The first 200 lines.
CHUYỆ N TÌNH
-Có tựa sách này không? -Anh có thư viện riêng kia mà.
-Hãy trả lời câu hỏi của tôi! -Trả lời câu của tôi trước đi!
Chúng tôi có quyền sử dụng thư viện ở Radcliffe.
Tôi không nói đến quyền lợi, mà chuyện phải trái ở đời.
Harvard có 5 triệu tựa sách. Radcliffe chỉ có vài ngàn.
Tôi chỉ cần 1 quyển. Ngày mai tôi thi kiểm tra, mẹ kiếp!
Dân cao đẳng liệu ăn nói cho đàng hoàng đấy nhé.
Điều gì khiến cô nghĩ tôi đi học cao đẳng?
-Trông anh có vẻ giàu và dốt. -Thật ra tôi nghèo mà thông minh đấy.
Tôi mới là nghèo và thông minh.
-Sao cô biết cô thông minh? -Vì tôi sẽ không uống cà phê với anh.
-Ai lại đi mời cô? -Thế mới là dốt đấy.
Văn học tổng hợp 105, Cũng được.
Nhạc 150. Cũng khá. Music 201, lớp sau đại học à?
-Âm học thời Phục hưng. -Âm học là cái khỉ gì?
Không phải chuyện bậy bạ đâu, anh cao đẳng ơi.
Này, cô khó chịu, tên tôi là Oliver.
-Tên hay họ? -Tên.
-Vậy Oliver gì? -Barrett.
-Barrett như nhà thơ? -Ừ, nhưng không họ hàng gì cả.
-Barrett như Đại sảnh Barrett? -Ừ.
Thì ra tôi đang ngồi cà phê với 1 đại sảnh của đại học Harvard?
Không phải. Ông cố tôi xây tặng cho Đại học Harvard thôi.
Để chắt của ông ấy dễ đậu vào chứ gì?
Nếu cô nghĩ về tôi tệ thế, thì dụ dỗ tôi đãi cà phê làm gì?
Tôi thích thân hình anh kia.
-Tôi học Khoa học Nhân văn. -Nhìn không biết đâu.
-Đó là 1 chương trình học bổng. -Tôi cũng biết anh thông minh.
-Thật à? -Và biết anh đang tức tôi nữa.
-Jenny? -Gì?
Này, cô sinh viên Radcliffe khó chịu. Thứ 6 này có trận đấu hockey.
-Rồi sao? -Tôi muốn mời cô.
Sao tôi lại phải đi xem hockey?
-Vì tôi là cầu thủ. -Cho bên nào?
Sao lại ngồi đây khi bạn bè đang chơi?
Tôi đang bị phạt.
-Tại sao? -Cố gắng quá sức.
-Như vậy là lỗi à? -Jenny, tôi đang cố tập trung!
-Tập trung làm gì? -Để hạ tên quỷ sứ kia kìa.
Cố lên Harvard, cố lên!
Có định chơi bẩn không? Có khi nào anh hạ tôi?
-Không im thì tôi làm ngay đấy. -Tôi đi ngay đây, chào nhé.
-Bây giờ tôi xem Hockey rồi đó. -Cô thích đoạn nào nhất?
-Lúc anh té ngồi ban nãy đó. -Cảm ơn đã đến xem.
Chưa cho phép anh hôn mà.
-Tôi cao hứng mà. -Tôi thì không.
-Có khi vài tháng tới tôi không gọi cô -Tại sao?
Hay biết đâu lát nữa về nhà tôi lại gọi cô ngay đấy.
-Cà chớn. -Thì ra cô chỉ biết xỏ người ta, nhưng người ta xỏ lại, thì giận.
-Chào, bầy thú của tớ. -Chào Ollie.
-Chơi ra sao? -Thắng ở bàn chót.
-Thắng em Cavilleri à? -Đâu phải chuyện của cậu.
-Tớ là bạn cậu mà! -Barrett lại có đào mới à?
Jenny Cavilleri. 1 em mê nhạc gốc đảo Rhodes đấy.
-Biết cô ta rồi. Khó chịu lắm. -Chơi dương cầm cho hội Bach.
-Còn với Barrett? -Nàng vờ làm cao chứ gì.
Simpson. Thôi nhé.
Thôi đúng rồi.
Alô, Jen?
Cô sẽ nghĩ gì nếu tôi nói tôi nghĩ là tôi đang yêu cô?
-Đừng nói yêu nếu anh không nghĩ thật lòng. -Sao em lại nghĩ vậy?
Ai cũng biết anh qua những con số.
Là sao?
Người ta biết anh vì tiền của ở Radcliffe, hành lang nào cũng đặt tên là Barrett.
-Em điều tra về anh đấy à? -Em đâu có đi ăn tối với bất cứ ai.
-Anh chỉ là bất cứ ai thôi sao? -Vậy anh nghĩ sao?
Cuối tuần này em đi chơi một mình nhé.
Còn anh thì sẽ bận với Francis LaPierre.
-Vui lắm đấy. -Em ghen à?
Ghen với đội trưởng đội hockey Cornell?
Cũng biết đọc báo thể thao cơ đấy.
Em xem anh đấu với Cornell cũng được vậy.
Không, anh sẽ bận lắm.
À, phải. Chức vô địch.
-Có gì hơn chức vô địch à? -Hơn nhiều.
Tao sẽ đá mày trở về Montreal!
Đứng dậy!
Cậu thua rồi, Barrett. Thôi đi!
-Tao sẽ đánh mày vỡ mặt! -Tao sẽ đập mày trước!
Barrett, ra khỏi sân!
Quân Montreal lại cái!
Sao? Francis LaPierre đánh tôi trước kia mà!
-Vào đó! -Chán quá!
Chắc phải có thịt bò rồi.
Thôi ạ. Bác sĩ lo vết thương của con rồi.
Ý bố bảo là để ăn trưa ấy mà, không phải để đắp lên.
-Con phải ăn với đội. -À cũng được.
-Mặt con có đau không? -Thưa không ạ.
-Để bố bảo Jack Wells khám lại cho con. -Thôi ạ, không cần đâu.
-Jack là chuyên viên. -Đâu có gì đặc biệt.
Xe bố đằng kia, bố đưa con đi 1 đoạn nhé?
Để con đi bộ với bố ra xe.
Con đã có tin gì từ trường Luật chưa?
Thật ra con chưa quyết định học trường Luật.
Bố chỉ hỏi là trường Luật đã chọn con chưa thôi mà.
-Chưa. -Cũng không có gì phải lo.
-Lo gì? -Họ cần người giỏi như con.
-Họ không có đội hockey. -Oliver, con có những đức tính khác.
Rất tiếc bố đi đường xa mà Harvard lại thua.
Bố đến xem con chơi là chủ yếu.
Hiệu trưởng Đại học Luật là 1 người bạn học của bố.
Như vậy cũng tốt.
-Chào con. -Chào bố.
-Cho con gởi lời thăm mẹ. -Bố sẽ nói.
Sảnh Briggs. Sandy Davidson nghe đây!
Jennifer Cavilleri.
Có cuộc gọi đường dây 2. Cô ấy nghe điện thoại dưới nhà.
-Là ở đâu? -Vòng qua góc là đến.
Làm ơn vì Chúa, Phil!
Vâng, vâng 1 triệu lẻ 1 lần vâng!
Chứ sao. Tôi cũng yêu ông nữa, Phil.
Ừ, cũng yêu nữa.
Chào nhé.
-Sao vậy? Trông anh bơ phờ quá. -Anh bị thương.
Nhưng có làm tên kia bị thương nặng hơn không?
Khi nào mà chẳng thế?
-Jenny? -Gì?
-Phil là ai? -Bố em.
Em gọi bố em là Phil hả?
-Tên ông ấy mà. Chứ anh gọi bố là gì? -Lão khó chịu.
-Nói thẳng vào mặt ông ấy à? -Anh có thấy mặt ông ấy đâu?
-Tại sao? Ông ấy mang mặt nạ? -Một cách nào đó.
Ông ấy phải tự hào chứ. Anh là sinh viên sáng giá của Harvard.
-Ông ấy cũng vậy. -Có gì hơn chức vô địch?
Ông ấy chèo thuyền đơn ở Thế vận hội 1928.
-Rồi có thắng không? -Không.
-Vậy sao gọi ông ấy là khó chịu? -Ông ấy dựa vào anh.
-Bắt anh làm những việc phải làm. -Có sao đâu?
Anh không thích phải đạt ngần ấy thành tích ở mỗi học kỳ.
Anh ghét lên bản danh dự và chức vô địch, em biết.
Ông ấy muốn anh phải thế rồi khi đạt thành tích, thì ông ấy dửng dưng.
-Sao kỳ vậy? -Em biết là sau trận đấu ông ấy nói gì không?
Ông ấy đến tận đây để xem anh chơi à?
Sau khi mất giải và sau khi anh suýt bị 1 lũ Canada đánh chết.
Em biết ông ta nói gì với con trai mình không?
-Hãy đến Ithaca chơi gái? -Bố quen Hiệu trưởng trường Luật.
Chứ anh mong ông ấy nói gì? Đời sống tình dục của con thế nào?
-Em bênh ai đây, Jenny? -Em đâu có biết có 1 cuộc chiến!
-Em không hiểu gì cả! -Hiểu nhiều anh tưởng!
Còn lão khó chịu có bao giờ bị điểm thấp không?
-Ông ấy là học sinh giỏi nhất Rhodes. -Thế thì vấn đề là thành tích vượt bậc rồi.
-Thôi bỏ đi, chuyện không có gì! -Đồng ý!
Anh đâu có gọi bố và bảo tôi yêu ông, Phil, tôi yêu ông.!
-Không. -Đó, thấy chưa?
Anh biết vì sao không? Vì tên bố anh là Oliver.
Đại sảnh Barrett. Không chào khi đi ngang sao?
-Trông xấu quá. Anh chưa vào trong. -Người lớn quá nhỉ.
Sống với người xưa tích cũ mệt quá.
-Đâu có ai như vậy? -Em thấy có 2 người đấy.
Cảm ơn nhiều.
Anh đã chán màn vờn chuột của em. Em là 1 sinh viên Radcliffe hết sức thông minh và khó chịu.
Hết sức khó chịu. Ai là đàn ông em cũng hạ sát ván.
Nhưng đấu khẩu với anh sẽ không dẫn đến quan hệ lâu dài.
Nếu em nghĩ quan hệ với nhau chỉ có thế thì thôi về học nhạc đi.
Anh nghĩ em sợ. Em dựng lên 1 bức tường để đừng bị tổn thương.
Nhưng cũng vì bức tường đó mà không ai động đến em.
Phải chấp nhận nguy hiểm chứ.
Ít nhất anh cũng công khai điều anh nghĩ.
Rồi đây 1 ngày kia, em sẽ phải nhận là em quan tâm đến anh.
Em có quan tâm mà.
-Cha xứ bằng lòng việc này không? -Em đâu có Cha xứ.
-Em là 1 cô gái Công giáo hiền lành -Em là 1 cô gái
và em cũng hiền lành đúng không?
Đó là 2 điều trên 3.
-Vậy tại sao em -Đó là dây chuyền của mẹ em.
Sao em không tin Chúa nữa?
Em không biết. Thật ra,em cũng chưa vào đạo bao giờ.
Em chưa bao giờ tin có 1 thế giới nào khác tốt hơn thế giới này.
Còn gì hay hơn là Mozart?
hay là Bach?
hay là anh?
Jenny?
Anh được sắp hạng chung với Bach và Mozart?
Ban Beatles nữa.
-Cho tớ qua ngủ nhờ nhé? -Sao nữa?
-Barrett. -Lại mời ai về thế?
-Cavilleri. -Nữa à? Vẫn còn à?
Barrett yêu rồi.
Cũng lạ
là anh học bài được.
-Em mới là đang học. -Xin lỗi.
Oliver?
Em yêu anh.
Em đàn hay tuyệt.
-Anh biết quái gì về nhạc mà nói. -Biết đủ dùng thôi chứ.
Tỉnh lại đi Barrett. Em không giỏi hay xuất sắc gì đâu.
Đồng ý.
-Ý anh là em nên tiếp tục học đàn. -Ai nói em sẽ ngưng đâu.
Em sẽ học chung với Nadia Boulanger.
Với ai?
Năm sau. Em có học bổng đi Paris.
Paris?
Vâng. Em chưa bao giờ đi Châu Âu. Em rất trông
-Em biết bao lâu rồi? -Rồi cũng sẽ như thế thôi
Cái gì sẽ như thế?
Ta sẽ chia tay anh sẽ vào Đại học Luật.
-Em nói gì vậy? -Anh là triệu phú em là số không.
Em nói sao? Ta đang ở bên nhau, đang hạnh phúc.
Harvard cũng như 1 túi đồ chơi nhưng sau kỳ nghỉ phép.
No comments yet. Be the first to leave one.