The first 200 lines.
Phụ đề duchuy2007
Trung đoàn 2 gọi hạ sĩ Steiner.
Anh có thể đón tôi chứ, Steiner?
Nghe tôi nói không, Steine ?
Steiner!
Phụ đề duchuy2007
- Làm tốt lắm! - Đẹp quá!
Nhìn này, súng mới của tôi đấy.
- Không chỉ cho mình anh đâu, nó có đạn đấy.
- Đưa anh ta đi. - Dĩ nhiên.
Nhìn kìa!
- Không có gì mà trước đây mà chúng ta chưa thấy. - Steiner.
- Nhìn xem tôi có gì đây này, một tên nhóc Nga đào ngũ.
Bỏ xuống.
Nhanh lên đi.
Mình đi thôi.
- Nếu anh gặp Meyer, nói với anh ấy là chúng ta cần vận chuyển từ điểm cao số 7 nhé.
Được rồi.
Dẫn nó theo.
Đẩy nào, hai, ba...
Nào, nào ! Nhanh lên!
Được rồi, dừng lại.
Mẹ bà đất nước này!
- Chắc chắn là có cuộc phiêu lưu mới nhưng...
...tôi có cảm giác là, mấy ngày nữa, khu này sẽ nuốt chửng chúng ta mất.
Đại úy Stransky, thưa ngài.
- Tôi là Brandt, chào anh. - Cảm ơn ngài.
Đây là trợ lý của tôi, Kiesle.
Đại úy, anh khỏe chứ?
- Cảm ơn anh, tôi thấy thật khủng khiếp, tôi bị tiêu chảy.
Còn anh thế nào?
- Anh nên gặp trợ lý của anh đi, trung úy Triebig,
Anh ta cũng mới đến đấy.
Anh không làm một ly sao?
- Oh, hàng xịn đấy, thưa ngài. - Lấy dùm tôi cái áo.
Vâng, thưa ngài.
- Với sự tôn trọng của tôi, thưa đại tá, một chai Moselle 1937 vùng phía nam nước Nga?
Đáng chú ý đấy!
- Ở khu này, không còn chai thứ hai đâu, chúng ta tự thưởng thôi.
Chúc sức khỏe, quý vị.
Tôi không uống vì sức khỏe của tôi,
nó không đáng để uống.
Vậy, vì kết thúc chiến tranh nhé?
- Đại tá, sao chúng ta tấn công nơi này một cách ngớ ngẩn như vậy?
- Đại úy, tại sao anh đòi rời khỏi nước Pháp?
- Tôi muốn nhận huy chương Thập tự sắt.
Tôi cho anh một cái này.
Không, không, tôi chỉ đùa thôi mà.
- Thực tế, nó chính xác là những gì mà sếp tôi hỏi ở Pháp,
- Ông ấy nói, "Tôi không thể ngăn anh".
"Vì tôi thuyết phục rằng, nếu không có anh,
thì mặt trận phía đông sẽ sụp đổ trong vài ngày."
"Đi đi, tên đáng ghét."
- Tên đáng ghét! Ông ấy dùng từ chính xác đấy.
- Tôi cứ nâng cốc cho hết cuộc chiến.
- Kẻ đáng ghét thì ở đâu cũng có.
Chỉ chờ lóe lên thôi.
- Ngài đại tá, tôi muốn làm gì đó tương đối rõ ràng cho đại úy Kiesle.
- Tôi tình nguyện, vì tôi thấy chuyện này cần những người lính giỏi.
- Đây là lúc làm sụp đổ huyền thoại của bọn Nga.
Chỉ vậy thôi sao?
- Củng cố tinh thần, trừng phạt kẻ bất tuân và nổi loạn,
và làm cho cấp dưới phục tùng cấp trên.
- Tinh thần đang xuống thấp sau khi chúng ta gặp thất bại này đến thất bại khác...
rồi tiếp theo là thất bại sắp xảy ra.
- Bây giờ anh là một người mới ở mặt trận này.
- Tôi không đổ lỗi cho anh về chuyện tên đáng ghét vừa rồi.
- Tất nhiên, thưa ngài, tôi chưa làm quen với mặt trận Nga này,
nhưng tôi chắc chắn không tin lý tưởng của lính Đức.
- Thậm chí họ chẳng có một chút lý tưởng nào.
Hắn chiến đấu không vì đất nước,
không vì chính phủ
cũng chả phải cho bên nào cả.
- Hắn chiến đấu để giữ mạng mình, cầu Chúa ban phúc lành cho anh ta.
- Nhưng thưa ngài, tôi là người lính đúng nghĩa, tôi thấy đó là nhiệm vụ của mình đối với tổ quốc,
và cấp dưới phải thực hiện ý định của tôi, cho dù đúng hay sai.
- Đại tá Brandt, trung úy Meyer.
Ah!
- Sao? - Steiner đang trên đường về.
- Bộ dạng họ thế nào? - Bình thường.
Tốt, tôi hiểu.
- Tôi muốn hội ý, sau khi họ nghỉ ngơi xong nhé.
- Yes, sir. - Meyer, đại úy Stransky ở đây này.
- Anh ấy báo cáo tình hình cho chúng ta.
Yes, sir.
- Steiner đã trở lại, - Dĩ nhiên.
Steiner là ai thế?
- Nói anh biết nhé, anh ta có thể còn vài điểm hạn chế,
nhưng anh ta là người lính hàng đầu.
- Vì vậy, chúng ta nên đánh giá theo cách khác.
Nói thêm gì đi, Kiesle.
Steiner... là một huyền thoại đấy.
- Người như anh ấy đang là hy vọng cuối cùng của chúng ta,
và có nghĩa là, anh ấy đúng là một người rất nguy hiểm.
Vâng, để tôi xem.
Đại tá, với sự cho phép của ngài.
- Chà, anh nghĩ sao về tay đại úy mới của ta?
- Tôi nghĩ, anh ta biết nhiệm vụ của hắn là,
vực dậy tinh thần của tiểu đoàn,
tượng trưng cho sự tinh khiết của Đại Đức.
Thậm chí cả khi gục ngã trong thất bại.
- Nếu họ là người cuối cùng của chúng ta, Stransky và Steiner, thì xin Chúa hãy giúp chúng con!
Quân y!
Quân y! Quân y!
- Đại úy Stransky, chào mừng anh đến trung đội hai.
Trung úy Meyer, thưa đại úy.
Đại úy, để tôi báo cáo sơ bộ
về tình hình hiện nay của chúng ta.
- Hầm của tôi ở đâu? - Dưới đó, phía trước nhà máy, thưa ngài.
- Trung đội 2 đã có mặt ở đây đầu tiên. - Họ đâu rồi?
Họ vừa trinh sát về, thưa ngài.
- Ai chỉ huy họ thế? - Hạ sĩ Steiner, thưa ngài.
Ah!
- Có gì đặc biệt về tay Steiner này chứ?
- Trong một sớm tấn công vào Novorssysk, hạ sĩ Steiner đã cứu đại tá Brandt.
- Ah! - Và tôi nữa.
Thú vị thật.
Hạ sĩ Steiner!
- Tôi là Stransky, chỉ huy mới của anh.
Yes, sir.
Ai kia?
Hạ sĩ Schnurrbart, thưa ngài.
Còn ai thế?
Một tên nhóc Nga, thưa ngài.
- Anh cũng như tôi mà, đã biết là có lệnh không giữ tù binh Nga đấy.
Xử nó đi.
Như thế nào, thưa ngài?
Bắn nó đi!
Ngài bắn nó đi.
Tôi sẽ làm, về chỗ đi,
và tôi sẽ làm việc với anh.
- Không cần đâu, tôi thấy là nó sẽ được chăm sóc, thưa ngài.
- Một giờ nữa, tôi muốn anh trình diện ở hầm tôi.
với một báo cáo đầy đủ.
- Rõ chứ? - Dĩ nhiên rồi, thưa ngài.
- Anh uống cạn hai chai Vodka rồi. - Tôi dùng nó nấu bếp.
Oh, shit.
- Hạ sĩ Steiner? - Tôi là Marlin Lily
Đến đây nào, con trai.
Steiner!
- Tôi muốn anh thấy lính mới của ta như thế nào này.
- Anh tên gì, con trai? - Binh nhì Dietz, thưa ngài.
- Bây giờ họ gửi cho chúng ta toàn em bé.
Xin chào, thằng cu em.
Binh nhì Dietz
Anh nhập ngũ bao lâu rồi?
- Sáu tuần, thưa ngài, tôi tình nguyện, thưa ngài.
- Đừng tình nguyện vì bất cứ gì quanh đây đấy.
- Chỉ mở to mắt ra làm theo Kruger ở đây và cả tôi nữa.
- Hãy làm chính xác những gì chúng tôi nói, và anh sẽ bị sút vào mông liên tục đấy,
- Rõ chứ? - Yes, sir.
- Và đừng gọi tôi là ngài. - Xin lỗi,
- Đi và mang cái mùi xấu xa của anh đi đi.
Chỉ hầm Schiller cho hắn.
- Kern, anh có thể tìm áo khoác hoặc chăn
hoặc gì đó cho thằng bé.
- Đưa nó cái áo của Schiller, Nó phải có cái gì ở đấy.
- Vâng, thưa ngài! - Oh, xin lỗi.
Nghỉ.
Cảm ơn, sir.
- Đây là báo cáo... - Cảm ơn anh.
Tôi rất tiếc về việc chiều nay, hạ sĩ,
nhưng lệnh là lệnh.
- Chúng ta đủ mệt vì lo ăn cho lính mình rồi, huống chi là lo cho tù binh.
- Dù sao, nó cũng có hại đến sự an toàn.
Tôi đã đọc báo cáo của anh rồi,
nó mang lại cho tôi niềm vui để thông báo với anh rằng,
đại tá Brandt và tôi, đã đồng ý đề nghị cho anh
nhận quân hàm thượng sĩ, quyết định này được thi hành ngay.
- Sự thăng cấp có vẻ, không làm cho anh có nhiều ấn tượng nhỉ.
Không, nó không.
Được rồi,
- Tôi đã đọc báo cáo, có cần bổ sung gì không?
- Quân Nga, thưa ngài, chúng ta nên nhận được tin chúng từ rất sớm.
- Một cuộc tấn công ư? - Vâng, tôi nghĩ nên như vậy, thưa ngài.
- Khi nào bắt đầu? - Sẽ sớm thôi.
- Tình hình trung đội anh thế nào? - Hai chết, một mất tích.
Hai người đó chết như thế nào?
- Trúng đạn, đạn bay như mưa, pháo hạng nặng, không may.
giang mai thời kỳ cuối. Chuyện bình thường mà, thưa đại úy.
- Còn người mất tích, anh có tìm họ chứ, Steiner?
- Không, thưa ông. - Tại sao vậy?
- Tôi cảm thấy, tôi sẽ là người vô trách nhiệm. Vì sự an toàn cả trung đội,
không thể liều lĩnh vì một người.
Anh cảm thấy gì?
- Hạ sĩ quan không được phép để một người mất tích dù trong trường hợp đó, hay trường hợp nào đi nữa!
Tôi xin rút kinh nghiệm, thưa ngài.
- Tôi muốn có bằng văn bản. - Nếu anh muốn.
Anh biết đấy, hạ sĩ, à.. trung sĩ.
- Tôi có cảm giác là, anh đánh giá mình hơi quan trọng đấy.
- Lúc này đây, tôi chẳng có ảo tưởng như thế, thưa ngài.
- Ừ, tôi có thể khuyên là, anh đừng đánh giá quá thấp đại đội của anh chứ?
- Từng người các anh có thể phụ thuộc vào đại đội này đấy.
Không, tôi sẽ nhớ, thưa ngài,
- Nhưng nói chung, tôi có thể thêm người nào, là ông ấy sẽ tự biết.
Dĩ nhiên, dĩ nhiên,
Anh đi được rồi đấy.
Tôi sẽ quay lại ngay, thưa ngài.
Vậy đó là lời chào sao?
Yes, sir.
No comments yet. Be the first to leave one.