The first 200 lines.
Chào buổi sáng.
Henry đã từ chối mày.
Eliza, là Eliza đây. Henry đã từ chối mày.
Nhắc nhở: Henry đã từ chối mày.
Henry đã từ chối tôi.
Điều đó là thật.
Nhưng vấn đề còn tệ hơn là,
hàng ngày tôi vẫn phải gặp anh ấy.
Nên, tôi quyết định học tâp phương pháp của Corynn McWatters,
đại sứ quỉ quyệt.
Và cũng là cô nàng nổi tiếng nhất hồi lớp 7,
Corynn đã xử lý tất cả những người có thể đe dọa đến sự nổi tiếng của cô ta.
Nên, thay vì ngồi than khóc trong phòng tắm,
thì tôi ngồi và tự ngẫm, "thế thì Corynn sẽ làm gì?"
Bước một, giả vờ hoàn toàn không nhìn thấy người đấy.
Bước hai, giả vờ hoàn toàn không nghe thấy người đấy.
Ooh.
Tôi xin lỗi nhé.
Chuyện gì vậy, Charlie?
Thật ra đó là anh Henry...
Sao vậy, Charlie?
Um, em không... em không có nói gì cả ạ.
Oh, vậy. Chắc chị nghe nhầm rồi nhỉ, Charlie.
Em nghĩ là chị ấy đang giận đấy ạ.
Cậu nghĩ à?!
Và nếu bước một và bước hai không có tác dụng,
thì cứ bỏ qua mấy phương pháp hồi-cấp-II
và chơi "Gone Girl" anh ta luôn.
Oh, anh ta đâm tôi! Anh ta đã đâm tôi!
Cô bị mất trí rồi đấy à?
Đấy là điều anh ta muốn mọi người nghĩ đó.
Joan, hãy đọc nhật ký của tôi!
Thôi được rồi, hai người ngốc các người
định tính thù chuyện này đến bao lâu?
Nên dùng luôn ngôn ngữ tuổi teen phiên bản mới nhé,
nguội luôn đi!
Cho dù chuyện gì có xảy ra,
thì chị biết hai người đều vẫn quan tâm đến nhau mà.
Sau cô đó, Eliza.
Không đâu, cảm ơn! Tôi sẽ đi bộ!
Oh, Chúa ơi.
Cô ấy đánh lén tôi!
Chị có thấy không?
Cô ấy hoàn toàn đánh lén tôi, bộ không phải à?!
Đúng là đánh lén
nhưng theo Corynn McWatters,
ai làm lành trước thì sẽ bị sưng má,
và tôi sẽ không hi sinh như vậy vì Henry đâu.
Tôi đã cố gắng tỏ ra rất người lớn trong chuyện này rồi, cô biết chứ?
Tôi đã cố gắng chủ động đối thoại trước.
Tôi đã cố gắng hết sức để đối diện
với một tình huống đúng là rất khó xử.
Nhưng, kể từ lúc này, Eliza Dooley hãy tự đi mà lo thân của mình.
Cô có biết là quản lý tòa nhà
đã đập cửa nhà cô suốt 45 phút trong sáng nay không?
Anh ấy phải bỏ cuộc và sang gõ cửa nhà Bryn đấy.
Và chuyện đó đã phá hỏng hết
bữa sáng theo chủ đề "Breakfast at Tiffany's" của tất cả chúng tôi đấy.
Mà cô ấy đã lên kế hoạch trong chín năm liền đó.
- Chín đó. - Và tôi không búi tóc để qua đây đâu.
Mọi người à, thế thì thật không công bằng.
Cái. Ông Cụ luôn ghét tôi mà.
Có thể là vì cô gọi anh ấy là Ông Cụ đó.
Có thể khi là vì Ông Cụ.
Hoặc có lẽ là cá nhân cô phải chịu trách nhiệm hết
cho toàn bộ hệ thống thoát nước của tòa nhà đó.
Điều đó hoàn toàn không đúng nhé.
Khi tôi ra ngoài uống về,
tôi đâu có giật tiền xuống toilet đâu.
Đây là rác rưởi!
Mà tôi chỉ giật quần tất.
và bánh burger pho-mát.
Và Ông Cụ muốn tăng tiền đặt cọc của cô lên.
- Cái...? - Vì không chỉ liên quan đến vấn đề thoát nước hiện tại,
mà còn vì những thứ mà cô vẽ lên tường nữa.
Uh, đó là chúng tôi đấy à?!
Mấy cái đó đã có trước khi tôi dọn đến rồi.
Anh ấy cần đền bù vì mấy khoản tổn thất đó.
Và tiền thuê nhà cũng đến hạn rồi.
Và cái cách vẽ mái đó về tôi nhìn rất tổn thương đó.
Whoa!
Whoa, nhiều như vậy tôi không hiểu kịp đâu.
Có thể chúng sẽ không dồn dập vào một lúc như vậy nếu như cô lo được chuyện của mình.
Um...
Tôi lo được chuyện của mình mà.
Nhưng là vì Ông Cụ rất khó tính đấy chứ.
Và công ty điện cũng khó tính nữa.
Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi
Đau đầu... các cơn đau đầu của em bé, hãy biến đi.
Các cơn đau đầu của em bé, cuốn xéo đi.
- Các cơn đau đầu của em bé, be... Bes... Befell... - Thưa sếp?
Charlie, làm ơn hãy gõ cửa trước.
Bộ cậu lớn lên trong một kho thóc à?
Đúng ạ.
- Cái gì cơ? - Thì, đúng như vậy ạ.
Thật ra, thì không hẳn là ở trong kho thóc, mà là gần đó.
Trong một trang trại ạ.
Cả nhà em trồng lúa mì và... cả quả hops nữa.
Làm ơn hãy gõ cửa trước nhé. Thế cậu cần gì?
Uh, Saperstein đã sẵn sàng với buổi đánh giá năng lực hàng năm rồi ạ.
Tuyệt!
Whoo! Cùng làm thôi nào.
Chúc sếp may mắn nhé.
Không cần may mắn đâu, Chuck.
Tôi đã nhận được điểm cao nhất năm năm liền,
chưa bao giờ thấp hơn 98% đâu.
Nên cứ gọi tôi là "Henry Potter".
Tại sao ạ?
Vì tôi tạo được ma thuật như một phù thủy công sở vậy.
Nhưng thật ra, đừng gọi tôi là "Henry Potter".
Mà nghĩ kỹ thì, tôi thực sự nghĩ mình sẽ rất ghét cái tên đó
nếu như mọi người bắt đầu gọi như thế thật.
89%?
Không thể như thế được. Đó là điểm "B" đấy.
Đó là... đó là một điểm "B".
Bộ tôi ở nhà nào, Hufflepuff à?
Đừng nực cười như vậy. Đây vẫn là một điểm "B" cao mà.
Ở một số trường trong bang,
đây còn có thể tính là điểm B+ đấy.
Cả cuộc đời tôi chưa bao giờ tôi nhận điểm dưới "A" cả.
Đúng. Đúng.
"A", "B",
"C", "W"...
- "X". - Thưa sếp?
Chúng chỉ là những chữ cái thôi mà, Henry.
Và nếu như tôi là cậu,
thì tôi sẽ quan tâm hơn đến những nhận xét tiêu cực
mà từ đầu đã kéo điểm của cậu xuống đó.
Những nhận xét tiêu c...
Uh, vậy thưa sếp, sếp có phiền không nếu như tôi mang tập hồ sơ này về
để xem lại những nhận xét đó?
Tôi nghĩ mình có thể học được rất nhiều từ... đồng nghiệp.
Charmonique.
Là em đây, Eliza.
Chỉ là em đang đội một cái mũ trucker thôi.
Chị có thể thấy mà.
Chị có khóa ở phòng gym cho nhân viên không?
Sáng nay em bất ngờ phải dọn ra khỏi nhà.
Dọn ra khỏi nhà á?
Mm-hmm. Nghe này.
Nhà em bị cắt điện và tiền thuê nhà cũng đến hạn,
còn cả một khoản tiền đặt cọc phải tăng bất ngờ
và một đống hóa đơn thông cống "mà em đang lẽ phải biết" nữa.
Em biết chị hiểu cảm giác đó mà, #nhàCharmonique.
Oh! em đừng có lôi nhà Charmonique vào nhé.
Nhà Charmonique lúc nào cũng thanh toán hóa đơn đúng hạn.
Thế nên, nhà Charmonique
cũng không muốn liên quan đến những người phá-sản...
Này, em không có phá sản. Hoàn toàn không phá sản nhé.
Em chỉ thấy là có mấy vấn đề rất xì-trét,
như là, phiếu thanh toán, hóa đơn, giao dịch thanh toán,
tài khoản debit, đặt cọc, rút tiền, chuyển khoản,
séc, chứng nhận đặt tiền, thị trường tệ, tiết kiệm,
lãi suất, các số tài khoản, số pin, và số nguyên tố?
Mà hình như? Chị nhắc cho em mấy số đó là gì í nhỉ?
Các số lớn hơn 1
và chỉ có thể chia hết cho chính nó và 1.
#NhàCharmonique.
Vậy cái đó em hiểu, nhưng những thứ còn lại đang khiến em rối lắm.
Thế em có biết chuyện gì thì không làm em rối không?
Tiêu tiền đó,
- 'vì đôi bốt đó nhìn như-mới. - Oh.
Thì đúng vậy ạ.
Chị không nói sai đâu.
Em đúng rất thích tiêu tiền,
nhưng khi thẻ tín dụng của em hết hạn mức rồi,
mà em lại không có tiền mặt, và, chưa kể...
còn vô gia cư nữa.
Mm.
Em biết là mình cần ai giúp không?
Đừng nói Steve Harvey. Làm ơn, đừng nói là Steve Harvey.
Cái gì cơ? Không đâu, em gái!
Chị đang nói đến anh chàng Henry Potter của em đó.
Bây giờ mọi người gọi anh ta như vậy ạ?
Lan như cháy rừng sáng nay luôn.
Thấy không?
Em thậm chí không biết vì Henry không còn là anh chàng của em nữa rồi.
Mọi việc giữa chúng em kì quặc lắm,
và em chỉ có duy nhất một giải pháp là lờ anh ấy đi cho đến khi một trong hai người chết.
Hoặc em có thể tỏ ra mình là một người phụ nữ trưởng thành.
Tôi là một người phụ nữ trưởng thành!
Giờ đi vệ sinh đi rồi đến nói chuyện với Henry.
#VệSinhLàTrênHết, #NhàCharmonique.
Nhìn này. "Một lãnh đạo thiên bẩm".
"Một người hoàn hảo".
"Anh chàng lạnh-lùng".
Tôi đoán tờ này là của Larry.
Nhưng đâu rồi? Thôi nào.
Ah! Aha!
Tôi biết mà. Tôi biết ngay mà.
Không phải là nhiều đồng nghiệp kéo thấp điểm đáng giá của anh xuống.
Mà là một đồng nghiệp.
Một đồng nghiệp giấu tên,
một đồng nghiệp cay đắng theo kiểu "địa ngục cũng không kinh khủng bằng phụ nữ khi nổi giận"
đã chấm cho tôi một điểm "F" và còn gọi tôi là một nhúm phân.
Vậy em thấy người nào,
lại muốn làm một chuyện trẻ con đến như vậy?
Em hoàn toàn không biết ạ.
Tôi thì biết đó.
Cái này nồng nặc mùi của Eliza.
No comments yet. Be the first to leave one.