The first 200 lines.
NỮ: Anh không thể quay ngược thời gian để ngăn chuyện xảy ra với Sarah.
Một đầu đạn hạt nhân có biệt danh Big Boy đã bị cướp.
Dùng kíp nổ đi.
NỮ: Trong đó có một đoạn mã.
Ta chỉ cần giải mã nó.
Đó là một địa chỉ IP.
Anh sẽ không khai Big Boy ở đâu.
Tôi sẽ đưa cô ấy trở lại, sếp ạ.
Archie?
- Vâng. - Matthew Rogers.
Ta có hẹn gặp nhau lúc trước.
Giáo sư của cô đã sắp xếp.
Ôi, chết tiệt.
- Tôi xin lỗi. Không sao.
Tôi định đi tìm ông, nhưng phải viết bài luận 10.000 từ
về các hiệp hội thương mại châu Âu, thứ Hai là đến hạn.
Thêm nữa, bạn trai của bạn cùng phòng vừa cầu hôn cô ấy,
nên tôi phải ngăn cô ấy cưới một người đàn ông
có tham vọng lớn nhất đời là một ngày nào đó được nghỉ hưu.
Lại còn buổi dạ hội này, và ông biết đấy,
đâu phải tự nhiên mà tôi đẹp thế này.
Tất nhiên. Đừng lo.
Chắc giáo sư đã nói lý do tôi muốn gặp cô.
- Ông ấy chưa nói. Ồ.
Cô đã nghĩ đến tương lai chưa, Archie?
Tôi đã nghĩ đến tương lai chưa à?
Để xem nào...
Tôi đứng đầu lớp ở cấp hai,
trung học và dự bị đại học.
Tôi là vĩ cầm trưởng của dàn nhạc trường,
đội trưởng đội bóng chuyền và bóng đá nữ.
Từng làm lớp trưởng, đã có thể là nữ sinh đại diện
nếu không có chiến dịch bẩn
của Katie Clark mà tôi không thèm hạ mình chơi theo.
Tôi tham gia các dự án cộng đồng,
giúp thanh thiếu niên bất mãn và người già bị gạt ra ngoài lề.
Điều hành câu lạc bộ bữa sáng và sau giờ học.
Có 15 chứng chỉ GCSE hạng A đến A*, năm chứng chỉ AS và A2 hạng A*,
Tôi làm tại một đồn điền ca cao có nguồn cung ứng có đạo đức
ở Costa Rica trong năm nghỉ.
Tôi là học sinh đầu tiên của trường
nhận được thư mời nhập học vô điều kiện
ngành chính trị, tâm lý và xã hội học
tại Đại học Cambridge, nơi tôi đang học đây.
Tôi có vẻ là người chưa nghĩ đến tương lai sao?
Vậy cô muốn làm gì?
Tôi không biết.
Sâm panh vẫn miễn phí chứ?
Tôi nói mãi rồi, cả tối đều miễn phí.
Đôi khi chỉ miễn phí đến một giờ nhất định thôi.
Để tôi hỏi cô điều này.
Cô từng nghĩ đến việc làm cho chính phủ chưa?
Cô gái nào mà chẳng say mê
ngắm nghía chương trình tuyển dụng nhanh của ngành dân chính chứ?
Tôi không nói về ngành dân chính.
Năm hay Sáu?
Gì cơ?
MI5 hay MI6?
Tôi không thể nói.
Bên nào ngầu hơn?
Bên tôi làm.
Phải rồi.
Cơ quan tình báo luôn tìm kiếm
những tài năng trẻ, và lý lịch của cô
đến giờ khá xuất sắc.
Tôi đã nói mình không được làm nữ sinh đại diện rồi chứ?
Tôi nghe nói Katie Clark đã chơi rất bẩn.
Mà tôi không thèm hạ mình chơi theo. Đúng thế.
Đây là danh thiếp của tôi.
Nó sẽ tự hủy sau mười giây à?
- Không. - Tôi là người đầu tiên đùa thế à?
- Không. - Được rồi.
Cô nên gọi số trên đó.
Nhân tiện, mác giá đang thò ra
phía sau váy cô đấy.
Lũ điệp viên chết tiệt.
Nhanh, đi thôi.
Cảm ơn. Làm đẹp lắm.
Anh là kẻ quái nào?
Tôi không đến để hại cô.
Tôi cũng muốn nói câu đó lắm.
Nếu trong năm giây nữa anh không nói mình là ai,
tôi sẽ đập đầu anh xuyên tường.
Cô không thể đập đầu tôi xuyên tường đâu.
Tại sao?
Huấn luyện chiến đấu của MI5 chỉ là trò hề.
Tôi là Shiv.
Anh làm cho ai?
Cô chưa từng nghe đến chúng tôi đâu.
Hôm nay cô đã cướp xe bọc thép.
Chắc adrenaline vẫn chưa tan hết.
Theo tôi, uống nhiều trà với thật nhiều đường sẽ có ích.
- Nhiều trà với thật nhiều đường. - Phải.
Anh luôn mang theo bình giữ nhiệt
khi đột nhập nhà người khác sao?
Biết đâu người ta hết trà túi lọc thì sao.
Chu đáo quá nhỉ.
Chính xác. Vậy...
Tôi biết cô là ai, Archie. Tôi biết cô thuộc MI5.
Tôi biết cô đã nằm vùng 12 tháng
trong tổ chức của Georgie Cunningham.
Và tôi biết cô sẽ không thích
điều tôi sắp nói.
Điều gì?
Cunningham được tha.
Cô sẽ rút lui.
Georgie Cunningham có liên hệ với tội phạm có tổ chức
khắp châu Âu và Trung Đông.
Hắn tham gia buôn lậu ma túy, vũ khí và người.
Giờ hắn có đủ vốn
để mở rộng hoạt động gấp mười lần.
Hắn không phải hạng tép riu.
Hắn nguy hiểm và sẽ phải trả giá.
Tôi không uống trà đâu.
Tuyệt thật.
Gần như giống hệt lần trước cô đã nói.
Gì cơ?
Nghe này, Georgie Cunningham là kẻ xấu,
và tôi chỉ mong hắn gặp chuyện tồi tệ nhất,
nhưng nếu cô bắt hắn, một cộng sự mới của hắn ở Israel
sẽ thỏa thuận với kẻ không nên dây vào,
rắc rối sẽ nảy sinh.
Và hóa ra là rắc rối quá lớn.
Sao anh biết được?
Cô biết điều thú vị về thảm họa là gì không?
Nếu phân tích kỹ,
thực ra nó chỉ là một chuỗi tương tác tầm thường
leo thang dần rồi dẫn đến một kết cục thảm khốc.
Tôi từng hẹn hò kiểu đó rồi.
Nghe này, Archie.
Công việc của tôi là tìm ra điều đơn giản nhất,
dễ thay đổi nhất
để đảm bảo thảm họa không xảy ra.
Và...
đó là lý do tối nay tôi ở trong bếp nhà cô.
Xin lỗi. Tôi vẫn không hiểu
anh đang nói cái quái gì.
Hãy hình dung thế này.
Một phụ nữ chuẩn bị rời căn hộ ở Paris.
Cô ấy dừng lại cho mèo ăn, mất 20 giây.
Cô ấy lên xe, lái qua thành phố,
rồi chết máy ở giao lộ.
Chiếc xe phía sau đánh lái, đèn pha làm lóa mắt
tài xế đi ngược chiều và... bùm.
Công nương Diana vừa đâm xe trong đường hầm,
Elton John sắp bán được rất nhiều đĩa.
Giờ nếu tôi muốn quay ngược thời gian
để ngăn chuyện đó, tôi có thể
đổi lộ trình của công nương hoặc nhờ ai đó
cho con mèo ấy ăn sớm hơn 20 giây.
Cô hiểu ý tôi chứ.
Những điều đơn giản nhất lại tạo ra khác biệt lớn nhất.
Ai biết được? Có lẽ chính việc tôi
ăn chiếc burrito đó sẽ thay đổi thế giới.
Vậy trong phép so sánh này, tôi là cô nuôi mèo.
Phải.
Thế ai là Công nương Diana?
- Anh đang cố ngăn chuyện gì? - Tôi không thể nói.
Vậy mà anh mong tôi hủy bỏ
chiến dịch nằm vùng kéo dài một năm chỉ vì thế sao?
Tôi từng mong vậy.
Ở lần đầu.
Nhưng rồi cô tự ý hành động
và phá hỏng mọi chuyện. Nên giờ ta lại ở đây...
thử lại lần nữa.
Vấn đề là, Archie, tôi không hỏi ý cô.
Cunningham được tha.
Tôi cho rằng câu hỏi là...
cô chấp nhận nổi không?
Tôi có thể đập đầu anh xuyên tường.
Tôi biết.
Nghiêm túc đấy, anh làm cho ai?
Nó được gọi là Dự án Lazarus.
Và tôi nghĩ cô sẽ rất hợp với nơi đó.
Lùi ra!
Chuyện quái gì đã xảy ra?
Hắn đã giết anh ấy. Có cần tiêm thuốc mê không?
Anh ta bất tỉnh thì tôi thẩm vấn kiểu gì, đúng không?
Trói hắn lại và đừng quay lưng về phía hắn.
- Chuyện gì xảy ra? - Rebrov đã giết Ryan.
- Ryan bên hỗ trợ kỹ thuật à? - Phải.
Một nhân viên IT đến gặp Rebrov làm gì?
- Tôi không biết. - Sao hắn lại giết anh ấy?
- Tôi không biết. - Shiv và George đâu?
- Tôi không biết. - Cô không biết nhiều nhỉ.
- Không. - Vậy cùng khắc phục nhé?
Vâng, thưa sếp.
Tôi cần truy cập máy tính này.
- Đó là máy của Ryan. - Tôi biết là của Ryan.
Năm phút trước anh ấy còn ở đây.
Phải, giờ thì không còn nữa.
Chắc anh ấy sẽ sớm quay lại.
Không, tôi thực sự không nghĩ vậy.
Ở đây có nhân viên IT nào không?
- Ryan là nhân viên IT. - Còn người nào khác không hả?
Ta có cả cỗ máy thời gian. Chắc phải có nhiều hơn
một người biết mở khóa máy tính chứ.
Không. Hôm nay chỉ có Ryan trực.
Chết tiệt. Lạy Chúa. Giúp tôi gọi điện đi.
Gọi toàn bộ nhân viên IT. Bảo tất cả đến đây.
No comments yet. Be the first to leave one.