vậy tôi phải ở đây luôn hả?
Nếu anh đến để kiểm tra...
(Sonia, 25 tuổi, thân thiện, hướng ngoại, ngọt ngào, rõ ràng.)
(Thật khó để nói chính xác hơn, cô ấy ăn mặc như thế nào.)
(Dù sao đi nữa, với trọng lượng đó, nó sẽ không bao giờ thành công.)
(và tôi biết nó sẽ kết thúc như thế nào. Ý tôi là, tôi biết nó sẽ kết thúc.)
Tôi đã tìm thấy anh!
Tôi đã trốn.
Anh có cái miệng của bố anh.
Nó sai hết.
Nó sai hết.
Sai hết cái gì?
Anh có đang uống thuốc không?
Có.
Hằng ngày?
- Đó không phải là vấn đề. - Vậy thì là gì?
Mọi thứ luôn kết thúc theo cùng một cách, đó là vấn đề.
Trước đây chúng là một cách, bây giờ có thuốc cũng vậy thôi,
chỉ có điều bây giờ tôi u mê hơn.
Có hai khía cạnh của nó:
Một phần có thể điều trị bằng thuốc,
có thể giúp ích,
nhưng anh có thể ngăn chặn điều này xảy ra.
nếu anh tìm ra nó là gì. - Tôi biết rõ nó là gì,
anh cũng biết, phải không?
Anh nói với tôi.
Nó luôn luôn giống nhau:
Một cơ thể, nhưng không phải là một tâm trí, Tôi tìm thấy tâm trí, nhưng không phải là cơ thể!
- Anh muốn cơ thể hay tâm trí? - Cả hai!
Chúng nên đến cùng với nhau.
(Bất chấp tất cả, cô ấy đến tìm tôi, hơn tất cả mọi người.)
(Như thể cô ấy muốn nói với tôi điều gì đó.)
(Tôi luôn tìm kiếm cơ thể trước rồi mới đến tâm trí.)
(Tôi chưa bao giờ tưởng tượng nó có thể là cách khác.)
Viết số đo ra, chúng ta sẽ đặt hàng
với nhà kho vào thứ Ba. - Được rồi. Mời vào.
- Chào. - Xin chào. - Chào.
Dễ thương.
Anh thích nó, anh mặc nó...
- sử dụng nó. - Anh sử dụng nó?
- Đây là Marco đây. Và đây là Michele. - Chào.
- Anh ấy đây rồi. - Chào. - Xin chào.
Cô sẽ không giới thiệu chúng tôi?
Chắc chắn, xin lỗi. Anna...
- Chào. - Chào.
Vittorio. Antonella, Vittorio.
Mopi, người vừa đến đây với hàng hóa.
- Xin chào. - Vittorio.
Thế nào rồi?
- Còn cô? - Khỏe! Tôi rất vui vì anh đang ở đây.
- Xin chào. - Chào.
- Chào buổi sáng. - Chào buổi sáng.
Chào buổi sáng, Mario. Sonia.
- Chủ nhân tương lai. - Chủ nhân tương lai!
- Có thể là. - Vâng...
Cho cô ấy xem.
Anh ấy đang chà nhám.
- Đó là vàng. - Ôi, Chúa ơi!
Nó bay vào không khí và dính vào mọi thứ.
- Ngay cả trên tóc. - Của em nữa hả?
Ngược sáng...
Em long lanh.
Em long lanh.
Chúng ta sẽ gội đầu sau.
- Của em? - Tất nhiên, anh đâu có tóc.
Đồ con trai ngốc nghếch...
Có một anh chàng làm việc với bố anh....
- Anh có nhớ không, Mario? - Vâng. - Với mái tóc dài, người luôn bôi gel.
Anh ấy sẽ đến với mái tóc bóng mượt sau lưng,
và anh ấy luồn những ngón tay qua mái tóc.
Rõ ràng trước khi...
anh ấy đi như thế này.
Bụi vàng bám vào, và anh ấy vuốt tóc.
Anh ấy về nhà, gội đầu và thu thập bụi vàng.
- Anh ấy trộm vàng? - Đúng.
- Anh ấy làm ở đây bao lâu, ba năm? - Đúng.
Khi bố phát hiện, ông đã sa thải anh ta.
Bọn anh có thể đã tố cáo anh ta.
- Ý anh là với đám bụi đó à? - Chắc chắn.
Từ đây, có thể nhìn thấy
lâu đài Capulets và Montagues, theo hướng đó.
Một tư liệu tham khảo về câu chuyện của Romeo và Juliet.
Anh không chỉ mua một ngôi nhà, mà là một đoạn lịch sử.
Tôi khá thuyết phục.
- Chúng tôi sẽ... - Vit!
- thảo luận về giá cả. - Vit!
Giá cả luôn có thể thỏa thuận được.
- Cô ấy gọi tôi? - Vâng. - Vit!
Đẹp!
Thật sự.
Anh có nên lấy nó không?
Vâng.
- Em có chắc không? - Chính anh mới là người cần chắc chắn.
- Nó không dành cho hai ta à? - Không!
- Tôi tưởng hai người sẽ sống ở đây cùng nhau. - Nó không dành cho chúng ta sao? - Không!
- Nó không dành cho chúng ta! - Anh nghĩ là có.
Tại sao? Em nói em thích nó mà.
- Vâng, nó hoàn hảo đối với anh. - Tại sao?
- Không phải hơi sớm sao? - Để làm gì?
Để anh và em sống với nhau.
Tại sao lại là quá sớm?
- Anh không biết em thế nào đâu. - Ai nói vậy?
Anh hầu như không biết em.
Sonia!
Chà, anh đã ký hợp đồng đặt cọc rồi.
- Vâng... - Chắc chắn.
Và anh không thể rút lui.
Anh không rút lui được, anh ấy mới nhắc.
Trừ khi anh trả tiền phạt.
Anh muốn em làm gì? Anh đã ký hợp đồng đặt cọc.
Chỉ cần nói có,
anh sẽ không sống ở đây một mình.
Em cũng có thể nói không, nhưng chỉ cần nói như vậy.
- Hãy suy nghĩ về điều đó, thưa bà. - Em cần con mẹ nó bao nhiêu thời gian?
Nói có hoặc không.
Nếu em nói không, anh sẽ mất tiền, nhưng anh đéo quan tâm.
Anh chỉ cần biết.
- Trước đây không có gì ở đây à? - Không,
chúng tôi đã làm tất cả.
Tôi là tài xế taxi,
50 tuổi, khi anh về nhà, anh phải tạo tổ ấm của riêng mình,
nơi anh có thể trốn thoát, mơ ước... - Anh ấy nói nhiều khiến anh chán hả?
Đại loại vậy.
- Một anh chàng thú vị. - Như anh ấy?
Vâng...
Chúng ta có chấp nhận anh ấy không?
Tung một đồng xu?
Đầu hay đuôi? Đầu!
Em có thể lấy hộp màu vàng mà anh thích không?
Chỉ lần này thôi...
Tôi chưa bao giờ cảm thấy lo lắng như thế này trước đây.
Có lẽ nó phải làm với anh.
Có điều gì đó khiến tôi cảm thấy... Tôi không cảm thấy thoải mái,
để không phải nói là tôi lo lắng,
tôi sẽ nói rằng tôi không thoải mái trên cái võng củ địt này.
- Thật ra, trước khi tôi gục ngã.... - Tôi không hiểu...
Anh không thoải mái vì Sonia chuyển đến ở với tôi à?
Tôi đã thoải mái trước đó,
No comments yet. Be the first to leave one.