The first 200 lines.
-Quý cô, cô ngồi trong ngôi nhà nhỏ xinh... -Karen.
..sàn nhà sạch, thùng nước đầy, hoa tươi trong ngày lễ Tình yêu...
...và nghĩ mình cứng rắn?
Mang giày của tôi. Nói là tôi cứng rắn.
Làm việc cả ngày trong hầm mỏ, hãy nói tôi cứng rắn.
Tôi chắc là tất cả chúng tôi đều rất ấn tượng, bà Aimes.
Không có "bà" nào ở đây.
-Không. Tôi không tới cảnh sát. -Cô đã làm gì?
Việc tôi phải làm.
-Karen, đừng khóc nữa. Sammy, đi thôi! -Nó chỉ làm ông ấy bực mình thêm thôi.
Nhìn mẹ này.
Đừng quay lưng lại với mẹ! Sammy, chết tiệt!
Ổn rồi, ổn rồi. Con yêu.
Nào, nào. Con làm được mà, con yêu.
Ngồi vào đi. Giỏi lắm.
Ai là cô bé ngoan hả?
Chúng ta sẽ không quay lại, phải không?
Nào.
Chào mẹ.
-Ôi Chúa ơi. -Con ổn, con không sao.
Nói chào các cháu của mẹ đi.
Ôi lạy Chúa. Nhìn các cháu xinh đẹp này.
Chào bà.
Bố làm việc ban đêm sao?
Vậy...
...nó bắt gặp con với gã khác sao?
Vì thế nên nó ra tay với con hả?
Bố thật sự muốn hỏi như vậy sao?
Đây không phải là lần đầu tiên cô làm bố mình thất vọng, phải không?
Cũng không phải lần đầu tiên ông ấy làm tôi thất vọng.
Cô bao nhiêu tuổi khi cô có đứa con đầu lòng?
Đây này.
Bobby Sharp! Em sẽ đánh anh đấy.
Thôi nào, em muốn biến khỏi chỗ này không?
Bố của Sammy là ai?
Tôi không biết bố của Sammy là ai.
Có phải vì cô có quá nhiều bạn tình không?
Mình thánh Chúa.
Mình thánh Chúa.
Mình thánh Chúa.
Con gái bà luôn xinh đẹp.
Các chàng trai, thôi nào!
Tội nghiệp Alice. Cô ấy gặp phải toàn chuyện rắc rối từ ngày đầu tiên.
Hai đứa trẻ với hai ông bố khác nhau.
-Thật xấu hổ. -Mấy đứa trẻ thật...
...làm náo động hết lên.
Không ai làm chúng ngoan hơn được.
Tôi không biết bà bỏ thứ gì vào, nhưng chắc chắn là không hợp pháp.
Ồ phải. Mọi người có vẻ thích chúng.
Chắc chắn anh ta phải say xỉn khi làm vậy.
Điều tôi nghĩ ra.
Vậy ông lôi anh ta ra khỏi nhà, nói chuyện với nhau. Sẽ giải quyết được thôi.
Ý tôi là, chà, Beth bỏ tôi cả tá lần trước khi chúng tôi giải quyết được gì.
Vậy sao?
Cô nghe thấy Pearson Taconite và Steel thuê phụ nữ vào lúc nào?
-Cô muốn dựa vào đây không? -Được rồi.
Ôi Chúa ơi....Glory?
Vâng?
Không thể nào. Josey? Không thể nào!
Nhìn cậu kìa, trưởng thành rồi.
Phải, trưởng thành rồi, đang gọi đầu cho khách.
Và đã cưới hả? Kẻ may mắn đó là ai vậy?
Ôi trời.
Được rồi. Kẻ không may đó là ai vậy?
Mình cho là bản thân mình.
Cậu là kẻ kể chuyện tào lao.
Cậu bỏ qua phần cậu nói với bạn anh ta rằng anh ta thích mặc đồ lót của cậu.
Nếu mình kể cho họ sự thật thì sao? Đánh vợ anh ta. Tệ quá phải không?
-Không đùa đâu. Cậu giỏi đấy. -Vậy nên mình về sống với ba mẹ.
Chỉ là bây giờ mình có thêm hai miệng ăn phải nuôi.
Hầm mỏ đang thuê người, cậu biết đấy.
Cậu là thư ký hả?
Không. Mình lái xe tải.
Thật đấy, người phụ nữ đầu tiên làm thế.
Giờ, không phải việc đó cần thiết...?
Thật kỳ lạ.
Mình sẽ nói với cậu là tiền thì không kỳ lạ chút nào.
Làm việc vì vàng.
Không nên đặt chai bia xuống.
Cân bằng. Mọi người đều biết, không thể ném phi tiêu nếu thiếu một chai bia ở tay bên kia.
Sô đa có hiệu quả không?
Không. Phi tiêu biết đấy.
Vì thế nó không bao giờ được xuất hiện trong đại hội Olympic.
Họ không cho phép uống rượu.
Sao chúng ta không mua cho các cô đây một lượt bia và kiểm tra lý thuyết xem?
Có lẽ để sau. Được không?
Chúa ơi, Glory.
Cậu tới làm việc trong hầm mỏ, cậu phải phớt lờ mấy thứ tào lao đó.
Ai nói là mình sẽ làm việc trong hầm mỏ?
Cậu không muốn kiếm được số tiền bằng với số của bố cậu sao?
Con muốn trở thành ả đồng giới sao?
Cháu muốn trở thành ả đồng giới.
Sao con phải ăn nếu con không đói?
Vì người ta đang chết đói ở Trung Quốc.
Người ta đang chết đói ở ngay đây.
Ăn hết đĩa đi, cả hai con.
Con vẫn chưa quyết định.
Nhưng hầm mỏ trả gấp sáu lần số tiền con đang kiếm bây giờ.
Con có biết có bao nhiêu tai nạn đã xảy ra từ khi bắt đầu không?
Có người sẽ bị giết vì là phụ nữ.
Con không thể kiếm được chỗ ở bằng việc gội đầu.
Vậy cứ ở đây.
Nó là một phụ nữ đã trưởng thành với bọn trẻ. Nó sẽ không sống ở đây với bố mẹ già đâu.
Rõ rồi.
-Rõ cái gì? -Cô không mang thai.
Tôi đã nói như thế rồi.
Chà, công ty chỉ muốn chắc chắn trước khi họ thuê cô.
Cái này để co lau người.
Cô chấp nhận việc kiểm tra một cách tự nguyện, phải không?
Phải. Tôi đã chấp nhận.
Trước khi hãng của cô thuê cô, họ có kéo chân cô ra và nhìn quanh vào trong đó không?
-Bắt được rồi. -Bắt được hả?
Con sẽ bắt được. Con sẽ bắt được.
Lại đây nào.
Chào, Jo.
Anh đang làm gì ở đây, Wayne?
Đến đưa em về nhà.
Karen. Vào nhà đi.
--không thể nói gì nữa. Vào-- Lại đây!
Anh tới đây và nghĩ mọi chuyện ổn sao?
-Anh biết gì không? -Không ổn chút nào.
-Vào xe đi! -Hết rồi!
Chúng ta để bố và mẹ cháu nói chuyện riêng nhé?
-Ra khỏi đây! -Ông ấy không phải bố cháu.
Nó là chồng con, con biết mà.
Anh ta đánh con, mẹ. Hơn cả một lần, hơn cả bình thường.
Một người đàn ông cần một công việc.
Wayne đánh con vì anh ta mất việc hả? Mẹ đang nói thế sao?
Mẹ chỉ nói là, ai cũng cần có mục đích sống.
Mục đích sống của con là bọn trẻ.
Của bố con là hầm mỏ đó.
Và nếu con nhận công việc ở đó...
Chà, nó sẽ làm ông ấy xấu hổ.
Con nên nghĩ về việc đó.
Sammy, mở hộp đựng găng tay ra. Có vài tờ giấy trên đó.
Con giữ nó lại, được không?
-Chào! -Chào! Xin lỗi về việc này.
Phòng của khách đang chờ đấy.
Nào, con yêu, mẹ sẽ chỉ phòng cho con.
-Chào. -Đây là Kyle.
Chào.
Chà, xem này.
Được rồi. Vậy được rồi. Chúng tôi đang làm một chút việc.
Họ sẽ ở lại bao lâu?
Em không biết. Chỉ một thời gian ngắn thôi.
Không có chuyện đó đâu, và em biết rõ.
Ôi, thôi nào.
Cô ấy khá yếu đuối để làm trong mỏ.
Được rồi, giờ thì cậu là gi? Chàng cao bồi hay nữ cao bồi.
-Mình là nữ cao bồi. -Không, không phải ở đó đâu.
Chuẩn bị để thành chàng cao bồi đi.
Cái gì vậy? Mình nghĩ là chỉ cần xài với tay thôi.
Chà. Đó là vì chứng viêm khớp. Nó lây lan nhanh như lời đồn đại vậy.
Cậu biết là họ không muốn chúng ta ở trên đó. Phải không?
Phải, mình hiểu.
Hầm mỏ là nơi tồi tệ.
Bụi ở khắp nơi. Ồn ào khủng khiếp.
Các bạn sẽ đẩy xe, mang vác...
...lái xe và tất cả những việc nặng nhọc khác phụ nữ không nên làm, nếu các bạn hỏi tôi...
...nhưng Tòa án tối cao đã không hỏi tôi, phải không?
Cô chắc là con gái của Hank.
Cô tới trễ. Cô có giấy tờ chưa?
Vâng, có rồi. Tôi đã có mẫu đơn cho phép.
Phải. Bác sĩ nói dưới lớp quần áo trông cô rất tuyệt.
Đùa thôi, quý cô.
Luật thứ nhất.
Được rồi, lấy đồ đạc rồi gặp tôi ở bên ngoài.
Chúng ta sẽ đi một vòng.
-Cái gì? -Người gì vậy!
Cô biết mà.
Mấy ả điếm.
Bảo vệ tai, các cô!
Hank, tôi cần nghỉ năm phút.
Cô mới nghỉ uống cà phê một tiếng trước rồi.
Đó là mấu chốt, Hank. Cô ấy cũng uống cà phê như tất cả mọi người.
Này, Golry, cô đang nói như đại diện công đoàn...
...hay chỉ chen vào công việc của người khác như thường lệ?
Tôi chỉ nói là ông có thể kéo nó ra bất cứ lúc nào, Hank.
Chúng tôi sẽ phải kéo cả bộ áo liến quần này xuống hết, ông biết không?
Chúng tôi bắt đầu tiểu trên ghế...
...và tôi không nghĩ là ca làm việc tiếp theo sẽ vui vì việc đó đâu.
Cô phải chở một lần nữa. Vậy nên kép nó lên và làm việc đi.
Những thứ dưới này là taconite. Chúng sẽ trả các hóa đơn.
Chúng tôi gọi khu vực này là Phòng chứa bột.
Dễ nhớ phải không?
Đặc biệt là khi các cô sẽ lau chùi nơi này.
Chà. Chà, Arlen, ai trong các cô đây sẽ là cô ả của tôi nào?
Các cô, hãy gặp Bobby Sharp.
Anh ấy điều hành Phòng chứa bột, và họ đang thiếu một người.
Và chúng tôi muốn một người cân đối. Không mập.
Cho tôi cô bên phải.
Các cô.
Em bé đứng đây này.
Anh thật chết tiệt.
Chết tiệt! Anh không cần ăn khuôn mặt của em.
Tuyệt quá.
Thư giãn nào.
Chết tiệt.
Cả hai em vừa tặng cho mình một ngày thứ Bảy trong phòng học của tôi đấy.
Đi thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.