The first 167 lines.
Từ xưa, mình đã rất tệ trong việc chơi.
Coi nào, đưa tay cậu đây!
C-Chờ tớ với!
Ý nghĩa của từ "vui vẻ", mình thực sự không hiểu được.
Thế nên là chắc mình cứ chờ đợi thế này thôi.
Miki!
Miki-chan!
Phải! Chờ đợi để gặp người nào đó có thể giúp mình hiểu được "vui vẻ" là thế nào.
"Tập 1: Một Thế Giới Mới"
Một buổi sáng như bao ngày, một lớp học thân quen...
Một buổi sáng như bao ngày, một lớp học thân quen...
"Năm 1 lớp 3" Một buổi sáng như bao ngày, một lớp học thân quen...
"Một năm trước" Một buổi sáng như bao ngày, một lớp học thân quen...
"Một năm trước" Chỗ này có pancake ngon nhất luôn đó...
Chỗ này có pancake ngon nhất luôn đó...
Nội quy trường kiểu gì thế này? Kyoto là sướng nhất đấy!
Trường Bắc Kamogawa này là vậy đấy!
Thời gian trước lúc vào học là khoảng thời gian ồn ào nhất trong ngày.
Thời gian trước lúc vào học là khoảng thời gian ồn ào nhất trong ngày.
Đừng có quên đó, Takayashiki-san!
Điều gì khiến sensei tới muộn vậy chứ?
Takekasa-san.
G-Gì thế, lớp trưởng?
Bọn tớ định đi hát karaoke vào Chủ Nhật này.
Là buổi họp mặt làm quen của các bạn nữ trong class. Takekasa-san sẽ đi chứ, phải không?
Xin lỗi... Chủ Nhật mình có việc mất rồi.
Mình thấy không thoải mái với những thứ mà người khác thích...
Mình chẳng thể thấy hứng thú nổi với những thứ mà mọi người thích...
Mình không thích những nơi đông người.
Đó là lí do mình chọn con đường cạnh bờ sông để đi về nhà.
Hít thở một hơi thật sâu gần bờ sông Kamogawa giúp mình điều hòa cơ thể...
Tránh ra, tránh ra, tránh ra!
L-Làm sao đây... Có ai không...
À, xin lỗi, xin lỗi! Cậu không sao chứ?
Người không sao... là cậu thì có...
Hết cả hồn! Tự dưng xe hỏng mất phanh!
Hàng cho thuê rẻ tiền thì đành phải vậy thôi nhỉ!
Xin lỗi vì cậu đã trông cho tớ nhé.
K-Không sao đâu!
Oa! Pantsu cũng bị ướt luôn rồi! Đành cởi luôn ra vậy.
Làm ơn hãy mau lên trước khi ai đó tới!
Are? Giọng Kyoto à? Cậu ở gần đây à?
Tớ thì chỉ vừa mới chuyển tới.
Cậu lúc nào cũng ở một mình nên tớ tưởng cậu từ nơi khác tới.
Hình như là... Taka... Taka...
Người cùng class với cậu, Takayashiki Aya! Mong được cậu chiếu cố nhé!
Tớ là Takekasa Miki.
M-Mong được cậu chiếu cố...
May mà cậu có mang đồ dự phòng để thay.
Tớ chỉ vừa mới chuyển tới vùng này thôi, nên tớ muốn tham quan Kyoto sau giờ học.
Thật mừng vì tớ có quần áo dự phòng!
Không mặc pantsu có hơi mát mẻ chút!
Nè, từ giờ cậu có rảnh không?
Hể? Có, nhưng mà...
Vậy cậu dẫn tớ tham quan Kyoto nhé?
Nhưng thực tình thì mình không hay ra khỏi nhà lắm...
Nên tớ cũng không biết nhiều lắm...
Được rồi mà! Được rồi mà!
"Chuyến Okazaki"
Được rồi! Vậy đi thôi nào!
Anou... Đi tới đâu cơ...?
Kệ chứ! Kệ chứ! Chỗ nào đi được thì đi thôi!
K-Không được đâu! Nếu thế thì chúng ta sẽ lạc mất!
Lạc à...
Ồ! Miki-chan được đó!
Hể...?
Hôm nay hãy đi lạc đi!
Đi lạc...?
A-Anou... Takayashiki-san!
Hử?
Hình như... bọn mình đi sâu vào trong núi rồi... Không sao đó chứ...?
A! Nhìn nè, nhìn nè, Miki-chan!
Gì thế này? Jizo-sama?
Vịt!
A-Anou... ý mình là...
- Nó có con nữa nè! - A-Anou... ý mình là...
Vịt con dễ thương ghê!
N-Nghe tớ này!
Đ-Đây là lần đầu cậu tới chỗ này, phải không?
C-Cậu không biết rằng chúng ta đang ở đâu, và cậu cũng chẳng có bản đồ nữa...
Nếu chúng ta cứ đi lung tung thế này... thì sẽ thực sự lạc mất...
Nào, nào! Đừng khóc, đừng khóc.
Miki-chan thiếu kĩ năng quá nhỉ.
Kĩ năng... gì cơ...?
Chơi đùa đó.
Hả?
Nè! Cậu có nhớ chúng ta đi đâu không?
Đi đâu? Chẳng đi tới đâu cả...
Đúng vậy! Đúng vậy đó, Miki-chan! Đó chính là chìa khóa!
Để có thể bị lạc, trước hết chúng ta phải có đích tới đã.
Hả...?
Như là một cửa tiệm mà cậu đang muốn đến.
Bị lạc tức là chúng ta không thể tới nổi đích đến, phải không?
Nếu vậy thì chúng ta có thể không bao giờ bị lạc được!
Vì chúng ta không có đích đến!
C-Cái đó... nghe cũng có lý...
Chúng ta đâu có lạc đâu, Miki-chan!
Đó là vì chúng ta chỉ giả vờ bị lạc mà thôi!
Giả vờ bị lạc?
Phải! Giả vờ để đi chơi. Vì chúng ta đang chơi,
nên việc Miki-chan cần làm bây giờ là không cần phải lo lắng làm sao để về nhà.
Những con đường và cảnh vật chưa biết,
cả màu sắc, âm thanh lẫn mùi hương nữa...
Chỉ cần tận hưởng hết tất cả là được rồi!
Tận hưởng...
Coi nào, đi thôi!
Ừm.
Tuyệt quá! Cái gì đây?
Hình như là cây cầu nước cũ.
Hể, thiệt sao?
Ừm, tớ thấy nó trong sách rồi.
Coi kìa, Takayashiki-san.
Đẹp quá... Tớ còn không biết về nơi này nữa cơ.
Tớ đã sống ở Kyoto suốt, vậy mà...
Phải rồi đó, Miki-chan!
Hả?
Thế giới có rất nhiều điều thú vị mà cậu không hề hay biết!
Này nhé... Papa tớ đã luôn nói vậy đó.
Mình cứ nghĩ là chẳng có gì vui xung quanh mình cả.
Nhưng chuyện của ngày hôm nay... đã khiến mình phải nghĩ rằng mình đã sai.
Tại vì... lúc đó, mình đã mỉm cười.
"Ga Kyoto đến Shijo-Kawaramichi và Shiko-Karasuma"
Thấy chưa? Vui mà, phải không? Khi giả vờ bị lạc ấy?
Ừm.
Lần sau lại làm vậy nữa nhé!
Hở...
Hể?
Đó chẳng phải là lớp trưởng sao?
Ừ, Ono-san...
Chỗ này là khu vui chơi nhỉ?
Ừm...
Vậy mà cô lớp trưởng đó lại ở đây sao?
Cậu không được vào quán cà phê hay các khu giải trí sau 6 giờ tối ở trong tuần.
Đừng có quên đó!
Đã quá 6 giờ rồi mà!
Hãy tìm xem cậu ấy đang đi đâu nào! Mau lên!
Một tòa nhà trong hẻm...
Đi thôi, Miki-chan!
Ư... Ừm...
"Cấm hút thuốc"
"Câu lạc bộ Saikoro"
"Câu lạc bộ Saikoro" Saikoro Club...?
Là chỗ này nhỉ?
Oa! Gì thế này?! Đẹp quá đi!
Tớ không đọc được... Tiếng gì thế này?
Là tiếng Đức đó.
Chào mừng tới với Saikoro Club.
N-Này, chờ đã...
Tiệm Trưởng! Cháu đã bảo là không được nói chuyện với khách hàng từ đằng sau rồi mà!
Mặt của Tiệm Trưởng trông sợ lắm đó!
Hể?!
Lớp trưởng!
Cái...
Hai cậu...?
Takekasa-san và Takayashiki-san... Tại sao hai cậu lại ở đây?
Thì tại... bọn tớ thấy Ona-san ở ngoài và...
Tệ lắm đó, lớp trưởng!
Cậu bảo bọn tớ không được làm trái nội quy, vậy mà cậu vẫn ở đây vào giờ này!
Lại còn một mình với người đáng ngờ này nữa!
Hả?!
Tớ làm baito ở đây mà!
Miễn là tớ được trường cho phép thì tớ có thể làm baito sau 6 giờ.
Còn hai cậu thì cần phải về đi! Ở đây là vi phạm nội quy đấy!
Nghe chẳng có lí gì cả!
Thế nào? Lý lẽ hoàn hảo đó chứ.
Mà, được rồi mà, Midori-chan. Mấy khi có bạn cháu tới đây đâu.
Chỉ là classmate thôi ạ.
No comments yet. Be the first to leave one.