The first 200 lines.
PHÓNG LỚN Dịch phụ đề: QKK
- Tạm biệt. Hẹn gặp lại. - Tạm biệt.
Đưa tiền đây. Mau lên.
- Hết xẩy. - Cám ơn.
Blue 439.
- Blue 439. Hết. - Blue 439. Xin nói. Hết.
Gọi Weston 0219. Nói dùm tôi đang trên đường đi.
Roger Wilco. Chờ lệnh.
- Chào cưng. - Chào.
- Dùm rửa mấy cái này. - Được.
Ngay lập tức.
Tôi ở đây.
Sẵn sàng chưa?
- Tôi đã sẵn sàng gần một tiếng rồi. - Tốt.
Tôi phải bắt máy bay đi Paris lúc 11 giờ, cho nên tôi không thể...
Không thể gì?
Không quan trọng.
Tối qua cô đã đi với ai?
Reg.
Reg, mở nhạc lên dùm.
Đúng rồi.
Tốt lắm. Tốt lắm. Để nguyên.
Reg.
Cho tôi coi đi. Coi nào. Tốt lắm.
Khom xuống. Khom nữa.
Đúng rồi. Tốt lắm.
Tốt lắm. Thả tóc ra sau. Thả tóc ra sau.
Tuyệt lắm. Tuyệt lắm! Tốt lắm. Thêm nữa.
Bây giờ cho tôi coi đi. Cho tôi coi đi. Coi nào, nè.
Nhanh hết mức, cho tôi coi đi. Coi nào, thẳng tới trước.
Tốt lắm. Bên này. Bên này. Nghiêng thẳng tới trước. Đưa tay lên.
Tốt lắm. Vừa chạm mặt. Rất tốt.
Và một lần nữa bên này. Chạm mặt lần nữa.
Tốt. Bây giờ tóc. Tuyệt diệu. Tuyệt.
Tốt. Phải, tóc. Thêm nữa. Thêm nữa.
Tốt. Phải, tuyệt lắm. Tốt lắm. Phải. Một lần nữa. Một lần nữa.
Ồ, để nguyên vậy. Thả tóc ra sau. Một lần nữa. Tốt.
Được rồi, Reg, 50.
Nằm ngửa ra. Nằm ngửa ra.
Phải. Cho tôi coi đi. Coi nào.
Coi nào. Tốt, tốt, tốt!
Tuyệt. tuyệt. Một lần nữa. Xuống. Xuống. Đưa tay lên.
Duỗi người ra, cô nương. Tuyệt.
Và một lần nữa. Tiếp tục. Tiếp tục.
Tuyệt lắm.
Đúng rồi. Để nguyên vậy. Đáng yêu lắm.
Phải, tới luôn. Tuyệt.
Không, không, ngẩng đầu lên. Ngẩng đầu lên.
Bây giờ cho coi đi. Cưng.
Rồi! Rồi! Phải! Phải! Phải!
A-lô?
Phải, giữ máy.
Là Peter.
A-lô?
Phải.
Phải.
Phải, tôi để nó ở đâu đó. Tôi biết là tôi có.
Phải, giữ máy.
Reg, đọc địa chỉ của cái cửa hàng phế liệu chết tiệt đó dùm.
Sao, họ rất phi thường. Tiếp đi.
Phải.
Phải. Tuyệt.
Nè. Anh có thể đốt bỏ cái đống này.
Reg!
- Cho mấy cô nàng xuống dùm đi. - Được.
Nè, không ăn kẹo cao su. Dụt bỏ đi.
Và đừng dụt xuống sàn.
Cô, hạ tay xuống.
Đúng rồi.
Sáu ly.
Kinh khủng.
Đưa cái chân tới trước một chút được không?
Ngẩng đầu lên.
Cứ vậy. Mở miệng ra. Phải, tốt. Tốt.
Không, sai hết rồi. Làm lại. Sửa lại. Sửa lại.
Áo sọc, cứ để áo thả xuống Giữ cho cái sọc thẳng.
Chỉ cần đưa hai tay lên xuống.
Phải, rất mềm mại. Tôi thích vậy. Tôi thích vậy. Tiếp tục.
Phải.
Được rồi, đổi chỗ.
Phải.
Thức dậy!
Các cô phải cám ơn ngôi sao may mắn của mình vì được làm việc với tôi, đúng không?
Được rồi, một lần nữa.
Và bây giờ hãy mỉm cười. Coi nào.
Cười.
Cười.
Chúa ơi.
Tôi yêu cầu các cô cười.
Sao vậy?
Các cô quên cười là gì rồi sao?
Hả?!
Được rồi, bây giờ mệt hết rồi. Nghỉ đi.
Tôi không còn thấy tròng mắt các cô nữa. Chỉ là những vạch ti hí.
Tiếp tục.
Nhắm mắt lại.
Nhắm mắt lại.
Và cứ để như vậy.
Tốt cho các cô.
Nhắm mắt lại.
Cái đó chắc cũng phải năm hay sáu năm rồi.
Khi tôi vẽ nó, nó chẳng có ý nghĩa gì hết. Chỉ là một mớ hỗn độn.
Sau đó, tôi tìm thấy một cái gì để lần theo, như cái...
Giống như cái chân này.
Rồi nó lộ rõ ra và gom lại.
Giống như tìm thấy một đầu mối trong một câu chuyện trinh thám.
Đừng hỏi tôi về cái này. Tôi vẫn chưa biết.
- Tôi mua nó được không? - Không.
Anh sẽ tặng tôi chớ?
Nè.
Tên khốn hãm tài.
Hắn không chịu bán cho tôi một bức tranh bôi bác.
Sẽ có một đêm tôi bò xuống và ăn trộm hết.
Nữa đi, dễ chịu lắm.
Anh có vẻ mệt mỏi.
Anh đã ở suốt đêm trong một nhà trọ rẻ tiền.
Họ nói là họ đã được yêu cầu tới đây.
- Không phải do tôi. - Thật ra thì chúng tôi không được yêu cầu.
Xin lỗi, tôi đang bận.
Họ đang in mấy tấm ảnh của tôi trên lầu. Hãy đi lấy xuống.
Anh không thể cho chúng tôi vài phút sao?
Vài phút?
Tôi còn không có được vài phút để đi cắt ruột thừa nữa.
- Vậy chừng nào chúng tôi có thể tới? - Đừng.
Mấy người kia vẫn còn nhắm mắt đợi chớ?
Phải, họ đang đợi, nhưng mở mắt.
Tốt.
Kêu họ nhắm mắt lại nữa.
Dụt bỏ cái túi đó đi. Nó là của ma quỷ.
Chiều nay chúng tôi quay lại được không?
ĐỒ CỔ
- Cậu muốn gì? - Chỉ nhìn thôi.
Ở đây không có đồ bán xôn. Cậu chỉ phí thời gian thôi.
À, chỉ xem qua một chút thôi mà.
Cậu đang tìm cái gì?
- Hình ảnh. - Không có hình ảnh.
Hình ảnh loại gì?
- Phong cảnh. - Xin lỗi, không có phong cảnh.
Bán rồi. Bán hết rồi.
- Ông là ông chủ? - Không, ông chủ đi vắng.
Chờ ổng được không?
Anh đang làm gì vậy?
Thôi đi! Thôi đi!
Đưa tôi cái đó. Anh không thể chụp hình người ta như vậy.
Ai nói tôi không thể?
Tôi chỉ làm việc của tôi. có người làm võ sĩ đấu bò...
...có người làm chính khách.
Còn tôi là một nhà nhiếp ảnh.
Đây là nơi công cộng. Ai cũng được quyền yên bình.
Không phải lỗi của tôi nếu chỗ này không có yên bình.
Cô biết, rất nhiều cô gái phải trả tiền để tôi chụp hình họ.
Tôi sẽ trả tiền anh.
Tôi lấy mắc lắm.
Còn có những thứ khác tôi cần trong cuộn phim này.
Vậy thì chúng ta phải làm gì?
Tôi sẽ gởi hình cho cô.
Không, tôi muốn ngay bây giờ.
Không!
Làm gì mà hấp tấp vậy?
Đừng làm mất vui. Chúng ta chỉ mới gặp nhau.
Không, chúng ta chưa gặp nhau. Anh chưa bao giờ gặp tôi.
- Chào. - Chào.
- Nhân viên của tôi đã gặp cô về cái cửa hàng này. - Vậy sao?
Ổng là người hút xì-gà.
Rải tàn khắp nơi.
Có lẽ tôi nhớ ổng.
Chắc là tôi đã đòi giá quá cao.
Tiền bạc luôn là một vấn đề, phải không?
Hãy kêu ổng quay lại.
Tại sao cô muốn bán?
Tôi muốn thử một cái gì khác.
Thoát đi đâu đó.
Tôi đã chán đồ cổ lắm rồi.
Thoát đi đâu?
Tới Nepal.
Nepal toàn đồ cổ.
Vậy sao?
Có lẽ tôi nên thử đi Maroc.
- Bao nhiêu? - Cái gì?
Cái chân vịt.
Tôi để cho anh với giá...
- ...8 bảng. - Được. Đồng ý.
- Cô có xe tải không? - Anh không thể lấy ngay bây giờ.
Tôi phải lấy.
Tôi phải lấy.
- Tôi không thể sống thiếu nó. - Đáng tiếc.
Cái đó sẽ tập cho anh thói quen bị đồ nặng nề quyến rũ vào những sáng thứ Bảy
- Xe đó phải không? - Phải rồi.
Anh không thể đối xử với nó như vậy. Nó không phải là xe tải giao hàng.
- Ai thèm quan tâm? - Để lại cho tôi.
Thế nào cũng có xe tải tới.
Phải, được rồi, nhưng nó nên tới ngày hôm nay.
Blue 439. Blue 439. Hết.
439. Xin nói. Hết.
Chào, đây là...
Cho tôi Flaxton 2249. Ông Walker. Ông Peter Walker.
Nói với ổng tối đã tới cửa hàng phế liệu. Giá cao, nhưng cô nàng sẽ giảm.
Kêu ổng gọi cổ ngay lập tức, để cho...
...đừng có người nào khác dành.
Roger Wilco. Chờ lệnh.
No comments yet. Be the first to leave one.