The first 200 lines.
Ở bên ngoài ngân hà xa xôi,
có một tinh cầu thần bí.
Được gọi là Bồng Lai.
Con dân ở đó có thể điều khiển sức mạnh của tinh thần,
khiến bản thân không già không chết.
Hàng ngàn năm trước,
một con tàu của Bồng Lai đi xuyên qua ngân hà,
gặp sự cố rơi xuống trái đất.
Con tàu lớn ẩn chứa năng lượng khổng lồ,
hóa thành vô số mảnh vỡ ngọc thạch.
rải rác trên thế giới này.
Nếu như người mang chấp niệm lấy được những viên ngọc thạch đó,
năng lượng của nó sẽ truyền cho bọn họ,
biến bọn họ trở thành Linh Vật bị điều khiển bởi chấp niệm.
Mà những người may mắn còn sống trên con tàu của Bồng Lai,
lấy việc diệt trừ tất cả Linh Vật trên thế gian,
thu hồi lại sức mạnh Bồng Lai làm trách nhiệm,
Những người này được gọi là Thiên Binh.
Cô là Thiên Binh,
còn hắn là Linh Vật.
Vốn dĩ là không đội trời chung,
nhưng không ai ngờ tới,
bọn họ cuối cùng,
lại yêu nhau.
GIỮA CHỐN BỒNG LAI
Tập 10
Ông Hải.
Ông không sao chứ?
Không sao, không sao.
Cô ra ngoài, ra ngoài.
Cô ra ngoài.
Cô đừng tới đây, đừng tới đây.
Cút.
Nhưng mà,
vừa rồi.
Cút.
Đừng tới đây, đừng tới đây.
Đừng tới đây.
Không sao chứ?
Không sao.
Ông Hải, ông đã nhìn thấy cái gì?
Cút, cậu cút ra ngoài cho tôi.
Ông ấy.
Sao vậy?
Không sao.
Cảm xúc quá kích động.
Để ông ấy nghỉ ngơi một lúc.
Tìm được chưa?
Chạy vào hành lang tầng 1.
Đuổi theo hai bước thì biến mất.
Cô ta chắc chắn còn ở trong căn nhà này.
Xem ra nơi này nguy hiểm hơn rồi.
Đây là chìa khóa của tất cả căn phòng.
Tôi mò được từ trên người ông ấy.
Cô trộm đồ.
Đây không phải trộm, là mượn.
Tôi không dùng chìa khóa cũng có thể vào.
Đúng.
Người phụ nữ đó là Ác Linh sao?
Tôi không chắc.
Có phải chỉ cần,
lấy được sức mạnh Bồng Lai của cô ta,
là không sao phải không?
Đáng tiếc cây sáo hỏng rồi.
Nếu không tôi còn có thể giúp anh.
Không sao, cô chăm sóc tốt cho mình đi.
Với cả ông Hải.
Yên tâm đi, nơi này giao cho tôi.
Sau khi kết thúc mời tôi ăn ngon là được.
Sức mạnh Bồng Lai là của người trong tộc chúng tôi.
Đúng.
Tất cả Linh Vật,
cũng là do người của tộc các anh tạo ra.
Các phòng khác đều không có gì bất thường.
Vậy vấn đề nằm ở,
phòng tranh.
Tôi là bác sĩ Linh Vật.
Tôi tên Bạch Khởi.
Tôi có thể giúp cô.
Tôi có thể chữa cho cô.
Biến cô trở về thành người bình thường.
Vẫn phải dựa vào cách chuyên nghiệp của chúng tôi giải quyết.
Hương này từ đâu tới?
Trên hương có hơi thở của người trong tộc tôi.
Có sức mạnh của Bồng Lai,
là người phụ nữ vừa rồi.
Sức mạnh Bồng Lai ở đây vô cùng mạnh.
Vì sao anh muốn hút sức mạnh Bồng Lai?
Anh rốt cuộc có âm mưu gì?
Cho dù anh có thể giết tôi,
anh định làm sao giải thích với Lâm Hạ?
Tôi sẽ chứng minh cho cô ấy là tôi đúng.
Alo.
Sếp, căn nhà đó đã điều tra rõ ràng.
Ngoài ra,
còn có hai tin mới liên quan đến Hải Minh Khiêm.
Cũng đều gửi qua hết rồi.
Được, tôi biết rồi.
Bác Tô, bác qua phòng bên nghỉ đi.
Chỗ này có cháu trông là được.
Vậy cảm ơn cô Lâm.
Em lại tới rồi.
Qua đây.
Giết tôi đi.
Đừng qua.
Ông biết cô ta.
Đau không?
Không đau.
Tôi không sao.
Anh xử lý chỗ ông Hải trước đi...
anh xử lý rõ ràng chuyện chỗ ông Hải trước đi.
Có chuyện hay không do tôi quyết định
Tôi là bác sĩ.
Chuyện đến hôm nay,
còn nói dối nữa cũng không có ý nghĩa gì.
Tôi đã tra tư liệu về căn nhà này.
Từ trăm năm trước,
nó đã là tổ trạch nhà ông.
Ông không phải mua nó lại.
Mà là mua nó về.
Và cả bức chân dung này.
Nó y hệt tác phẩm trước kia của ông.
Đều có chút ít sức mạnh Bồng Lai.
Tôi nghĩ, chắc chắn do chính tay ông vẽ.
Sợ rằng ông từ lâu đã quen biết với người phụ nữ này.
Hơn nữa cô ta cũng có chút liên quan,
tới nguyên nhân,
ông sau này không thể vẽ được nữa.
Còn nữa ảnh chụp chung của hai người.
Cô ta, là bạn gái trước kia của ông sao?
Vì sao ông muốn cô ta giết ông?
Ông không phối hợp, tôi không thể giúp ông.
Ngải Lâm, là người tôi yêu nhất.
Tôi xuất thân từ gia đình quân nhân.
Từ nhỏ đã tàn tật.
Mẹ tôi để an ủi tôi,
đã mời Liễu tiên sinh đến dạy tôi vẽ.
Cây bút Liễu tiên sinh tặng tôi rất đặc biệt.
Ông ấy nói nó có,
một sức mạnh tên là sức mạnh Bồng Lai.
Có thể vẽ ra quá khứ và buồn vui của sự vật.
Còn có thể giúp tôi hồi phục lại.
Ngày tôi học thành tài,
Liễu tiên sinh đã rời đi.
Sư phụ đi đây,
cây bút này nhất định phải bảo quản cẩn thận.
Nhớ kỹ, tuyệt đối đừng vẽ người mình yêu.
Một khi vẽ,
người con yêu sẽ rời đi.
Con cũng sẽ không thể vẽ tranh được nữa.
Tôi luôn ghi nhớ lời dặn của tiên sinh.
Đừng nói chi đến người mình yêu,
đến chân dung con người tôi cũng không vẽ.
Cho tới khi tôi gặp được cô ấy.
Tôi đã vẽ tất cả vui buồn của Ngải Lâm.
Từ trong tranh,
tôi cũng nhìn được Ngải Lâm không phải hậu nhân danh môn.
Mà là con gái của Hán gian.
Ở thời đại đó,
đây là chuyện không thể tha thứ.
Tôi còn nhìn thấy nội tâm cô ấy thích tôi.
Tôi đã yêu cô ấy.
Chúng tôi trở thành một cặp được chú ý nhất.
Vẽ đẹp thật.
Đây là tác phẩm chưa hoàn thành.
Đợi khi có thời gian, anh sẽ vẽ bức lớn cho em.
Được không?
Chưa hoàn thành em cũng thích.
Nhưng đồng thời,
chuyện Liễu tiên sinh không hi vọng xảy ra,
cũng bắt đầu xảy ra.
Tôi không còn tin lời nói của cô ấy.
Chỉ tin điều nhìn thấy trong tranh.
Tôi phát hiện từ trong tranh,
cô ấy thường xuyên qua lại với Thái Chí Thành, một công tử đào hoa.
Cô ấy mặc kệ lời hứa với tôi.
Lại đi làm người mẫu cho Thái Chí Thành.
Lúc được Thái Chí Thành vẽ, cô ấy rất vui vẻ.
Tôi chưa từng nhìn thấy cô ấy vui vẻ như thế.
Thái Chí Thành, anh cách xa người phụ nữ của tôi ra.
Cô ta tham lam sự giàu có của cậu,
mới ở bên cậu.
Cô ta căn bản chưa từng yêu cậu.
Tiên sinh.
Bỏ tôi ra.
Tiên sinh, mời anh ra ngoài.
Xin anh hãy bình tĩnh.
Bỏ ra.
Bỏ tôi ra.
Em có lời nói với anh.
Em nói.
Xin lỗi.
Trước đó đi gặp Thái Chí Thành,
là em sai.
Tha thứ cho em được không?
Chỉ có mấy lời này sao?
Không chỉ có mấy lời này phải không.
Có cần anh nhắc nhở em không?
Em là con gái của Hán gian.
Ở bên cạnh anh là vì gia cảnh của anh.
No comments yet. Be the first to leave one.