The first 200 lines.
‎LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
‎Vậy là anh đến đó...
‎Để chuyển đá. Phải.
‎- Bởi vì? ‎- Chúng nằm sai vị trí.
‎Theo lời ai vậy?
‎Theo dòng nước lẽ ra phải chảy.
‎Chứ không chỉ ứ đọng như mời gọi
‎- đám vi khuẩn Leptospira và Giardia ở đó. ‎- Rồi. Vậy anh chuyển đá từ...
‎Từ lòng sông đến dòng chảy. ‎Giảm nguy cơ bùng phát vi khuẩn.
‎Này, việc các chủ đầu tư ‎không tính đến vi khuẩn
‎khi đổ vài trăm mét khối đất
‎xuống hệ thống nước vốn lành mạnh...
‎Sao lại là ban đêm?
‎- Sao không phải ngày? ‎- Ngày tôi bận.
‎Rồi, bang này ‎đầy những con sông sắp sụp đổ.
‎Tôi phải viết báo cáo, nộp hồ sơ dự thầu.
‎À, vậy tôi hỏi thẳng luôn.
‎Anh nói xem tối ngày 22 tháng 4 anh ở đâu?
‎Ngày 22 à?
‎Dự hội nghị ở Albuquerque.
‎- Có ai xác nhận được không? ‎- Tầm 300 người đã tham dự.
‎Thêm ban tổ chức. Thêm phim ‎ghi lại bài giảng của tôi trên mạng.
‎Tôi có thể đi? Xong chưa?
‎Anh có vợ chứ, anh Graham?
‎Hoặc người yêu hay chị em gái?
‎Tôi có ba chị em.
‎Giúp tôi nhé.
‎Bỏ một giây tưởng tượng ‎cảm giác khi một người họ
‎bị trói và hiếp trước mũi súng.
‎Hãy nghĩ về sự tận tâm mà anh mong chờ
‎ở các trinh sát điều tra vụ án.
‎Giờ nghĩ về những nhân chứng họ thẩm vấn.
‎Và anh sẽ mong họ dốc hết khả năng
‎để góp sức bắt giữ con quái vật
‎đã khiến chị hoặc em anh ‎chịu tổn hại to lớn chẳng thể xoa dịu.
‎Cảm ơn đã bớt chút thời gian quý giá.
‎Karen Duvall, Sở Cảnh sát Golden. ‎Tôi tìm Grace Rasmussen.
‎Grace Rasmussen?
‎Kia kìa.
‎- Grace Rasmussen? ‎- Vâng?
‎Tôi là Karen Duvall.
‎Tôi để lại lời nhắn, mà không có hồi âm, ‎nên quyết định ghé qua.
‎Tôi là trinh sát ở Golden.
‎Chồng tôi là Max Duvall.
‎À, Max Dao!
‎Ồ, đó là...
‎Tôi giúp được gì?
‎Tôi đang điều tra một vụ hiếp dâm ‎ở khu mình. Tối qua tôi kể với Max.
‎- Anh ấy nói có thể cô có vụ tương tự. ‎- Thật à?
‎Nói xem cô có gì.
‎Chuyện là khi tôi kể với Max ‎hắn bắt cô ấy tắm.
‎Anh ấy bắt đầu chú ý. Gã bên cô cũng vậy?
‎Ừ. 20 phút. Hắn hẹn đồng hồ nhà bếp
‎bảo nạn nhân nó kêu mới được ra.
‎Bên tôi là mười, ‎hắn đứng đó nhìn cô ấy suốt.
‎- Không y hệt... ‎- Ừ.
‎Sao rồi?
‎Lại thắng. Vẫn bất bại.
‎Tuyệt lắm.
‎Rồi Max hỏi gã bên tôi có đeo ba lô xanh,
‎và đúng là có.
‎Chắc gã bên cô cũng vậy?
‎Ừ, nhưng tôi không rõ màu.
‎Lên xe nhé? Tôi phải đi một chỗ.
‎Tôi nhận điện thoại tầm chín giờ.
‎Lúc tôi đến gặp thì nạn nhân đã vào viện.
‎Cô ấy đáng mến, gần 60.
‎Hơi yếu ớt, cô biết đó? Từ trước đã thế.
‎Lần đầu gặp, cô ấy liên tục ‎trách mình ngốc vì để cửa sổ mở.
‎Ai ở Colorado chẳng để cửa sổ mở ban đêm.
‎Ừ, cô ấy mới chuyển tới đây, ‎được cỡ vài tháng thôi.
‎Nửa đêm cô ấy tỉnh dậy, ‎lưng bị đè nặng.
‎Một gã đè lên người và ghim tay cô ấy.
‎Hắn nói có súng và sẽ bắn ‎nếu cô ấy giở trò.
‎- Chuyện từ khi nào? ‎- Ngày 22. Tầm một tháng trước.
‎Hắn cưỡng hiếp cô ấy suốt ba tiếng.
‎Nghỉ rồi tiếp tục.
‎Ý tôi là...
‎Nạn nhân của tôi y vậy.
‎Cứ làm rồi nghỉ trong bốn tiếng.
‎Sau đó hắn bắt cô ấy tắm, ‎lúc xong thì hắn biến mất.
‎- Đem hết chăn, ga, gối đi. ‎- Ừ, bên tôi cũng thế.
‎Hắn dọn hiện trường sạch bong.
‎Đội tôi lục từng thùng rác ‎trong phạm vi ba km, cả thùng rác nhà dân.
‎Lùng sục rãnh nước, mò đáy ao, ‎mong tìm được gì đó.
‎Khẩu súng, chăn, ga giường hay…
‎Không có gì?
‎Không. Ý tôi là, ‎có chút manh mối từ hàng xóm.
‎Có một gã lắp cáp ‎vài người thấy hơi đáng sợ.
‎Đúng là thế,
‎gã lắp cáp mà...
‎Mà đã kiểm tra anh ta.
‎Có mấy gã khả nghi khác, ‎vài gã từng phạm tội tấn công.
‎Hôm qua đã loại trừ gã cuối. Nên,
‎cô biết, một gã khốn, ‎và không phải gã ta tìm.
‎Billy, tìm được chưa?
‎MAX DAO SAO?
‎ANH CÓ THỂ GIẢI THÍCH
‎MONG LẮM ĐÂY
‎Sáng nay tôi nhận được ‎một thông tin hứa hẹn.
‎Hóa ra gã chồng đầu tiên ‎mà nạn nhân quên nhắc đến
‎bị kết án hiếp dâm 30 năm trước.
‎- Trùng hợp đến kì lạ. ‎- Phải.
‎Nếu vậy cô ấy sẽ biết chứ?
‎Thường là thế,
‎nhưng họ ly hôn lâu lắm rồi, ‎nên ai biết được?
‎Tôi chỉ biết ‎đó là một câu hỏi chưa có đáp án,
‎nên tôi sẽ đi hỏi.
‎Cô vào cũng được.
‎Nhưng phải để tôi nói chuyện.
‎Nắng buổi sáng đẹp đó.
‎Vậy nên tôi chọn ở đây. Nghĩ là
‎bắt đầu ngày với cảnh này
‎sẽ làm tôi thấy thoải mái.
‎- Đây. ‎- Cảm ơn.
‎- Đây. ‎- Cảm ơn.
‎À, để tôi bê cái này ra cho các cô ngồi.
‎Xin lỗi,
‎- vẫn đang xếp. ‎- Không, tôi hiểu. Đâu cần giải thích.
‎Thế,
‎tôi muốn hỏi ‎về người chồng đầu tiên của cô,
‎Richard Jackson.
‎Ồ, chà, Richie.
‎Tôi chưa từng nghĩ đến anh ta kể từ khi,
‎chả nhớ từ khi nào.
‎Lúc nói chuyện, cô không nhắc anh ta.
‎Ừ, đó gọi là chối bỏ thành công.
‎Ý tôi là, mọi chuyện thật ngu ngốc. ‎Tôi mới 19 tuổi. Anh ta là gã tồi.
‎Sau vài tháng địa ngục, ‎anh ta bỏ tôi theo cô khác,
‎còn tôi nhục nhã trở về nhà.
‎Có biết trước khi cưới ‎gã bị kết án hiếp dâm?
‎- Vậy sao? ‎- Ừ.
‎Gã ngồi tù sáu tháng.
‎- Ngạc nhiên chứ? ‎- Một chút.
‎Ý tôi là, có lẽ không hẳn, không.
‎Tôi hỏi vì tiền án hiếp dâm của gã ‎liên quan ở đây.
‎Khoan. Ý cô có thể anh ta là thủ phạm?
‎Làm tôi chú ý chắc rồi.
‎Ồ không, không thể nào.
‎Richie cùng lắm là cao 1m65.
‎Anh ta tầm tuổi tôi.
‎Không, gã này còn trẻ
‎và cao lớn,
‎mạnh khỏe.
‎Chắc cô vẫn sẽ điều tra.
‎Tôi biết nhiệm vụ cô mà.
‎Đúng thế,
‎nhưng hiểu ý cô rồi.
‎Tôi mừng hai cô ghé qua. ‎Tôi đang định gọi cô.
‎Hôm nay tôi nhận ra một chuyện.
‎Đây là ngăn kéo tôi để tiền và
‎sáng nay tôi mở lấy tiền. ‎Tôi định đi chợ thì...
‎tiền mất rồi.
‎Hắn hẳn đã lấy tiền.
‎Bao nhiêu tiền?
‎Hai trăm đô-la.
‎Tôi còn mất cả máy ảnh.
‎Tôi đã tìm khắp nơi nhưng không thấy.
‎Hắn hẳn cũng lấy đi rồi.
‎Máy gì vậy?
‎Máy ảnh Sony Cybershot. ‎Cô biết đấy, màu hồng.
‎Còn mất gì không?
‎Không, chỉ có hai thứ đó.
‎Được rồi.
‎Và...
‎tình hình cô nhìn chung thế nào?
‎Tôi?
‎Ừ, cô.
‎Tôi sẽ ổn thôi.
‎Ý tôi là, tôi sẽ ổn thôi. Tôi chỉ…
‎cần...
‎à, có rất nhiều việc tôi cần làm.
‎Phải rồi,
‎vậy tôi về để cô làm.
‎Và như tôi đã nói, nếu nhớ ra gì...
‎Ừ, tất nhiên. Tôi sẽ gọi cho cô ngay.
‎- Cảm ơn thời gian. ‎- Cảm ơn trinh sát.
‎Tôi hỏi một câu được chứ?
‎Vâng, tất nhiên.
‎Cô có thấy ‎kẻ tấn công cô có một vết bớt không?
‎Ồ không, tôi không thấy.
‎Tôi đã giải thích với trinh sát Rasmussen
‎là tôi vẫn chưa thể nhớ lại ‎bất cứ hình ảnh nào...
‎Tôi nhớ được âm thanh. ‎Tiếng chụp ảnh, tôi nhớ thế.
‎Và tiếng khóa, mở ba lô.
‎Không có hình.
‎Chuyện rất bình thường, Sarah.
‎Đó là cơ chế tự vệ.
‎Với vài người, ghi nhớ ‎từng chi tiết hình ảnh giúp được họ.
‎Với cô thì ngược lại.
‎Cô cố không nghĩ về chúng.
‎Dù sao cũng xin lỗi ‎vì không thể giúp ích thêm.
‎Làm ơn đừng xin lỗi ‎vì làm việc cần làm để thấy an toàn.
‎Tôi xin lỗi.
‎- Được rồi. ‎- Ừ.
‎- Cảm ơn lần nữa. ‎- Cảm ơn.
‎Kẻ cưỡng hiếp Amber dùng ‎máy Cybershot hồng để chụp cô ấy.
‎Trộm ở nạn nhân cô, dùng cho nạn nhân tôi.
‎Này, lấy doanh số ở vùng, toàn quốc ‎của máy Sony Cybershot hồng,
‎rồi xác định quanh đây ‎còn bao nhiêu chiếc hoạt động. Cảm ơn.
No comments yet. Be the first to leave one.