The first 200 lines.
Số 14, vui lòng đến quầy 4.
Ý cô là ngôi nhà của tôi sẽ bị bán đấu giá?
Đúng.
Cô biết căn nhà đó là gì không?
Không, thưa ngài.
Nó không chỉ là một ngôi nhà cổ.
Tôi đã tiết kiệm trong 25 năm, kể từ khi tôi 20 tuổi, để…
Nếu ông không thể hoàn trả trước ngày 30, chúng tôi sẽ tiến hành đấu giá.
Thực ra…
Tôi đã cho bạn tôi vay tiền.
Anh ấy nói sẽ trả lại tiền cho tôi.
Tôi có thể giết tên khốn đó!
Thưa ngài?
Tôi xin lỗi.
Tôi xin lỗi.
Có phải ông vừa chửi không, thưa ông?
Không, tôi không cố ý. Xin lỗi.
Nghiêm túc,
không có cách nào khác sao ?
Không phải như vậy hơi khắc nghiệt sao ?
Ông nên vay những gì ông có thể chi trả.
Những khách hàng khác đang chờ đợi.
Tiếp theo.
Số 15, vui lòng đến quầy 3.
Đúng.
Tôi đã tiêu quá nhiều.
Tôi tiêu tiền như nước.
Xin lỗi, thưa ngài.
Tìm thấy cách để giúp tôi rồi hả ?
-Quý ngài. -Đúng?
Chúc mừng sinh nhật.
KEM ĐÁNH RĂNG
Cảm ơn.
Đưa tôi một cái thôi. Tại sao phải tiêu nhiều như vậy?
Tạm biệt.
Anh ấy đây rồi.
Anh định đi đâu?
Khi nào anh bắt đầu?
- Một người đẹp trai như vậy. -Có thật không?
Lại thật vô dụng.
Gì cũng được.
Chừa cái thói đó đi.
Nợ của anh là một vấn đề đau đầu, nhưng anh phải làm việc.
Quên đi.
Có ai cần cái này không?
Lấy nó đi.
Kem đánh răng?
Tôi đã nhận nó như một món quà.
Anh sẽ bắt được anh ta vào một ngày nào đó thôi.
Tôi nghe nói đoàn thanh tra sẽ đến trong tháng này.
Gì?
Tại sao?
Tên khốn đó hẳn đã nói với luật sư của hắn rằng chúng ta đã nhận hối lộ.
Ông không thể giải quyết chuyện đó sao, Cảnh sát trưởng?
Đồ ngu vô ơn. Tôi có lấy tất cả không?
Tôi đã chia sẻ chúng với nhóm.
Có thật không? Rồi sao?
Trưởng phòng.
Bạn biết đấy, tôi chỉ lấy một lần để thanh toán khoản vay của mình.
Tôi không giống con rắn thối này.
Gì?
Anh muốn tôi bóc lịch hả ? Tại sao, anh--
Này !
Chưa có cáo buộc gì cả. Bây giờ chúng ta đừng lo lắng.
Cảnh sát trưởng Kang, anh có nghe thấy không?
Ki-hyeong cho biết anh đã đến và gặp Yong-bae ở Philippines.
Yong-bae?
Tên lừa đảo chết tiệt đó?
Anh ta có chắc không? Ở đâu ở Philippines?
Anh ấy không chắc.
Anh ta đi qua tên đó trong một chiếc xe hơi
Tất cả đều chạy đến Philippines.
Shịt !!!
Ôi trời.
Byeong-su ...
Ôi không…
Bị rỉ sét cả rồi.
Tôi nên sơn nó một lần nữa.
Một cuộc gọi lừa đảo bằng giọng nói tới cảnh sát?
Tôi là thám tử.
Byeong-su? Tôi đây.
Chúc mừng sinh nhật, Byeong-su thân yêu
Chúc mừng sinh nhật
- Cái quái gì vậy? -Anh có ăn bánh không?
Tôi suýt quên vì anh theo lịch âm.
Thôi đi.
Ai đang chúc mừng sinh nhật tôi vậy?
Đó là Yong-bae, anh bạn.
Khỏe không?
Nhờ anh.
Tôi đang nhìn vào ngôi nhà quý giá của tôi mà anh đã khiến tôi đánh mất.
Ji-yun thế nào? Bây giờ cô ấy có đi học không?
Vợ anh có khỏe không?
Tất nhiên.
Cô ấy tập thể dục chăm chỉ cả ngày lẫn đêm.
Cô ấy nói rằng cô ấy sẽ giết anh khi anh bị bắt.
Này, anh bạn. Tôi đã tìm thấy nó.
Tôi biết anh đang ở Philippines.
Thông tin tốc độ bàn thờ thật.
Chúng tôi giàu rồi anh bạn à.
-Gì vậy? Buông ra! - Anh không lừa tôi được đâu.
Đừng có diễn nữa !
Anh ở đâu? Tôi sẽ tìm anh.
Alô ?
Thằng cờ-hó đẻ đó.
Cố lừa mình vào ngày sinh nhật của mình ?
Triệu?
Tại sao mày ở ngoài trời lạnh ? Đi mau.
Đi!
Về nhà!
-Ta-da! -Cha!
Trời lạnh. Đóng cửa ngay.
Ôi trời.
Ba đói.
Ăn gì không? Bánh chẳng hạn ?
Ủa ba đâu thích bánh ngọt.
Không có bánh sô cô la?
Con biết chết liền ?
Con đã nói với ba về nhà sớm.
Đừng xé nó! Chưa hết tháng mà!
Ai quan tâm? Tháng Giêng đến vào hàng năm!
NGÀY KỶ NIỆM
Đó là ngày kỷ niệm của chúng ta.
Hãy chỉ ăn mì ở nhà hàng Trung Quốc.
Sao phải khó chịu ?
Ba biết con mười tuổi.
Lớp ba tại trường tiểu học Daecheon. Gì?
Gì?
Kỷ niệm mười năm.
Vậy thì lần này chúng ta sẽ gọi thêm vài món nữa.
Em chán ăn mì rồi.
Dừng lại và hỏi bất cứ ai.
Hỏi xem ai chưa đi du lịch nước ngoài.
Không. Quên đi nước ngoài đi.
Em thậm chí còn chưa đến đảo Jeju!
Mẹ của Mimi ở nhà kế bên khoe về việc đi Waikiki!
Tại sao em tin tưởng anh và có con gái ở tuổi 20?
Em là một con chó cái điên rồ!
Em bị điên!
Em bị điên!
Có một bãi biển ở Daecheon.
Đó không phải là Waikiki!
Em không yêu cầu đi xa như vậy!
Tại sao em không thể đi du lịch nước ngoài?
Mẹ thậm chí không đi tiểu theo hướng đó.
Ba không biết sao?
Đó là nơi ba mẹ gặp nhau lần đầu tiên!
Được thôi. Đi nào.
Đến đảo Jeju.
Trời quá lạnh để đến đó vào mùa đông!
Một tuần ở Philippines với giá 399,000 won.
Lời quá trời luôn.
Có gì mà nhiều người muốn đi Philippines vậy?
-Tại sao? Ai khác sẽ đi? -Quên đi.
Chuyến đi ít hơn 1,5 triệu won cho ba chúng ta.
Đừng nói 1,5 triệu một cách dễ dàng như kiểu gọi tên một con chó.
Tên con chó của quán rượu là Triệu.
-Nó chết. -Nó chết rồi?
Đúng!
Chỉ ăn mì và chết!
Nếu chúng ta không đến Philippines, hãy chết đi cho rồi!
Triệu chết rồi ?
-Ôi trời. -Tôi sẽ chết mất!
Tôi thậm chí không thể đến Philippines…
Ôi không.
Con muốn đi lắm hả ?
Đúng. Mẹ con đều muốn.
Chúng ta phải nói bao nhiêu lần nữa?
Em thực sự muốn đi?
Đi đi. Đi mà ?
Chỉ một lần thôi mà bố?
Trời ạ…
ĐỘI 3 PHÁT HIỆN
ĐI? KHÔNG ĐI?
Đi nghỉ?
Anh nghe ai nói vậy ?
Ở đâu nữa trời.
Vợ anh đã gọi.
Anh sẽ đến Philippines?
Ôi ! Đàn bà !
THÁM TỬ AHN , THÁM TỬ HỒNG
Đây.
Chỗ này không nhiều. Cầm nó đi.
Gì đây ?
Đưa tiền thì đưa cho tử tế.
Gì?
- Tại sao anh lại đánh em? -Kỷ niệm mười năm của anh, phải không?
Đúng.
Chúng tôi sẽ hỗ trợ cho chuyến đi của anh.
Thật là bất ngờ.
Anh đã bỏ lỡ tuần trăng mật của mình để bắt tội phạm.
Hãy ra nước ngoài và ăn những món ngon như cua lớn.
Ai biết? Anh có thể gặp may mắn và bắt được Yong-bae.
-Yong-bae? -Hey.
Chỉ cần giữ cho đôi mắt của anh tỉnh táo.
Liệu tôi có phun ra máu sau khi nhận số tiền này?
Hãy quên nó đi nếu anh không muốn. Anh đã trả bao nhiêu?
Tôi đùa đấy.
Cảm ơn rất nhiều.
Trời đất, tôi nôn nao quá.
No comments yet. Be the first to leave one.