The first 200 lines.
HITLER TẤN CÔNG PHƯƠNG ĐÔNG
Adolf Hitler chưa bao giờ che giấu niềm tin rằng
Liên Xô sẽ là kẻ thù cuối cùng với chế độ của ông ta.
Ông ta căm thù Cộng sản,
và coi vùng đất để ngỏ rộng lớn
với nguồn tài nguyên thiên nhiên dồi dào của Nga
là phần thưởng mà cuối cùng sẽ đưa người Đức trở thành kẻ thống trị.
Trong những tháng đầu năm 1941, khi Hitler còn ở Berghof,
hành dinh của ông ta ở xứ Bavarian núi Alps,
Hitler vạch kế hoạch cho canh bạc lớn nhất của mình.
Chiến dịch Barbarossa,
cuộc tiến công vào Liên Xô.
Đều đặn, ông ta dần chuyển quân về phía Đông
và tái trang bị quân đội cho những thách thức lớn nhất.
Trên lý thuyết, Liên Xô của Stalin vẫn là đồng minh của Hitler,
Stalin rất muốn giữ điều đó và đáng thương thay, đất nước đã không chuẩn bị gì cho chiến tranh.
Hồng quân vĩ đại, đội quân lớn nhất và công nghệ tiên tiến nhất thế giới,
đã bị tàn phá bởi những cuộc thanh trừng của Stalin hồi cuối những năm 1930.
Khoảng 3/4 sĩ quan cao cấp đã bị bắn chết hoặc bỏ tù.
Trái với vẻ bên ngoài, Hồng quân đã suy sụp thê thảm về tinh thần và năng lực.
Khi giờ đây lính Đức đã tràn ngập nước Ba Lan láng giềng,
Stalin vẫn cố duy trì hoà bình trong tuyệt vọng,
bằng cách ra lệnh không được làm gì để Hitler khó chịu.
Nhưng Hitler còn một nhiệm vụ khác phải thực hiện trước khi ông ta tấn công nước Nga.
Ông ta cần bảo vệ cánh phía Nam.
Rumani, Bulgari và Hungary là đồng minh trung thành của Đức.
Nhưng tháng 3/1941, chính quyền Nam Tư, thân Đức
bị các lực lượng thân Anh lật đổ.
Láng giềng của Đức, Hy Lạp cũng là nước thân Anh.
Vì vậy, ngày 6/4/1941,
quân đội Đức xâm lược bán đảo Bankal.
33 sư đoàn Đức thẳng tiến Nam Tư.
Họ mau chóng xé nát quân phòng thủ.
Thủ đô Belgrade đầu hàng ngày 12/ 4.
Hy Lạp cũng nhanh chóng thua trận.
Dù được người Anh trợ giúp, Athens bị chiếm trong chưa đầy 3 tuần.
Không còn gì cản trở chiến dịch Barbarossa.
Hơn 4 triệu quân được triển khai.
Họ được hơn 3.000 máy bay hỗ trợ.
Kế hoạch này bao gồm 3 mũi tấn công đồng thời.
Cụm Tập Đoàn Quân Bắc tràn vào các nước vùng Baltic và chiếm Leningrad.
Cụm Tập Đoàn Quân Trung Tâm sẽ tiến tới Moscow.
Còn Cụm Tập Đoàn Quân Nam sẽ chiếm Ukraina.
Các tướng của Hitler im lặng khi ông ta trình bày kế hoạch.
Họ lo rằng nó quá tham vọng và phải dàn rộng sẽ làm mỏng đi lực lượng.
Nhưng không ai dám nói lên nghi ngờ của mình.
Quân số Hồng quân rất lớn.
Họ có gần hai triệu quân đang rất gần Mặt trận phía Tây
và hàng triệu quân dự bị.
Người Nga cũng có hơn 20.000 xe tăng,
nhiều hơn hẳn con số 6.000 của Đức.
Chúng cũ hơn và không mạnh bằng nhưng vẫn là lực lượng chiến đấu ghê gớm.
Vấn đề đối với Đức là,
liệu công nghệ và tốc độ của họ có thể áp đảo người Nga
trước khi lượng quân số lớn của Hồng quân hạ gục họ?
Chiến dịch Barbarossa bắt đầu lúc 3 giờ 15 phút sáng
ngày 22/6/1941.
Không quân Đức vào cuộc lúc rạng sáng, tấn công các sân bay Liên Xô
Cùng lúc, cuộc chiến dưới mặt đất cũng mở màn.
Người Đức nhanh chóng vượt sông Bug
trên biên giới giữa Ba Lan và Liên Xô.
Quân thiết giáp của Hitler nhanh chóng thọc sâu vào lãnh thổ Liên Xô.
Trong vòng hai ngày quân thiết giáp đã thâm nhập hơn 80km.
Các cuộc phản công yếu ớt của Hồng quân nhanh chóng bị gạt phăng.
Hàng chục ngàn tù binh Liên Xô đã bị gom lại.
Đồng thời, Không quân Đức làm chủ hoàn toàn bầu trời.
Sự lãnh đạo của Hồng quân dường như tê liệt bởi cuộc tấn công của người Đức.
Ngày 29/6, một tuần sau khi cuộc chiến bắt đầu,
hai sư đoàn thiết giáp gặp nhau ở gần Minsk,
bao vây một lượng lớn quân đội Liên Xô.
Khi quân bộ binh tiến vào, hơn 300.000 người bị bắt làm tù binh.
Người Đức luôn thấy được chào đón như một đội quân giải phóng,
rõ nhất là ở Ukraine nơi tâm lý chống Nga đang lan rộng.
Ở Moscow, Stalin choáng tới mức gần như sụp đổ khi biết về sự bội tín của Hitler.
Ông giữ im lặng trong hơn 1 tuần.
Mãi tới ngày 3/7, ông mới kêu gọi lòng yêu nước của người dân để đứng lên bảo vệ Tổ quốc.
Ở Anh, Thủ tướng Wilston Churchill,
nhận được tin về Chiến dịch Barbarossa với cảm xúc rất khác.
Điều đó có nghĩa là nước Anh không còn đơn độc.
Ông tuyên bố mọi kẻ thù của Đức Quốc xã đều là bạn của nước Anh,
bất chấp mọi khác biệt về quan điểm chính trị trong quá khứ.
Ông cử một phái đoàn tới Moscow để ký hiệp ước hỗ trợ song phương
với Bộ trưởng Ngoại giao Liên Xô, Vycheslav Molotov
Nhưng ngoài việc viện trợ qua đường biển
nước Anh cũng chưa giúp được gì nhiều cho Liên Xô ngay lập tức.
Khoảng cuối tháng 6 đầu tháng 7 chiến thuật "Chớp nhoáng" của Đức
đã rạch một đường rất sâu vào lãnh thổ Liên Xô.
Một khởi đầu có vẻ như không gì cản nổi Hitler.
Nhưng ông ta sắp gặp phải sai lầm chiến lược đầu tiên của mình.
Đầu tháng 7/1941, hơn 300.000 lính Hồng quân bị bao vây ở phía Tây Minsk.
Các chỉ huy Thiết giáp của Hitler, đặc biệt là tướng Heinz Guderian,
cầu xin được phép tăng tốc.
Chiến dịch Barbarossa đang hoạt động chính xác.
Trong 1 tuần, quân Thiết giáp đã tới Smolensk,
sâu trong lãnh thổ Nga, và chỉ còn cách Moscow vài trăm cây số.
Ngày 22/7, một gọng kìm của quân Thiết giáp tới phía Đông Smolensk,
vây hãm thêm 310.000 lính Xô Viết.
Họ tạm dừng ở đây để đợi các đội quân khác theo kịp.
Mặc dù xe tăng có thể đi với vận tốc cao,
phần lớn binh lính phải đi bộ hoặc phụ thuộc vào xe ngựa kéo.
Nhưng cũng chỉ mất 5 ngày để họ đến nơi và bắt đầu càn quét.
Chiến dịch này kết thúc chỉ 9 ngày sau đó.
Những hàng dài tù binh Xô Viết lê bước về nơi giam giữ ở phía Tây.
Hơn 2 triệu người không bao giờ trở về.
Moscow giờ đây chỉ còn cách 320km và đường đi đã bỏ ngỏ.
Có vẻ như Moscow sẽ bị chiếm vào cuối mùa hè như đã định.
Nhưng ở các nơi khác, quân Đức đang gặp khó khi hành quân.
Hồng quân đang phản kích hiệu quả hơn,
mãi đến giữa tháng 7, Cụm Tập Đoàn Quân Nam vẫn cách Kiev hơn 80km.
Hitler quyết định quân Thiết giáp của Guderian hoãn việc tiến tới Moscow
và chuyển xuống phía Nam để hỗ trợ cánh Kiev.
Guderian phản đối kịch liệt, nhưng Hitler vẫn cương quyết.
Quân đội sẽ không tiến vào Moscow trước khi Kiev bị chiếm.
Hóa ra, đó là một quyết định định mệnh.
Đã có những dấu hiệu cảnh báo rằng Hồng quân
không dễ bị khuất phục như Hitler chờ đợi.
Lực lượng của Xô Viết dường như vô hạn.
Hơn 16 triệu quân được huy động.
Và giờ đây, Hồng quân mới được trang bị một vũ khí mới rất mạnh.
Cụ thể là xe tăng loại mới, T- 34, nặng 37 tấn.
Với khẩu pháo 76 li,
nó nhanh và mạnh hơn cả Panzer Mark IV trên chiến trường.
Tuy nhiên, khi "Chớp nhoáng" tiếp tục các dấu hiệu cảnh báo rất dễ bị bỏ qua.
Quân thiết giáp của tướng Guderian bắt đầu tấn công phía Nam vào ngày 23/8/1941.
Thiết giáp của Cụm Tập Đoàn Quân Nam tiến lên phía Bắc ba tuần sau đó.
Các gọng kìm này gặp nhau ở phía Đông Kiev ngày 16/9.
Hai đạo quân Xô Viết nữa bị tiêu diệt.
Nửa triệu quân bị giết hoặc bị bắt.
Cùng ngày, cách đó hơn 1.500km về phía Bắc
Cụm Tập Đoàn Quân Bắc bao vây thành phố Leningrad, nay là St. Petersburg.
Ngay lập tức, nó bị cô lập khỏi phần còn lại của Liên Xô.
Thành phố này bị bao vây.
Hitler quyết định không đột chiếm và quân Đức giữ vững để bỏ đói nó cho tới khi chịu đầu hàng.
Tình hình ở đó rất thảm khốc.
Mối liên lạc duy nhất với Liên Xô là qua hồ Ladoga tới phía Đông.
Nhưng chỉ rất ít lương thực được đưa vào bằng đường thủy.
Nạn đói xảy ra.
Tới hơn 11.000 người chết trong tháng 11.
Mãi tới tháng 12 mới có thể mở một con đường băng trên mặt hồ
và khẩu phần ăn được cải thiện một chút.
Nhưng 3.700 người đã chết vì đói chỉ trong một ngày của tháng 12.
Khi đó, Cụm Tập Đoàn Quân Trung Tâm chuẩn bị mở đợt tấn công cuối cùng vào Moscow.
Quân thiết giáp của tướng Guderian trở lại làm tiên phong cho "Chớp nhoáng".
Quân Đức có gấp đôi số xe tăng và quân số trên mặt trận, và gấp 3 lần số máy bay.
Cuộc tấn công bắt đầu ngày 20/9/1941.
Một lần nữa, quân thiết giáp của tướng Guderian lại xuyên thủng Hồng quân.
Đến 7/10, lại thêm nhiều đội quân Xô Viết nữa bị vây hãm.
Nhưng Stalin đã quyết tâm bảo vệ Moscow đến cùng.
Ông chỉ định Nguyên soái Zhukov tổ chức phòng ngự thành phố
Người dân Moscow được điều động đào hàng loạt các chiến hào phòng thủ.
Nhưng điều thực sự ngăn cản quân Đức tiến lên lại là thời tiết.
Ngày 8/10, trời mưa rất to.
Các phương tiện của Đức sa vào một biển bùn lầy.
Cuối tháng 10, thời tiết khắc nghiệt và sự chống trả ngoan cường của Xô Viết
khiến Cụm Tập Đoàn Quân Trung Tâm vẫn còn cách Moscow 80km.
Cuối cùng, Hitler phải trả giá cho quyết định hồi đầu năm của mình
khi trì hoãn việc tiến vào Moscow.
Cũng khoảng thời gian đó, Cụm Tập Đoàn Quân Nam tới Biển Đen
bắt giữ thêm nhiều quân Xô Viết.
100.000 người bị bắt làm tù binh.
Nhưng chính họ cũng bị thời tiết cản trở.
Dù vậy, họ vẫn chiếm được thành phố Kharkov vào ngày 24/10/1941.
Nhưng lúc này băng giá bắt đầu xuất hiện.
Quân Đức, tin chắc chiến dịch sẽ kết thúc trong mùa hè, đã rơi vào thế bị động.
Không có trang phục mùa đông. họ phải chịu đựng khủng khiếp.
Ở mặt trận Moscow,
Cụm Tập Đoàn Quân Trung Tâm mở đợt tấn công cuối cùng
để chiếm thủ đô của Xô Viết.
Đến ngày 4/12, đơn vị dẫn đầu chỉ còn cách Quảng trường Đỏ 30km.
Vài người lính trinh sát nói rằng
họ đã thấy những mái vòm dát vàng của điện Kremlin lấp lánh từ xa.
Nhưng đêm đó, nhiệt độ lại xuống thấp.
Động cơ xe tăng không khởi động.
Vũ khí đóng băng.
Nhiều binh lính bị tê cóng.
Ngày 5/12, quân Đức phải tạm dừng tấn công.
Mùa đông đã cứu nguy cho Hồng quân.
Nhưng người Đức vẫn tin rằng, mùa xuân tới, họ sẽ hoàn thành nốt công việc.
Phần lớn mùa thu năm 1941,
quân đội của Stalin choáng ngợp trước sự tấn công của Đức.
Nhưng đồng thời ông còn một mối lo khác.
Đó là quân Nhật có thể tấn công lực lượng của ông ở Siberia.
Nhưng tháng 11, nhà độc tài Xô Viết nhận được tin từ điệp viên hàng đầu của mình tại Nhật Bản,
đảm bảo rằng quân Nhật không có ý định đó.
Ngay lập tức, hơn 30 sư đoàn chuyển quân về phía Tây
bằng tuyến đường sắt xuyên Siberian về Moscow.
Họ được trang bị đầy đủ và đào tạo bài bản trong tác chiến mùa đông.
Đầu tháng 12, hơn nửa triệu quân đã tập kết ở vị trí gần thủ đô.
Ngày 5/12, ngay khi người Đức từ bỏ quyết tâm chiếm Moscow,
họ bị quân Nga tấn công dữ dội.
Mở màn là cuộc pháo kích dữ dội của pháo binh Xô Viết.
Kế tiếp là hàng đàn tăng T-34, xuyên thủng các phòng tuyến của Đức.
Choáng váng bởi cuộc tấn công kinh hoàng từ kẻ thù mà họ cho là cá nằm trên thớt,
quân Đức phải rút lui.
Trong bảy ngày sau đó, quân Xô Viết tiếp tục truy kích quân Đức.
Với Hitler, người đã miễn cưỡng đồng ý dừng tấn công Moscow
đó là đòn đau vỡ mặt.
Ngày 19/12,
Hitler cách chức vị Tổng tư lệnh,
Thống chế Walther von Brauchitsch,
No comments yet. Be the first to leave one.