The first 200 lines.
Sao... sao nhiều mộ vậy?
Chưởng quầy, ông nhìn kìa.
Nào,
dọn sạch đường này cho tôi.
Chưởng quầy,
hay là chúng ta đổi đường khác đi.
Bãi tha ma này vốn là chợ ma ở ngoại thành Tân Cô,
từ khi xảy ra hai vụ giết người chặt đầu
thì không ai dám đến đây nữa.
Người ta đồn ở đây có ma đó.
Ông nhìn đi, nhìn đi,
đây rõ ràng là muốn chúng ta đi đường khác.
Đi thôi.
Nếu có ma thật,
cũng là con ma năm xưa tôi chôn.
Đi đường vòng,
trễ giờ cậu chịu trách nhiệm sao?
Dọn.
Bê cái đó giúp tôi.
Quản gia Lưu,
ông nói xem sao ở đây lại gọi là chợ ma vậy?
Mảnh đất này
vốn là chợ đồ cũ mang tính tự phát của người dân,
nhưng đa số đều là mấy đồ dơ bẩn trộm được nhờ đào mộ, mở quan tài
nên chúng không dám bán trong thành.
Vì toàn bán đồ của người chết
nên mới gọi là chợ ma.
Vậy rốt cuộc vụ án giết người chặt đầu này là như thế nào vậy?
Chuyện này hồi xưa tôi cũng có nghe kể,
nghe nói có người nửa đêm đi qua đây
gặp phải người chết mượn củi lửa,
nói là mượn ánh sáng để đi tìm đầu của mình.
Tôi còn nghe nói
có một cặp vợ chồng
nửa đêm đi qua chỗ này
đang lúc đói bụng
thì gặp được một bà lão tốt bụng
cho họ một ít lương khô.
Sau khi cặp vợ chồng này ăn xong
thì cả người cứng đờ không cử động được,
đúng lúc này
thì thấy bà lão đó
hiện ra một cái mặt ly miêu đầy lông
quay sang phía bọn họ...
Tiểu Nhị!
Tiểu Nhị! Tiểu Nhị! Tiểu Nhị!
Tiểu Nhị! Cậu có sao không?
Trả lời đi Tiểu Nhị!
Cái này sâu bao nhiêu vậy trời?
Tiểu Nhị!
Bồ Tát phù hộ.
Đã đắc tội, đã đắc tội.
Tiểu Nhị, có sao không?
Nói gì đi!
Tiểu Nhị ơi, sao rồi?
Có sao không?
Tôi không sao.
Yên tâm đi.
Cậu muốn hù chết bọn tôi à?
Mau nghĩ cách kéo cậu ấy lên đi.
Mau lên đây.
Tiểu Nhị, cậu sao vậy?
Mau, mau đưa tay cho tôi!
Nắm tay tôi, nắm tay tôi!
Có người kéo tôi!
Có thứ gì đó kéo tôi!
Vong hồn báo thù rồi!
Nghiệp gây ra năm xưa, đến lúc trả rồi!
Đứng nghiêm!
Đứng nghiêm!
Không được nôn!
Xem bộ dạng chưa trải sự đời của các cậu kìa.
Làm sao chấp hành nhiệm vụ gian nan bảo vệ người dân được?
Đúng thật là.
Nghiêm!
Trưởng ban La tôn kính từng dạy chúng ta
cảnh sát quốc dân
thì phải không sợ khó khăn,
dẹp bỏ tạp niệm.
cái chết của sáu thương nhân này
không có liên quan tất yếu nào đến
vụ án chợ ma năm xưa cả.
Mộ không tên đó chôn cất
những binh sĩ tử trận trong chiến tranh Trực Hoản mười mấy năm trước.
Nhưng kỳ lạ là
chỉ có sọ người,
không có cơ thể.
Tôi biết rồi.
Nhìn đi.
Nhìn đi.
Cục trưởng đúng là cục trưởng,
còn chưa đến hiện trường
mà đã nhìn thấu tất cả.
Tôi cũng là một trong số những người năm xưa
phụ trách mai táng đầu của binh sĩ.
Mười mấy năm trước
quân phiệt Hoản Hệ bao vây thành Tân Cô,
trước khi chủ soái ôm hận tự sát
đã lập một lời thề,
nói sau khi chết nhất định sẽ hóa thành chim la sát,
nhất định sẽ lấy đầu đám người bỏ trốn.
Báo cáo!
Brown của thương nghiệp Quốc Thái chết rồi.
Cũng chỉ có cơ thể,
không thấy đầu đâu.
Lát nữa tôi phải đi nói chuyện với cấp trên
chuyện thăng tiến lên giám đốc sở vào tháng sau.
Chuyện này hiện tại
có nhiều người chết như vậy,
phải làm sao đây?
Vậy hay là
chúng ta nói là do chim la sát?
Đại Thanh diệt vong hai mươi năm rồi,
bây giờ không được nhắc đến quỷ quái,
phải phá án một cách khoa học.
Chẳng lẽ cậu đi bắt con chim đó cho cấp trên xem sao?
Nhớ rõ,
vụ án này phải xử lý đàng hoàng cho tôi.
Thuộc hạ hiểu rồi.
Đúng rồi,
Lam Lam đi du học về rồi,
nó nói muốn thực hành lý luận phá án kiểu Tây
mà nó học được.
Các cậu lại thêm gánh nặng rồi.
Thuộc hạ hiểu rồi.
Thiên linh linh địa linh linh,
nắm tay ba tấc có thần linh.
Tất cả ác niệm đều là nợ,
Jim Brown về đây.
Oan có đầu, nợ có chủ,
tất cả ác niệm đều là nợ.
Oan có đầu, nợ có chủ,
tất cả ác niệm đều là nợ.
Mở thiên nhãn!
Mở thiên nhãn!
Sao cái bột mì này không dùng được?
Bột mì bị ẩm rồi,
hay là đổi thành rượu đi.
Mở thiên nhãn!
Lần sau phải thêm pháo hoa, thêm hiệu ứng sấm chớp nữa,
nếu không thì không trấn được người đâu.
Cứu với!
Kỳ Uy!
Kỳ Uy, cậu sao vậy? Kỳ Uy?
Kỳ Uy! Kỳ Uy!
Cậu có sao không?
Hắn sao vậy?
Tỉnh lại đi! Kỳ Uy! Tỉnh lại đi!
Nhìn thấy gì rồi? Cậu nhìn thấy gì rồi?
Kỳ Uy!
Chim la sát.
Chim la sát.
Đầu của Brown bị chim la sát đúc trên tường.
Tôi cảm thấy trong bóng tối,
có người đang khống chế mọi việc.
Đúng là đặc sắc thật.
Cứ như vừa được xem vở ca kịch của Ý vậy.
Bầu không khí trên sân khấu kết hợp hoàn hảo với biểu diễn,
đặc biệt là vị đại tiên thông linh này
vừa nói vừa khóc,
cấp độ biểu diễn đúng là vô cùng phong phú!
Với lại mấy cát bạt tai thật lúc cuối,
cũng được cộng nhiều điểm lắm đó.
Nếu đánh giá thì chỉ là đạo cụ có chút vấn đề.
Không sao,
nào, mọi người cùng cổ vũ đi nào.
Cổ vũ, cổ vũ.
Rồi.
Tiết mục làm nóng sân khấu đến đây thôi,
mời các diễn viên lui vào đi.
Tôi còn tưởng là đại tiểu thư nhà ai đến,
sao ở đâu cũng thấy mặt cô vậy?
Chẳng phải cô đi du học rồi sao?
Tôi cũng buồn bực lắm,
sao ngày đầu tiên tôi quay lại điều tra vụ án
thì lại gặp anh giả thần giả quỷ ở đây vậy?
Lại lừa được kha khá phải không?
Xin lỗi nhé,
bọn tôi được cha cô chính thức mời đến đấy.
Đoàn Vũ Hào!
Kỳ Uy!
Ba năm nay, hai người các cậu
mạo danh thầy phong thủy để phá án,
lừa gạt tiền tài
tổng cộng 128 lần.
Nói một cách nghiêm túc là 129 lần.
Chuyện này ảnh hưởng nghiêm trọng đến xã hội!
Tôi nói các cậu biết,
các cậu bị nhốt ở đây tám năm, mười năm
cũng là chuyện bình thường.
Có điều,
trong cục cũng rất biết ơn hai cậu
có trái tim trừ gian diệt ác,
nên quyết định cho hai cậu
một cơ hội lấy công chuộc tội.
Anh nói vụ án không đầu ở chợ ma đêm qua chứ gì?
Vụ này phải thêm tiền.
Sao hai cậu lại biết vụ này?
Sao tôi không nghĩ đến nhỉ?
Daddy Lâm công công của cậu, chẳng phải ở chỗ bọn tôi sao?
No comments yet. Be the first to leave one.