The first 185 lines.
Một cuộc sống bình thường, không sóng gió
là những gì tôi nghĩ khi còn sống.
Khi nhận ra, tôi đã chuyển sinh sang thế giới khác,
có thêm nhiều bạn bè, xây dựng một thành phố...
Và giờ tôi là một con slime đang... tắm nắng trong yên bình.
Và.... hup!
Tôi kiếm được khá nhiều giấy tốt,
nên tôi sẽ viết nhật ký về những chuyện đã xảy ra từ đó đến nay.
Bắt đầu là... hừm...
"Tôi đã chuyển sinh thành slime."
Đấng toàn năng...
"Tôi không phải là chú slime xấu đâu."
Gabiru! Gabiru!
Càn quét! Càn quét! Càn quét!
Hiện thân đi, tên ác ma! Càn quét! Càn quét! Càn quét!
Mông Lung Thiên Địa Lôi!
Rimuru-sama, không có gì hết.
Dài quá nên ta bỏ cuộc.
Nhật ký Slime Kết thúc
Nhật ký Slime Kết thúc?
Một tháng trôi qua kể từ khi Orc Tai Họa tàn phá khu rừng...
Ngồi làng cốn nhỏ bé này trừ tôi và các Goblin,
giờ đã có thêm nhiều người,
dân số vượt qua 10,000.
Không thể chấp nhận nổi!
Việc này nằm trong thẩm quyền thư ký của tôi.
Tôi không đồng ý đâu.
Tôi cũng vậy!
Cả hai bình tĩnh đi.
Nhưng mà khi có 10000 quái vật sống trong thành phố,
cũng phải mất một thời gian để mọi người cùng thống nhất.
Ý tưởng của tôi thì sao?!
Chờ chút đã!
Tôi phản đối!
Thật là... Thế này chả vào đâu cả.
Đúng là chúng ta cần ý kiến của Rimuru-sama!
Ừ.
Việc này liên quan đến sĩ khí mà.
Shuna!
Sẵn sàng chưa?
Vâng.
Giờ thì...
Chúng ta có bộ đồ quý giá này...
và bộ đồ dễ thương.
Cái nào hợp với Rimuru-sama hơn?
Này...
Chuyện này quan trọng vậy sao?
Vâng!
Việc xây dựng đang tiến triển.
Có lẽ mình nên ra ngoài kiểm tra tiến trình.
Xin thứ lỗi ạ.
Vất vả rồi, Shion.
Ngài cũng vất vả rồi ạ!
Hây da.
Giờ thì...
Vẫn như mọi khi, vì Rimuru-sama...
Thần sẽ...
cố gắng hết sức!
Nè, Shion, nếu muốn vì ta,
thì có cách khác tốt hơn đấy.
Cái này không phải là vì ta đâu.
Rimuru-sama! Thần đem trà tới đây ạ—
Thọ
Thần xin lỗi...
Thực hiện các biện pháp khẩn cấp.
Kích hoạt Vô hiệu hóa đau đớn và Vô hiệu hóa bệnh tật.
Bắt đầu tự hồi phục.
Không sao, ai cũng mắc sai lầm mà.
Ngày nào cũng vậy.
Ngay đến cả ly trà...
đây là chất độc, không phải trà!
Cô đúng là một thư ký giỏi đấy, Shion-kun.
Hoàn hảo...
Chỉ cần không di chuyển!
Chỉ cần ngoại hình thôi!
R-Rimuru-sama...
S-Sao ngài...
...lại khen thần như vậy? Vinh dự quá!
Chịu luôn...
Ngài không cần phải tự đi đâu ạ, Benimaru-sama...
Không sao đâu, ta sẽ quay lại sớm thôi.
Gì đấy? Đại tướng tự đi tuần tra à?
Thần chỉ giỏi mỗi việc này.
Thần sẽ không thua một ai.
Dù thế nào, thần sẽ bảo vệ thành phố này
và nụ cười của ngài, Rimuru-sama.
Tự nhiên thót ra mấy lời đấy!
Đúng là không sánh được với mấy đứa đẹp trai.
Thần xin phép...
Thần xin lỗi!
Mấy cô gái này đưa thần những thứ này!
Thần nên làm gì đây ạ?!
Chắc khổ lắm nhỉ!
Ngài cười tươi thật...
- Benimaru-sama! Ở đây này! - Để ta cho lời khuyên nhé!
Dạo này đông ghê.
Ừ.
Quái vật từ khắp khu rừng đều về đây.
Đó là tộc nào vậy?
Đâu?
Lần tới mà thấy gái xinh...
Ừm.
Chúng ta nên rủ đi dạo quanh thành phố và...
Ừm.
Tán cô ấy!
Thả thính!
Ra là vậy!
Này, mấy đứa.
Đừng có quên là đang tuần tra đấy.
Phải đấy.
Chỉ một hành động của ta có thể thay đổi
cách nhìn của mọi người trong thành phố.
Ham chơi để lại quả báo đau lắm đấy.
Bắt đầu hiểu rõ gánh nặng của mình rồi đấy, Gobta-kun.
Nhìn mặt thấy có gì thay đổi rồi.
Ai cũng phải học...
và trưởng thành!
Không ngừng tiến bộ Rimuru
Trưởng thành nào.
Này, Kurobe!
Rimuru-sama tới chơi ạ.
Đang làm gì thế?
Thần đang rèn dao bếp mà Shuna yêu cầu.
Thần đang hoàn thiện nó.
Vậy à, xin lỗi vì đã gián đoạn.
Ta sẽ quay lại sau! Gặp lại sau nhé!
Sau khi tời làng Orge,
Tôi nghĩ mình không bao giờ rèn sắt được nữa.
Không hề mạnh hay thông minh.
Nhưng tôi có thể rèn sắt.
Vì Rimuru-sama, vì người dân thành phố,
và vì bản thân.
Trước mặt là một khối sắt nguyên...
chỉ cần dồn hết tâm huyết vào nó.
Shuna-sama, Kurobe-sama gửi này ạ.
Shuna-sama, Kurobe-sama gửi này ạ. A! Dao bếp!
A! Dao bếp!
Đã xong rồi sao?
Phải dùng ngay thôi.
Shuna-sama tuyệt quá...
Mong là ngài ấy thích.
Buổi tập hôm nay đến đây thôi.
Trở về vị trí đi.
Rõ!
Souei-sama...
Bình thường,
ngài ấy thật lạnh lùng...
ác như quỷ vậy...
tàn nhẫn như một con thú ăn thịt.
Nhưng mình biết một điều.
Như lúc này, ngài ấy vui vẻ với những con vật bé nhỏ.
Mày có thể chết đấy.
Đồ ngốc.
Trời ơi, tuyệt quá!
Cô cũng có vấn đề đấy.
Hang phong ấn, nơi mà lần đầu tôi gặp Veldora.
Sau trận chiến với Chúa tể Orc,
nó đã trở thành nhà của Lizardmen, tộc người thích sống gần nước,
cũng là nơi để trồng hipokute dùng làm thuốc hồi phục.
Di chuyển kiểu gì vậy?!
Các ngươi muốn Rimuru-sama nhìn thấy vậy sao?!
Chúng tôi xin lỗi, Gabiru-sama!
Nếu muốn Rimuru-sama thừa nhận chúng ta,
thì không được ngồi không!
Gabiru-sama! Làm ơn... Làm ơn cho chúng tôi thêm một cơ hội!
Siêng năng hơn mình nghĩ đấy.
Được rồi! Bắt đầu đơn giản thôi!
Ba hai...
Trong Đại Sâm Lâm Jura...
Ở sâu bên trong...
Đúng rồi!
Người mà chúng ta đều ngưỡng mộ.
Nhìn thật là...
Đúng vậy!
Mạnh mẽ!
Tươi mới!
Đẹp đẽ!
Ánh hào quang ngôi sao rực rỡ!
Nếu là người đàn ông...
Dù có xấu hổ bản thân...
Không bao giờ đánh mất...
danh dự của mình!
A, Gabiru-sama, Gabiru-sama...
Niềm hy vọng của tộc Long nhân!
Dừng lại!
No comments yet. Be the first to leave one.