The first 200 lines.
Biên dịch: sjlentnow .:Net HD .org:.
Dậy thôi, Michael!
- Chào buổi sáng, ông Greene! - Chào buổi sáng, Bruce!
Tôi có thư phải không?
À vâng!
Cảm ơn.
Ông Chairman...
Oh, ông Greene.
Xin lỗi vì mất quá lâu để có cuộc hẹn này.
Kỳ nghỉ Giáng sinh ở Paris thế nào?
Rất tuyệt. Gia đình tôi...
Vẫn còn một chút mệt mỏi.
Chúng ta bắt đầu nhé?
Vâng, bắt đầu thôi.
Tôi không có thời gian để xem mọi thứ,
Nhưng tôi chắc chắn rằng giữa ông và cô Peterson...
Đã vài tuần rồi.
Tôi không mong đợi trí nhớ của ông hoàn hảo.
Tôi đang tìm kính của tôi.
Đây có phải văn phòng bác sỹ Lawrence?
Tôi muốn được kiểm tra sơ qua hồ sơ của anh ta, nhưng...
Tôi không thấy kính của mình ở đâu...
Oh...
Xin chào!
Kevin đã đòi tiền chúng ta ba lần rồi.
Không sao, anh... anh sẽ thu xếp.
Làm sao em có số điện thoại này?
Bruce gửi cho em.
Amy sao rồi?
Em biết đấy, anh nghĩ con bé có thể giúp em chuẩn bị bữa tối.
Được rồi.
Gọi lại cho em khi nào anh xong
Phòng khi em cần anh lấy giúp thứ gì đó.
Anh sẽ gọi. Anh..
Tạm biệt.
Oh!
Oh!
Oh, cảm ơn, cô Peterson.
Nếu anh cần gì cứ gọi tôi.
Tôi sẽ đóng cửa, chỉ để an toàn thôi.
Lúc đó tôi đã rất lo sợ?
Tôi không biết tôi phải chống lại cái gì.
Về sự không tự chủ của bệnh nhân?
Ông chưa từng gặp Michael phải không?
Hmm.
Đây là lần thứ hai trong ngày tôi phải hỏi câu đó.
Ah.
Ông đang làm gì lúc mà bệnh nhân đóng cửa?
Tôi trở về văn phòng.
Cô có lo lắng không?
Không, tôi đã...
Lo lắng...
Tôi biết.
...sợ hãi.
Tôi là Greene đây.
Ông là dạng bác sĩ gì?
Tôi là bác sĩ tâm lý.
Làm ơn, đừng... đừng chạm vào cái gì.
Tại sao không thể?
Oh, nó thuộc về ông Lawrence?
Đúng vậy.
Ah. Nếu không ông sẽ gọi cảnh sát?
Oh, có thể nếu như ông nghĩ tôi đang điên
Và giao tôi cho cảnh sát.
Yeah, vậy,
Tên của tôi sẽ là Voi trắng, được rồi,
Còn ông...
Existential Crisis. Ông thích nó không?
- Michael... - Michael là ai?
Là anh.
Không, tôi là Voi trắng.
Cô Peterson bảo với tôi là anh thích chơi games.
Đúng rồi.
Voi trắng là tên cô Peterson sẽ tốt hơn.
Những con voi cái thì gọi là “cows”.
Nó cũng không hay lắm.
Không, tôi rất ghét những người đạo đức giả, dù sao thì...
Tôi cũng không thể chịu đựng được. Nó sẽ giết chết tôi. Nó sẽ giết chết tôi
Tôi không ở đây để nói về cô Peterson
Tôi biết anh ở đây vì cái gì.
Để nghe bệnh nhân lăng mạ cô Peterson
quả là rất khó khăn.
Oh, anh ta biết anh ta đang làm gì.
vâng, anh ta biết anh ta đang làm gì.
Tôi đã nhìn thấy nó, tất nhiên, nhưng, uh...
Buổi sáng hôm đó là lần đầu tiên
Cô Peterson và tôi thật ra...
Đúng, kể từ khi con gái Rachel của chúng tôi chết.
Chào buổi sáng!
Thật vui vì lại được gặp ông.
- Xin chào. - Dùng chìa của tôi này.
Yeah, Những người trên tầng làm tôi rất bận.
- Chìa khóa đây rồi. - Vâng, cô làm việc hôm nay à?
Vâng. Tôi đến sớm để xem có thể giúp gì ông Lawrence.
Có nghĩa là nếu có gì sảy ra, tôi sẽ lái xe đến nhà ông ấy.
Xe của ông ấy không có ngoài đường.
Tốt thôi, đừng có việc bé xé ra to.
Chỉ là tôi nghĩ thế thôi.
Cô có biết bệnh nhân gần đây của ông Lawrence không?
Michael Aleen?
Đúng.
Vì thế mà anh ở đây hôm nay?
Vâng, tại sao không?
- Anh tìm Lawrence. - Vâng, đúng thế.
Michael sẽ không nói gì cho anh đâu.
Sao anh không nói chuyện với Bruce?
Tôi muốn được nói chuyện với bệnh nhân.
... Uh, Anh định làm gì? Sao anh không nói với tôi?
Được thôi, hình như, anh ta có thông tin gì đó
về sự biến mất của bác sỹ Lawrence.
- Michael biết? - Đúng.
- Anh ta nói thế? - Tôi... tôi đoán.
Anh biết những gì anh ta làm?
Anh ta lợi dụng hoàn cảnh này
để lãng phí thời gian của anh và để chơi games.
Jones muốn tôi rõ ràng là tất cả đều như nhau.
Tôi nghĩ ông ấy đi nghỉ Giáng sinh.
Ông ấy gọi từ Paris sáng nay.
Ông ấy nói ông ấy có việc quan trọng.
Đây là những gì anh phải làm .
Nhân tiện, anh biết gì về những con voi?
- Gì cơ? - Không có gì.
Ngoài việc thỉnh thoảng "Chào buổi sáng," gần 3 năm trước.
Oh. Đã lâu lắm rồi?
Tháng 9- 1963, khoảng 3 năm, vâng.
và khi cô đi gặp bệnh nhân
Tình trạng của anh ta như thế nào? Có điều gì khác thường ở anh ta không?
Chào buổi sáng!
oh, Chào buổi sáng! Cô đến sớm thế.
Vâng, không ai nghe tin gì từ ông Lawrence à.
- Cô đang lo lắng à? - Mmm.
Tôi đặt lịch hẹn Michael ở văn phòng ông Lawrence.
Bác sỹ Greene muốn nói chuyện với ông ấy.
May mắn nhé.
Bác sỹ Greene muốn nói chuyện với anh.
Tôi hiểu là bệnh nhân
muốn bác sỹ có chút danh tiếng trong bệnh viện.
Tôi đã xem xét một hoặc hai bệnh nhân,
nhưng những bệnh nhân không phải là công việc hàng ngày của tôi.
Tôi ở đây vì tôi biết anh có thông tin về bác sỹ Lawrence.
Còn tôi thì ở đây nói về những con voi.
Phải, Tôi sợ rằng Tôi không quan tâm đến những con voi.
Tôi sợ là loài voi thuộc xã hội mẫu hệ.
Nhưng đó không phải là lý do anh và tôi ở đây.
Tôi nghĩ là anh biết điều đó.
Loài voi có thể nhận ra những khúc xương của đồng loại.
- Rất thú vị. - Đúng vậy?
Nhưng bác sỹ Lawrence"
Người ta nói loài voi cũng biết đau buồn cho người thân.
Darwin nói voi
là một loài động vật có thể rơi nước mắt,
ngoài ra còn có Cá sấu đương nhiên.
Bác sỹ Lawrence không về nhà hôm qua.
Chúng có thời gian mang thai dài nhất trong các loài động vật có vú,
22 tháng!
Nói cách khác, bác sỹ Lawrence dường như đang mất tích.
22 tháng với voi mẹ. Anh có hình dung được không?
- Anh đang không nghe tôi nói. - Anh đang nghe tôi nói?
Tôi đang nói về vấn đề hết sức nghiêm trọng.
Tôi cũng vậy.
Anh đang nói về những con voi.
Còn anh đang nói về bác sỹ Lawrence.
hai vấn đề đó anh đều biết rất ít.
Tôi... Tôi không có tâm trạng cho các trò chơi.
Tôi cũng vậy.
- OK. - OK.
Vậy?
hãy nói về bác sỹ Lawrence.
Tại sao? Tôi đâu có quan tâm đến ông ấy.
Loài voi đang bị đe dọa.
Anh biết ông ấy ở đâu không?
Ông ấy nói gì trước khi đi?
Yeah. Lại đây. Nó là bí mật.
Ông hãy lại gần đây.
"Michael, bất cứ điều gì ông làm, bất cứ điều gì ông làm,
"không được nói cho ai biết nơi tôi đến,
"đặc biệt là không nói với mũi của bác sỹ Greene."
Cô Kinley sắp xếp cuộc hẹn của anh.
Mm-hmm.
Một giờ sau khi cô ấy trở lại, bác sỹ Lawrence đã đi
và anh về phòng của mình .
Vậy, chuyện gì đã sảy ra trong một giờ đó?
Trong một giờ đo...
OK, vậy...
Không, không, không, không. Và giờ tôi...
Tất cả những gì tôi nhớ là cô Kinley đưa tôi đến cuộc hẹn này,
và sau một giờ, cô ấy đưa tôi về phòng của mình.
Xin lỗi.
Tuy vậy, loài voi có một trí nhớ phi thường.
Vâng. Nó thật phi thường.
Dừng ở đây thôi.
Dừng ở đây thôi, chỉ lãng phí thời gian của chúng ta.
Tôi lại rất thích câu chuyện của chúng ta.
Bây giờ tôi đã hết kiên nhẫn, Michael.
Ông ư?
Đó là điều mà một bác sỹ nên có?
Tôi là bệnh nhân và ông là người chữa bệnh cho tôi
Ông đến đây với định kiến của mình.
Anh đang nói định kiến về vấn đề gì?
Ông đang nghiêm túc chứ?
No comments yet. Be the first to leave one.