The first 134 lines.
Man tộc Tothman
Kì tới
Muốn có bản đồ
Phù thủy đã cảnh báo Vermilio rằng: "Helck ẩn chứa khả năng mang lại đại họa".
Sau khi hai người tạm biệt hòn đảo và lên đường hướng đến lục địa,
thì họ bị sinh vật biển khổng lồ tấn công.
Con thủy quái chết tiệt... nó đã bám theo chúng ta à.
Ngon!
Cứ thế này thì sớm muộn gì...
Ngon!
"Ngon" gì? Thôi ngay! Ngươi tuyệt đối đừng có lao đầu vào!
Đấm xong ngươi sẽ bị rơi xuống xoáy nước đấy!
Lúc đó xoay sở thế nào hả?
Thấy chưa!?
Nó lành lặn trước một đấm của Helck ư?
Cơ thể của nó có thể kháng được đòn tấn công vật lí.
Thế thì thuật của mình sẽ hiệu nghiệm nhỉ?
Nhưng nếu bây giờ ngừng cung cấp ma lực, con thuyền sẽ bị cuốn vào xoáy nước mất.
Hừ! Sao mình bỏ mặc được!
Không sao hết!
Tôi sẽ ổn thôi. Nhân lúc này cô hãy chạy đi!
Ăn nói hàm hồ! Dù ngươi đánh bại được nó cũng sẽ bị cuốn vào xoáy nước thôi.
Được rồi, tới được đây thì không phải lo xoáy nước nữa.
Việc còn lại là canh ngay lúc Helck đánh bại nó, rồi mình quay lại giải cứu là được.
Làm trò gì vậy?
Nó lặn xuống biển kìa. Mau thoát ra!
Này, mau ngoi lên đi.
Chẳng lẽ, tên đó bị đánh bại thật ư?
Helck!
Helck!
Helck!!!
Chỉ còn một chút nữa thôi.
Chỉ còn cách lục địa một chút nữa thôi, vậy mà...
Tại sao...
Tại sao vậy Helck?
Tại sao ngươi lại ở đây!?
Nào, mời về đích.
Helck.
Chỉ với nhiêu đó không thể nào làm Helck chết được.
Mình đã quá lo xa.
Piwi về đích!
Yay!
Về với chả đích! Lũ ngốc này!
- Ối, nóng quá! - Siêu thế!
Nhà ngươi đấy!
Nếu bình an thì phải quay lại thuyền chứ. Tại sao ngươi lại tới lục địa trước?
Xin lỗi.
Sau khi đuổi được con thủy quái đó đi, tôi bị cuốn vào xoáy nước.
Rồi tôi cố bơi để thoát khỏi đó, thì đến được đây luôn.
Bởi thế ta mới nói trên biển khác với đất liền mà.
Không thở được là chết thật đấy!
Ừ, ngạt thở muốn chết luôn.
Chứ sao nữa! Ngươi phải hành động cẩn trọng hơn.
Anne, đừng lo mà.
Hửm?
Tôi vẫn còn việc phải hoàn thành.
Nên tuyệt đối không bỏ mạng ở nơi thế này.
Nói thì hay lắm, trên đời này có nhiều việc chỉ bằng ý chí thôi thì không làm được gì đâu.
T-Thật à...
Chưa kể, ngươi cũng phải biết nghĩ cho người đồng hành với mình nữa.
Nhìn xem! Vẻ mặt lo lắng của Piwi kìa.
Thật xin lỗi.
Mà thôi, ta rất biết ơn vì ngươi đã xả thân mở đường cho ta.
Tuy nhiên, từ giờ trở đi phải bỏ ngay cái thói một mình xông phá đó đi.
Chuyện này kết thúc ở đây.
Mau chuẩn bị rồi nhanh chóng xuất phát nào.
Anne ơi!
Vẫn chưa về đích nè.
Anne về đích!
Yay!
Còn lề mề gì nữa, khẩn trương lên!
Ừ!
Cảm ơn nha!
Cô tính đi đâu vậy?
Trước tiên phải tìm làng mạc. Ta muốn có bản đồ của khu lân cận.
Có ai đó ở đây.
Ta biết cái trò này rồi nhá.
Helck, ngươi lại tính bày trò hề lừa ta nữa phải không?
Ể?
Ấy nóng!
X-Xin lỗi...
Lần này...
tôi vô can.
Xem ra đúng là vậy.
Là kẻ nào? Hãy mau lộ diện!
Mấy người đã bị bao vây.
Nếu không muốn chết thì ngoan ngoãn đi theo chúng tôi.
Man tộc sống ở vùng này à?
Nhìn có vẻ yếu ớt thật.
Tốt lắm, cứ đứng yên như thế. Nếu không kháng cự thì chúng tôi cũng không làm hại.
Đúng hơn là... sao nhìn suy nhược quá vậy...
Bé xin chào!
C-Chào...
Họ bảo đi theo họ kìa, cô tính sao?
Biết đâu sẽ lấy được bản đồ, cứ đi theo vậy.
T-Tốt lắm, vậy còng tay họ lại.
Còng làm bằng gỗ à?
Các ngươi nghĩ thứ này có thể trói tay ai được à?
Chúng tôi chỉ có loại này thôi, thật ngại quá...
Không đâu, cái còng cũng chắc chắn lắm.
Của bé đâu?
À, nhóc thì không cần đâu.
Sao lại thất vọng?
R-Rồi, đi theo chúng tôi.
Nhà cửa và dân chúng đều thê thảm nhỉ.
Đôi mắt mọi người vô hồn hết trơn rồi.
Trước đây không đến nông nỗi này.
Tuy chỉ là tiểu quốc, song chúng tôi vẫn sống trong hòa bình và sung túc.
Thế nhưng, chúng tôi đã bị man tộc Tothman xâm lược.
Chiến tranh à?
Phải.
Chỉ với 50 tên.
Đất nước Elihu của chúng tôi đã bị bộ tộc thiểu số chỉ có 50 người đánh bại.
50 người à...
Bộ tộc đó mạnh nhỉ.
Không.
Trước lúc đó, tộc Tothman vừa ít dân lại không ai có tài lãnh đạo,
nên chẳng đáng xem là kẻ địch nữa.
Vậy là có thế lực mới nhúng tay vào à?
Cũng không phải luôn.
Là do tộc Tothman đột nhiên mạnh lên không ngờ.
Trong số đó, tên vua Tothman mạnh ở một đẳng cấp khác biệt.
Cái gì?
Sau khi bị tộc Tothman đô hộ, là chuỗi ngày địa ngục.
Để ngăn chúng tôi trốn thoát, chúng đã nguyền rủa chúng tôi thành hình dáng này.
Dù bị chúng hành hạ cũng không thể chống lại.
Bị cưỡng ép lao động khổ sai khắc nghiệt, nếu không cống nạp đủ cho chúng,
chúng tôi buộc phải giao nộp người dân làm nô lệ cho tộc Tothman như hình phạt.
Hiểu rồi. Thế nên mới bắt bọn ta, để cống nạp cho lũ man tộc đó à?
Thật phi lí.
Tôi biết.
Chúng tôi hiểu rõ rằng mình đang làm điều xấu.
Thế nhưng, chúng tôi không muốn mất thêm đồng hương nữa.
Không thể...
No comments yet. Be the first to leave one.