The first 200 lines.
Biên dịch bởi: DrPrank
Amira đã chuyền bóng ra biên.
Thủ môn ôm bóng gọn trong tay.
Dường như đội xanh sẽ thay người.
Penny vào thay Gentry.
- Cứ thong thả nhé. - Sao cơ?
Cảm ơn nhiều.
Không có gì.
Hai tuần rượu chè bê tha, quá đã.
Đã thật, nhưng về nhà vẫn sướng hơn.
Cẩn thận.
- Thế Ibiza thì sao? - Không được, tụi mình quá tuổi đi Ibiza.
Linh tinh gì thế? Tuổi nào chả đi Ibiza được?
- Người quá tuổi đi Ibiza thường nói thế đấy. - Khoai chiên đâu?
À, tớ hỏi "Thêm khoai chiên cho gã kia,"
Xong tớ chỉ cậu thì hắn nói cậu không được ăn thêm khoai chiên nữa.
Sa-lát thôi thì được.
Thằng chó đó.
Hắn nói thế chịu rồi, xin lỗi nhé Dom.
Quá lời rồi.
Vậy ta đi..
Amsterdam thì sao?
- Thôi, giống du khách quá nhỉ? - Kiểu trang quảng cáo du lịch ấy.
- Tớ không muốn bị phê nữa đâu. - Tuscany?
- À được, có rượu ngon. - Không!
- Berlin? - Cũng không.
- Bỉ? - Bỉ á?
Chả ai tự nguyện đi đến Bỉ cả.
- Ở đó có gì? - Bia có nồng độ 42% hay sao ấy.
Đi bộ đường mòn ở Thụy Điển thì sao?
- Đi bộ á? - Ừ.
- Đi bộ đường mòn ấy. - Ý hay đấy.
Ồ thôi nào, làm gì hay ho chút chứ.
- Nó được gọi là gì cơ? - Đường mòn cho Vua.
Trải dài giữa Thụy Điển và Na Uy.
Đi được mùa hè.
À, có phải giống đường mòn Appalachia đúng không?
Ừ, mà nhiều vết chân lịch sử hơn là bọn nhà quê.
Cần phải làm gì khang khác, tớ chả muốn đi Amsterdam.
Cần phải mỗi thứ một tý.
Tụi mình còn thanh niên gì nữa đâu.
Kìa, là cái cửa hàng. Để tớ vào mua một chai.
- Ai theo nào? - Nghỉ nhé, để khi khác.
Thêm tý nhiệt huyết thôi mà.
Thế là không ai muốn đi với tớ?
- Không. - Đi mà, Robert.
- Rồi thì đi. - Trời ạ.
- Ý tồi nha. - Muốn kẹo hay gì không?
Cậu không định theo luôn đấy chứ?
- Tớ định bắt Uber về. - Thế là tốt.
Cậu có nghĩ giờ muốn vui vẻ cũng khó không?
Biết ý đi ăn bữa nửa buổi là của Phil chứ?
Bửa nữa buổi mới kinh. Tớ không định...
lên kế hoạch anh em đi chơi trong khi ăn bánh nướng quả bơ đâu.
- Không đời nào. - Quả bơ đâu đến nỗi.
Cậu muốn đi bộ đường mòn thật? Đi bộ chơi?
- Ừ. - Ở tận Thụy Điển?
Thật mà, tớ chỉ muốn...
thử sức mình coi, bằng một thử thách.
Thử thách là lôi được Dom lên sườn núi ấy.
Vodka ở đâu nhỉ?
Thật đáng tiếc. Đáng tiếc vì cậu ấy thay đổi quá nhiều.
Ừ, đáng tiếc ghê.
Thành đạt với một gia đình đầm ấm và người vợ đẹp.
Không, thật ra là...
Đừng cãi tao thằng phò!
Tao biết là còn nữa? Ở đâu?
Nín ngay cho tao!
Đứng yên đấy!
- Đưa tao ví đây. - Làm theo đi!
Được rồi, tôi hiểu mà.
Còn đực ra đấy! Đưa đây!
Đưa tao ví của mày đây!
- Mày còn gì nữa? - Còn gì nữa?
Lấy đồng hồ của nó đi.
- Đưa tao cái đồng hồ. - Không vấn đề, đây.
- Ngay! - Được rồi.
Cả chiếc nhẫn nữa.
Không được, đây là nhẫn cưới.
- Bọn tao đếch quan tâm! - Đưa tao cái nhẫn!
- Tháo từ tay nó ra! - Không. Thế là đủ rồi đấy.
Ra khỏi đây đi.
Tháo nhẫn khỏi tay nó đi!
Làm đi nào.
Một là mày tháo cái nhẫn ra, hai là nhừ đòn con ạ!
Nghe này, tôi không muốn...
Con mẹ nó! Mày vừa làm gì thế?!
Bảo không nghe.
Mày điên rồi à!
Mày làm gì vậy?
Không sao đâu.
- Mẹ kiếp, kệ hắn đi! - Rồi, chuồn thôi!
Chào buổi sáng.
Lạnh vãi linh hồn.
Để tớ làm cà-phê.
- Chào buổi sáng! - Chào.
Ngủ được không?
Như kiểu vừa trèo đèo lội suối.
Một đêm đã tàn, còn hai đêm nữa.
Cảm giác thật nhỏ bé nhỉ?
- Nhỏ như cậu ấy. - Dà, ăn nói động chạm vậy.
Mấy rạnh núi này là do thần Bắc Âu cầm búa to tổ bố phang thành đấy.
Biết đường mòn ở Anh có gì không?
- Quán rượu. - Sao cũng được.
Rõ là cậu thấy ấn tượng.
Đôi giày này mới toanh, giảm giá còn 200 quid.
- Có cả đệm mút bên trong. - Phải đi dần mới quen.
Đúng vậy.
Ai chả biết, Phil.
Tớ tìm được chỗ lý tưởng rồi.
Trên chỏm đồi đó.
Chà, hùng vĩ thật!
Ôi Chúa tôi!
Quỷ sứ tất cả các ngọn đồi trên thế giới.
Ta làm chứ hả?
- Bo sẽ đợi cậu ấy trên thiên đàng. - Tớ chúa ghét con chó đó.
Cậu ấy là người tốt bụng.
Tốt nhất trong số ta.
Nhẽ ra không đến nông nỗi này.
Nhẽ ra không như sự nó đã vậy.
Giờ ta chỉ có thể tưởng nhớ cậu ấy.
Tụi này nhớ cậu lắm, Robert.
Lâu rồi không gặp cô ấy.
Chả nhớ lần cuối gặp là khi nào.
Cô ấy có nhắc tên Gayle.
À thì bọn họ chơi thân với nhau mà.
Rob hẳn sẽ thích chỗ này lắm.
Nếu có Rob ta đã chả đến đây nhỉ?
Anh em mình sẽ đi đâu đó siêu tẻ nhạt mà cậu ấy ghét.
Như tớ đã nói, tớ chả quan tâm người ta nói gì,
chuyện không phải lỗi cậu đâu.
- Khốn nạn, nhà nghỉ kia đúng không? - Hình như thế.
Ngay trước mắt luôn.
- Tớ tưởng mình đi xa hơn chứ. - Tớ cũng thế.
Khi về tớ nghĩ bọn mình nghỉ ngơi chút.
Ra ngoài lêu lổng trên đường mòn tý.
- Nghĩ sao hả? - Tớ chả biết.
Tới tận đây rồi phải thả ga đi chứ.
Thế này đủ với tớ rồi.
Làm gì thế? Thôi đưa đây cho tớ.
Làm lộn rồi, phải tháo cái que ra.
Bố khỉ!
Đúng là không thể tệ hơn được.
Có người coi đây là xây dựng nhân cách đó Phil.
Nói thẳng ra là Thụy Điển chảy vào "cây cầu" của tớ rồi.
- Chảy vào gì cơ? - "Cây cầu" ấy.
- Ôi dào, "cây cầu" đó. - À, ý cậu là đáy chậu.
- Giữa bìu và đít tớ đó! "Cây cầu"! - Hiểu, hiểu.
Chó chết!
Đứng dậy nào.
Mẹ nó chứ!
Rồi, nào. Cẩn thận.
- Thôi nào, cậu vẫn ổn mà. - Đỡ tớ lên!
Được rồi, nhẹ thôi!
- Khỉ gió! - Đi lại cho nó đỡ đi.
Đi loanh quanh co dãn đi.
Thế chứ.
Có sao đâu.
Đau quá! Bị trật gối rồi!
- Dồn hết trọng lượng lên xem? - Đau muốn chết.
Cố đi bình thường vẫn được chứ?
Trật đĩa chêm, tớ từng bị rồi.
Để kiếm gì cho cậu tựa vào. Lấy mấy cái que ra đi Phil.
Giờ muốn sao hả Dom?
Đường trèo trên sườn núi kia,
mất tầm sáu tiếng rồi ta mới cắm trại được.
Rồi tám tiếng nữa mới tới nhà nghỉ.
Nghĩ sao?
Đếch.
Tớ không cà nhắc được 14 tiếng lận đâu nhé?
Lấy bản đồ ra coi.
- Thử gọi điện coi? - Thôi khỏi.
- Mà cũng làm gì có sóng. - Cảm ơn.
Ra đây bàn nào Luke.
Ý cậu sao?
Dễ khi phải bế cậu ấy ra khỏi đây như công chúa Ai Cập ấy chứ.
Chắc không đến nỗi như cậu ấy than đâu.
Cam đoan là không đâu, nhưng sẽ vẫn kêu ca thôi nhỉ?
Có đường khác ta đi được.
Đâu?
Hướng nhà nghỉ cậu nhìn hôm qua đó.
Theo đường chim bay không xa mấy. Nếu ta đi hướng Tây Nam,
xuyên qua đây, thì bớt được nửa đường.
- Qua rừng á? - Ừ, sao không?
La cà chút đỉnh.
Nhỡ đâu lại hay, có khi tốt cho mình.
Ta có thể về trước tối.
Tớ nghĩ đây là điều ta muốn.
Sao tớ và cậu không để hai cậu ấy lại đây để về cầu cứu?
Đếch có chuyện bỏ bom bọn này trên núi đâu nhé!
Tớ vẫn đi lại được, ô-kê?
Biết đường tắt thì triển thôi!
- Đầu gối sao rồi hả Dom? - Đau muốn chết, mẹ già ở nhà sao rồi?
Đâu cần động chạm thế, nhỉ?
- Rừng này có gấu không? - Tất nhiên là có.
Gấu to là đằng khác.
Nhẽ ra ta nên đi Las Vegas.
Rồi cậu cũng vấp phải gì đấy ở Vegas thôi.
Vấp cặp vú bự của mấy cô em thì có.
Nơi gì thế này.
No comments yet. Be the first to leave one.