The first 200 lines.
- TÓM TẮT... - Chuyện gì vậy?
Có lẽ là bùng phát dịch cúm.
Sau 16:27 giờ, Bác sĩ Saunders qua đời.
Bạn trai cô ấy chết ngay sau đó,
cho thấy virut có thể lây lan với tốc độ nhanh.
Virut đã lây lan, nó có thể ở bất cứ đâu trong vùng cách ly.
Em cần phải thật cẩn thận.
Ở trong nhà. Chia khẩu phần lương thực.
Anh là một người tốt.
Mọi người cần ai đó có thể tin tưởng lúc này.
36 tiếng sau khi mọi phương tiện liên lạc trong vùng cách ly bị cắt đứt,
cơn hoảng loạn đã lắng dần.
Tôi cần nói chuyện với Lommers.
Chuyện này không ổn lắm.
Điều quan trọng là cần làm người dân yên tâm.
Teresa, bạn gái tôi có thai 9 tháng rồi.
Tôi muốn thấy con gái mình chào đời.
Mẹ?
Nếu không xử lý xác của họ,
ta có nguy cơ đối mặt với các căn bệnh khác.
Chúng tôi cần anh giúp. Đốt xác họ.
Tôi cần thông báo truy tìm Xander Paulson.
Người gặp cuối cùng là Leo Greene.
Tôi đang có mặt ở nhà họ. Tôi rất tiếc.
T.
Này!
"Ta sai các ngươi vào đó khác nào cừu giữa bầy sói. Vậy nên, hãy khôn ngoan nhưng đừng làm hại ai." ~ Matthew 10:16
NGÀY THỨ 7
Vào tháng 7.
Ngay khi Lex xong việc ngày Độc lập, bọn mình đã đến Sea Island.
Anh ấy đã nói về một bữa ăn tuyệt vời.
Thế nên mình rất trông chờ
một bàn tiệc cao cấp ở câu lạc bộ Ocean.
Nhưng bọn mình lái xe dọc thị trấn,
đi ngang nhà hàng.
Mình thắc mắc "Ta đang đi đâu đây?"
Anh ấy cứ cười.
Cậu nói dối. Anh ấy có bao giờ cười đâu.
- Có chứ. - Giáng sinh thì may ra.
- Kể tiếp đi. - Ừm.
Anh ấy dẫn mình vào một tiệm hải sản nhỏ
trên con dốc, cạnh đường
King's Way, gần ngọn hải đăng.
Mm.
Mình không đùa đâu, món hải sản đó
là thứ ngon nhất mình từng ăn trong đời.
Mình đã có thể dùng bữa tối đắt tiền, hào nhoáng hơn, nhưng
ở nơi đó... từ thành phần, cách chế biến,
cậu có thể cảm thấy tình yêu.
Hàu nướng, súp tôm hùm
có thể đánh gục cậu.
Và cả bánh chanh nữa, đảm bảo ngon.
Cậu đang giết mình à.
Mình mơ về thức ăn trong khi tủ lạnh trống rỗng.
Đừng dừng lại.
Bọn mình chỉ... ngồi đó,
nghe tiếng sóng,
và uống rượu.
Ngắm hoàng hôn đang xuống,
bọn mình thấy thật yên bình.
Mặc kệ thế giới.
Chỉ cần hạnh phúc bên nhau.
Mm.
Đó là ngày mình nói yêu anh ấy.
Mình chưa từng nói những lời đó với bất kỳ ai trước đây.
Trừ cậu.
Tuyệt ha.
Giờ ta đói đến thảm hại.
Này.
Cô gái mang thai đang ở đâu?
Đang ngủ.
Mấy kệ đồ đang hết dần.
Mày không trộm đồ ăn cho bạn gái đó chứ?
Cửa hàng này của mẹ cô ấy.
Nên thực tế tôi không trộm gì cả, vì cô ấy vốn sở hữu chúng.
Anh bạn, tôi đùa thôi.
Tôi cũng có hai đứa con bên ngoài nơi này.
Cô gái mang thai cần gì cứ lấy.
Nhưng cậu thì khác,
cậu sẽ cần bỏ một hai bữa đấy.
Tôi phải kiếm tiền. Cậu hiểu ý tôi chứ?
Ừ. Tôi hiểu.
Chào, ông Bert. Ông quay lại rồi ạ?
Mang thêm chuột cho bác sĩ Cannerts.
Quentin, cháu có vẻ cao lên từ lần cuối gặp ông đấy.
Cháu không chắc. Ở đây không có đủ thức ăn để cháu cao lên.
Hai người thế nào rồi?
Bọn cháu đói lắm.
Ai cũng đói mà. Ta sẽ được ăn sớm thôi.
Hình như y tá Helen có một kho bánh bí mật
trước khi máy bán hàng tự động hết sạch.
Có lẽ cô ấy sẽ chia một ít nếu cháu hỏi lịch sự đấy.
Con muốn ăn bánh bà làm.
Bà con chỉ lấy bánh ra khỏi hộp
và làm con nghĩ bà tự nướng chúng.
Vơ chồng ông thế nào? Hai người có đủ thức ăn không?
Khi tôi gặp Micheline,
bà ấy đang đấu tranh phản đối vũ khí hạt nhân.
Bọn ta sẽ ổn thôi.
Có thể làm ít súp chuột.
Eo ơi. Mẹ?
- Không à? - Nói về chuột,
tôi cần đến phòng nghiên cứu.
Nhưng cứ lòng vòng mãi chỗ này.
Cuối hành lang, tầng trên bên phải.
Ông không biết sao?
Hôm đầu tiên gặp cô
cũng là lần đầu tôi giao đến nơi này.
Cũng là ngày nghỉ của tôi.
Khi một người tốt như bác sĩ Cannerts nói đây là trường hợp khẩn cấp,
cô sẽ không nề hà chút ngày nghỉ đâu.
Không phải trước cách ly ta đã thấy ông ấy với lũ chuột à?
Con không nhớ nữa.
Cơn đói ăn mất não con rồi.
Được rồi, đồ cường điệu. Đi nào.
Con cần tắm rửa.
Một tuần rồi mà anh vẫn chưa bỏ mặc tôi.
Cậu nghĩ tôi nghỉ việc trước ngày lĩnh lương sao?
Câu có thể mua khoai tây rán cho tôi chứ, Sếp?
Còn tùy. Anh thích loại thẳng hay xoắn?
Dĩ nhiên là pho mát cay.
Pho mát cay chỉ dành cho ngày lễ thôi, thanh tra Pearson.
- Đừng có tham lam. - Giờ tôi là thanh tra sao?
Nếu anh quyết định tôi là Sếp, thì tôi nghĩ
anh có thể làm Trung tá.
- Để tôi. - Giải quyết đi.
Uhh! Uhh!
Này. Đứng yên. Đứng yên.
- Pearson. Anh ổn chứ? - Tôi ổn.
- Tôi không phải trộm. - Tôi ngốc sao.
Tôi có một vợ hai con.
Chúng tôi hết tiền rồi.
Tôi cần bất cứ thứ gì có thể đổi lấy thức ăn.
Để túi đồ lại.
Chúng tôi sẽ coi như không có gì cả, được chứ?
Này, đứng yên. Tôi nói đứng yên!
Tôi không bị bệnh. Trong đó... đầy bụi.
Chỉ thế thôi.
Tôi cần anh cùng đến bệnh viện.
- Tôi không bệnh. - Vậy chẳng có gì phải lo cả.
Chỉ đến kiểm tra thôi, được chứ?
Tốt.
Pearson, anh ổn chứ? Anh bị va phải.
Tôi ổn.
Không dính dịch cơ thể.
Mời anh đi cùng tôi.
Tôi sẽ liên lạc với vợ con anh,
báo họ biết vị trí của anh, được chứ?
Đi thôi. Tiếp tục đi.
Đường này. Nhanh hơn chút thưa anh.
Đi đến cuối đường, chỗ cái xe.
Tiếp tục đi đi. Cảm ơn
Tôi phải tuyên bố virut này
dễ lây lan và tỷ lệ gây tử vong là 100%.
Tôi khuyến cáo thiết lập hàng rào cách ly
để ngăn cản sự lây lan của virut.
Tôi cần biết sự thật.
- Mình ở ngay giữa vùng nóng đây, Lex. - Jana!
Nếu để bất kỳ ai ra ngoài, sẽ nguy hiểm
cho toàn thành phố.
CONTAINMENT - CÁCH LY E05 - Like a Sheep Among Wolves
Mặc dù chính phủ đã nỗ lực cắt đứt phương tiện liên lạc,
một blogger đã cố gắng phơi bày
tình trạng đáng lo ngại bên trong phòng tuyến Atlanta,
gây phẫn nộ nhân dân cả nước.
Khán giả nên cân nhắc trước khi xem đoạn phim.
Tôi sẽ không cho phép chính phủ che giấu sự thật.
Tôi cần biết đoạn phim này tuồn ra ngoài cách nào.
Có lỗ hổng ở đâu đó. Tìm và chặn nó lại.
Hơn bao giờ hết, lúc này ta cần
kiểm soát lượng thông tin đến báo chí.
Lex.
Cám ơn anh đã tới.
Tôi có mời Cảnh sát trưởng Besser.
Hy vọng không có vấn đề gì.
Vâng. Không sao cả.
Lex, công việc của tôi cần kiên quyết,
và cần nhận thức được khi phạm sai lầm
và tìm cách xử lý chúng.
Anh không hợp làm đại diện. Tôi đã hiểu rồi.
Đáng lý tôi không nên bảo anh làm những việc khiến anh không thoải mái.
Tôi xin lỗi vì điều đó.
Tôi chấp nhận lời xin lỗi.
Nhưng hình như bà còn muốn nói gì khác.
Tôi đã bảo trực giác cậu ấy tốt lắm mà.
Anh muốn giúp những người phòng tuyến?
Đó là việc tôi muốn làm.
Tôi vừa liên hệ với FEMA, Hội chữ thập đỏ và cả Quân đội.
Có 50,000 khẩu phần đang được đưa đến đây.
Tôi muốn anh phụ trách việc này.
Anh thấy được chứ?
Tôi sẽ đi ngay lập tức.
Sếp, tôi cần một vài người
để lên kế hoạch chi tiết trong vài ngày tới.
Ta cần đưa thức ăn vào trong phòng tuyến vào ngày mai.
Chúng ta đều biết việc này sẽ rất khó khăn.
Khó khăn? Thưa sếp, với sự tôn trọng của mình, việc này bất khả thi.
Ta không có đủ nhân lực và thiết bị
ở bên trong để xử lý việc quan trọng này.
Cậu đã cho tôi thấy mình luôn là người không nản lòng trước thử thách.
No comments yet. Be the first to leave one.