The first 200 lines.
Tân Tam Quốc Tập 4
Đệ biết vì sao đại ca cho người trông chừng Lưu Bị
Tào Nhân tự Tử Hiếu
Vì sao?
Đại ca muốn đưa ba người đó về dưới trướng
Không sai, trong thời loạn có người muốn đoạt hoàng quyền
có kẻ muốn cướp thành trì có kẻ muốn lấy binh mã tiền lương
Nhưng đệ phải nhớ lấy anh tài chính là gốc rễ cốt yếu của đại nghiệp
anh tài quan trọng hơn tất cả
Ba người này đều là anh hùng
hơn nữa càng hiếm có ở chỗ
hiện giờ họ đều lâm vào cảnh anh hùng mạt lộ
lúc này ngươi cho họ một phần ơn huệ
còn đáng giá gấp mười lần khi bình thời
Đại ca, ba người này tuy dũng nhưng thế đơn lực bạc
đại ca muốn chiêu mộ họ
chỉ cần viết một phong thư, tặng cho trăm lạng vàng là được
hà tất phải cởi đai bái phỏng?
Vô tri. Có kẻ có thể gọi là đến ngay
nhưng cũng có kẻ dẫu cho ngươi có thiên hô vạn hoán, y chưa chắc đã đến
Ba người này không đơn giản đâu
ngươi không trông thấy dáng vẻ của họ trên soái đài ư?
Lưu Bị tuy ngồi chưa đủ chỗ nhưng khí vũ hiên ngang
hai người kia cũng thế, ngạo thị quần hùng
Ngươi có biết khi Quan Vũ
quăng đầu Hoa Hùng trên đại đường
ta kinh ngạc nhất là gì không?
Là gì thế?
Là ánh mắt của Lưu Bị
y không thèm chớp mắt lấy một lần
cứ như tất cả đều là điều hiển nhiên vậy
Loại người này, dù Thái Sơn có sập ngay trước mặt cũng không đổi sắc
sâu xa khôn lường
Đúng thế, đệ nhớ ra rồi, xác thực là vậy
Đại ca, nếu như huynh không chiêu mộ được ba người đó thì phải làm sao?
Không chiêu mộ được thì ta sẽ khiến họ phải chủ động đến đầu quân cho ta
Hay lắm! Theo đệ thấy
đại ca mới là anh hùng đích thực trong thiên hạ
Lưu Quan Trương chẳng qua chỉ là anh tài mà thôi
Tại hạ Tào Tháo, bái phỏng Lưu tướng quân
Hóa ra là Tào tướng quân đại giá quang lâm
chưa thể nghênh tiếp từ xa, xin thứ tội
Thế nào, đây chính là phủ của tướng quân lộ quân thứ 19 ư?
Chính thị
Rất tốt, ta thấy nó còn có khí thế hơn cả soái đài của Viên Bản Sơ
Sao Tào tướng quân lại nói thế?
Bởi vì soái đài của Viên Thiệu tuy hiển hách
nhưng vây quanh toàn là hạng tầm thường một lũ tiểu nhân
Còn mái nhà tranh đây
lại có ba vị huynh đệ nghĩa bạc vân thiên ở
Nghe nói ba người này
không cầu sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày
chỉ nguyện chết cùng ngày cùng tháng cùng năm
Tào mỗ dù ở ngoài trăm dặm
cũng có thể cảm thấy được cái khí khái anh hùng
phát ra từ mái nhà tranh này
Tào Tháo, huynh nói hay lắm
lúc nãy ta còn đang mắng huynh đấy
Xin hỏi Dực Đức lão đệ mắng gì ta thế?
Ta vừa mắng huynh hư tình giả ý thật là đắc tội
Dực Đức lão đệ mắng phải lắm Ta thà nghe ngươi mắng
cũng không muốn nghe bọn họ lời ngon tiếng ngọt,
giả ý hư tình
Nói hay lắm, hay lắm
huynh nói làm ta sung sướng chết đi được
Huynh biết chăng
- … tên Viên Thuật đó thật chẳng ra gì - Tam đệ
Xem ra Viên Thiệu nuốt lời rồi
Có lẽ Viên Bản Sơn quên rồi cũng nên
Ba vị nhìn xem
trên xe này có nghìn cân lương thực, trăm cân thịt chín
còn có 10 vò rượu ngon
Viên Thiệu ban thưởng cho chúng tôi rồi sao?
Không phải Viên Thiệu, mà là đại ca ta
Đại ca ta nghe nói Viên Thiệu dám gây khó dễ cho ba vị
lập tức sai ta lấy một phần trong kho lương đem đến đây
tương trợ cho ba vị anh hùng
Bái tạ Tào tướng quân - Đa tạ
Một chút vật mọn, một chút lòng thành thôi mà
có điều không phải ta tự khoe
10 vò mỹ tửu đây đều là rượu ngon trăm năm của nước Bái đấy
Mỗi vò đều trị giá trăm lượng vàng đó
Thật thế à, vậy thì tốt quá rồi
Mỹ tửu được anh hùng đối ẩm
cũng là cái phúc phần của mỹ tửu
Tào Nhân - Dạ
Ngươi hãy cùng Vân Trường và Dực Đức đối ẩm
- Ta nói chuyện với Lưu tướng quân một lát - Vâng
Được lắm - Mời
Nào nào, bên này, chậm thôi
Kinh thành giặc Đổng làm loạn
Chín châu chiến hỏa nổi lên
quan dân sĩ tử đâu đâu cũng bị chìm trong cơn nước lửa
400 năm cơ nghiệp nhà Hán sắp đến lúc suy tàn
tôi là dòng dõi họ Lưu
làm gì còn mặt mũi mà đi gặp tiên hoàng đây?
Đau đớn thay. Đau vô cùng
Tôi thì lại khác với ông
một bên là đau, một bên lại là mừng
Dám hỏi Tào công vì sao lại mừng?
Nhà Hạ kéo dài 500 năm rồi đến nhà Thương
Nhà Thương được 500 năm đến nhà Chu
nhà Chu được 300 năm thì đến thời Xuân Thu Chiến Quốc
là lúc thiên hạ đại loạn dẫn đến anh hùng bồi xuất
Từ đó cho thấy vận nước hưng suy dài ngắn đều do ý trời
Nếu không có thời loạn, lấy đâu ra anh hùng
Ông thử nghĩ xem, nếu như ở thời thái bình thịnh thế
ông chỉ có thể là một người đan chiếu dệt cỏ
còn tôi, cũng chỉ có thể làm một viên hiệu úy canh cửa
Chỉ khi thiên hạ đại loạn
ông và tôi mới có thể tạo nên công danh bất hủ
Xem ra Tào Công vì loạn thế mà sinh ra
Sinh trong thời loạn là bất hạnh
nhưng nếu có thể trị được loạn thế
há chẳng phải là đại hạnh trong bất hạnh ư?
Dám hỏi Huyền Đức huynh
lần này hội minh có chí hướng thế nào?
Bị tôi tuy bất tài
nhưng lại muốn lo cho hưng vong của thiên hạ
- … trừ giặc an bang, trung hưng nhà Hán - Hay lắm
Vậy làm thế nào mới có thể thực hiện được hùng tâm của huynh?
Gốc rễ của đại loạn trong thiên hạ
đầu tiên là ở lòng người tản mác
vì thế muốn an định thiên hạ, trước tiên phải có được nhân tâm
mà gốc của nhân tâm
là ở chỗ tuân theo đạo trời, làm việc nhân nghĩa, giữ cái trung hiếu
Tại họ cho rằng hiện nay không thể nào vỗ an được thiên hạ nữa
nhưng lấy thiên hạ thì lại có thể được
Mà cái đạo lấy thiên hạ là ở quyền mưu
quyền mưu có thể tập hợp được anh tài
trên có chúa hiền tôi giỏi dưới có tinh binh mãnh tướng
Phải chăng Tào tướng quân có chí muốn làm vua?
Phải chăng ông muốn phế Hán tự lập?
Tào mỗ làm sao dám si tâm vọng tưởng như thế?
Có điều, lần này vào quan
tôi cảm thấy các lộ chư hầu tiếng là kết minh
thực tế lại đấu đá lẫn nhau
kẻ có hùng tâm đại chí cũng không phải là ít
Về điểm này thì tại hạ cũng có đồng cảm
Tôi vẫn luôn nghĩ, vì sao Viên Thiệu chỉ hô một tiếng
thì 18 lộ chư hầu đã lũ lượt tề tựu
Lẽ nào bọn họ thực lòng muốn giết giặc phò Hán sao?
Chưa hẳn
Loạn tặc Đổng Trác vốn là một thứ sử Tây Lương
quyền vị không bằng các chư hầu
mà nay thì sao, ở nơi kinh thành, miệng hô vương pháp,
độc bá triều cương
đó chính là việc khiến cho các chư hầu thiên hạ lòng thấy bất bình
Họ cảm thấy chỉ một tên chó lợn Tây Lương
làm sao xứng chiếm đoạt triều đình?
Thứ cho tại hạ nói thẳng
Ngoài mặt họ nói là thù hận Đổng Trác
bảo họ đố kỵ Đổng Trác thì đúng hơn
Thế là vội vàng khởi binh, vội vàng kết minh
ý đồ thực chất là muốn nhân khi thiên hạ đại loạn
tranh đoạt địa bàn, mở rộng thế lực của mình
Bọn họ có chỗ nào muốn cứu thiên hạ?
Bọn họ muốn thừa cơ loạn lạc để tranh thiên hạ thừa loạn chia thiên hạ
Cho nên tại hạ mới cho rằng gốc rễ của thiên hạ đại loạn
đầu tiên là ở lòng người tản mác
Đại ca nói chuyện với Lưu Bị thế nào?
Đệ hãy nói xem đệ cùng với Quan Vũ, Trương Phi uống rượu ra sao?
Hay lắm, hai vị Quan Trương đó
quả là trung can nghĩa đảm, hào khí xung thiên a
Hay, hay, quả là anh hùng hiếm có trên đời
Anh hùng như thế lại không thuộc về ta
mà lại rơi vào tay Lưu Bị
tiếc thay, buồn thay, hận thay
Phải chăng ...phải chăng Lưu Bị không thể về dưới trướng đại ca?
Người này đã không phải vật trong túi, cũng chẳng phải cá trong ao
Y có tâm hùng chí lớn há có thể để cho ta dùng?
Chỉ mong ngày sau đừng trở thành đại địch của ta
Phụ thân. Lần này chỉ một trận đã phá được trại Bạch Mã
Tôn Sách tự Bá Phù
đủ thấy quân Tây Lương chỉ có hư danh
Vì sao phụ thân không thừa thắng truy kích, chiếm lấy Hổ Lao quan
tiến thẳng vào kinh đô Lạc Dương?
Chỉ cần quân ta tiến vào đầu tiên thì công đầu sẽ là của cha
Tôn Kiên tự Văn Đài
Thật mừng cho chí của con ta
Hiện nay quân ta một mình vào sâu mấy trăm dặm
Hàn Đương tự Nghĩa Công
đã rời xa đại doanh của nghĩa quân
nhưng viện binh và lương thảo mà Viên Thiệu hứa cung cấp
thì lại mãi chẳng thấy đến
Mạt tướng đề nghị quân ta hãy dừng lại nghỉ ngơi
đợi sau khi đại quân của Viên Thiệu đến
mới cùng tiến công Hổ Lao quan
Lời của Hàn tướng quân rất có lý
có điều, đợi khi đại quân của Viên Thiệu đến
quân ta vẫn phải đảm nhiệm trọng trách tiên phong
Bởi vì lần này diệt giặc
tổng cộng có đến 18,19 lộ chư hầu cùng nhau tranh hùng
Bọn họ ai mà chẳng muốn kiến công lập nghiệp
ai mà chẳng muốn vào được Lạc Dương trước tiên,
để được thiên tử phong chiếu?
Cho nên con em Giang Đông chúng ta nhất định phải đi trước thiên hạ
trong chiến dịch tiêu diệt Đổng Trác này phô trương thực lực,
tranh đoạt thành trì, dùng thắng lợi để phát triển về sau
Báo! Tướng tiên phong Tôn Kiên truyền đến đạo thư thứ ba
No comments yet. Be the first to leave one.