The first 200 lines.
Đến đây nào.
Đến với chị.
Ngoan lắm, thiên nga.
Nào.
Đến chỗ tôi đi mà, ngài thiên nga.
Cậu sẽ làm nó sợ đấy!
- -
Cứu!
Cứu tớ!
Đi gọi bố mẹ tớ đi. Đi đi!
Mình đã giết thằng nhỏ.
Mình đã giết nó.
Mình đã giết...
ohh.
Ohh.
Nathan!
Oh Jesus.
- Claire đâu rồi? - Gọi 911 đi!
- Tôi không biết đã xảy ra chuyện gì! - Con bé đâu?
- Thằng bé tự nhiên xuất hiện! - Nathan...
Cô có nghĩ thằng bé nghe thấy tôi nói ko?
Claire đâu rồi?
Con bé ở đâu?
Anh sẽ tìm nó sau!
Cháu đã chết.
Ý cháu là,
Cháu đã thực sự chết.
Thật đấy.
Man: Kể cho chú về nó đi.
Bị chết là như thế nào?
Cháu bị tách ra.
Nó giống như cháu bị kéo ra khỏi cơ thể của mình.
Cơ thể của cháu ở đây, còn cháu...
Cháu đã bay.
Man: Cháu đã bay sao?
Vâng.
Cháu đã nghe thấy tiếng con chó, và 1 người phụ nữ đang kêu lên.
Họ ở xung quanh cháu, sợ hãi và...
lúc đó cháu nghe thấy âm thanh đó.
Giống như 1 tiếng rít.
1 tiếng rít rất to.
Cháu đã nhìn thấy... 1 vùng sáng.
Man: 1 vùng sáng?
Vâng.
Nó rất sống động.
Nó sống động cứ như nó đang đợi cháu.
Cháu được bao bọc trong ánh sáng.
Cháu cảm thấy rất tuyệt vời.
- Cháu không muốn quay lại sao? - Không.
- Man: Nhưng cháu đã trở lại. -
Vâng.
Man: Tại sao cháu trở lại?
[Translator repeating in French]
Cháu chỉ đơn giản là làm như vậy.
Man: Có điều gì đó đã khiến cháu quay lại.
Có chuyện gì mà cháu ko muốn kể ra ko?
Có.
Hey, anh có muốn nghe thuyết giảng về Jesus Christ ko?
Vé của anh đây.
Man: Anh có muốn nghe...
Xin lỗi, anh có muốn nghe thuyết giảng về Jesus Christ vào hôm nay ko?
Like to hear about Jesus Christ?
- Okay. - Thank you very much, sir.
Would you like to hear about Jesus Christ? Have a great day.
Would you like to hear about Jesus Christ today?
Man: Nhưng điều gì đã khiến thằng bé quay lại?
Cháu ko trả lời sao?
Nathan?
[loud, garbled audio playing]
Người đàn ông trong băng ghi âm: ... sang bên phải.
Nó chưa hồi phục.
Chúng ta chuẩn bị hạ cánh...
Tốc độ, 220 dặm.
Các cánh được hạ thấp.
Nâng lên. Nâng lên! Nâng lên!
Nguồn! Nguồn!
Oh, chết tiệt!
Không!
Trong số 45 hành khách trên chuyến bay,
9 người thuộc về cùng 1 gia đình.
Tất cả từ Haiti.
Rồi sao nữa?
Vì vậy họ sợ bị làm khó bởi hiệp ước Warsaw.
Tôi đã giải thích cho họ điều đó không tồn tại ở đây,
nhưng họ vẫn sợ.
Họ đã thành lập 1 ủy ban điều tra.
Tôi đã gặp người phát ngôn của họ.
Họ đã đưa cho tôi cuộn băng này.
NTSB nói thế nào về trường hợp này?
NTSB sẽ không tham gia.
Cả FAA cũng thế.
Tất cả bọn họ đã rũ tay khỏi nó.
Hãng hàng không được đăng ký ở quần đảo Virgins,
Người tổ chức tour ở quần đảo Caymans.
Phi hành đoàn thì đến từ Nga. Họ vẫn không biết
là chiếc máy bay đã đâm xuống Haiti hay cộng hòa Dominica.
Mỗi ngày nó lại trở thành 1 câu chuyện khác.
Nhưng chiếc máy bay hạ cánh theo dự kiến ở đây trên đất Mỹ?
Dường như mọi người đã quên mất điều đó.
FAA sẽ không nhúng mũi vào đâu.
Quá nhiều việc, quá nhiều rắc rối, quá nhiều thứ.
Nathan?
Tôi không thích tính chất của vụ này chút nào.
Nếu FAA không tham gia,
thì điều đó có nghĩa là 1 vụ kiện như thế này có thể kéo dài nhiều năm.
Nó có nghĩa là sẽ tốn hàng trăm ngàn dollar.
Và nó có nghĩa là chúng ta có thể quên đi nghị định thư Hague.
Tôi không thích điều này.
Xin lỗi,
Từ khi nào chúng ta sợ những vụ kéo dài nhiều năm vậy?
Những người này sẽ chịu thiệt
với cái cớ là không đúng với quy tắc...
Nó giống hệt cái vụ chết tiệt ở Unterlinguen.
Ở Kinshasa cũng vậy.
1 gã thẩm phán sẽ xuất hiện với 1 cái máy tính và sẽ nói gì?
"Được rồi, hãy nghĩ về những đứa trẻ 2 tuổi
"đã mất mẹ.
"Chúng ta sẽ nói lẽ ra cô ấy có thể dành
bao nhiêu thời gian trong đời cho đứa bé mỗi ngày?"
- Michael? - Nhiều nhất là 3 giờ.
Đó là 1 bà mẹ tốt.
Cho đến lúc 18 tuổi,
3 giờ 1 ngày, nhân với 365 ngày
nhân với 8$ 1 giờ,
cộng thêm những mối bận tâm thông thường...
khiến cho tổng chi phí giảm đi 1 chút
nhiều nhất là hơn 100,000$.
- Và chiếc máy bay thậm chí đã không đầy khách. - Thấy chưa?
Ông thấy điều đó như thế nào?
Ông không thể áp dụng các quy tắc trong trường hợp này.
Không gì cả.
Được rồi, tốt thôi. Nhưng sáng mai,
những người này sẽ đến văn phòng của tôi.
- Anh muốn tôi nói gì với họ? - Cứ đưa họ đến chỗ tôi.
Tôi sẽ giải thích mọi thứ. Họ sẽ hiểu thôi, đừng lo.
Còn gì nữa không?
Lịch hẹn của anh đây.
Gã này là ai thế? Phiền cô nhắc lại cho tôi.
Joseph Kay.
Điều hành 1 phòng khám ở bệnh viện St. Louis.
- Tôi không biết chắc ông ta muốn gì. - Người đứng đầu 1 phòng khám?
Đại loại như vậy.
"Đại loại như vậy."
"Tôi không biết chắc ông ta muốn gì."
Điều đó có nghĩa là gì?
Tại sao lại đưa ông ta đến gặp tôi?
- Anh được người khác giới thiệu. - Ai?
- Ai ở tầng trên? - Ross.
Tôi hiểu rồi.
- Con gái anh đã gọi. - Oh, nó nói sao?
- Con gái anh đã gọi. - Oh, nó nói sao?
Nó để lại tin nhắn cho anh ở nhà và...
Vâng, tôi biết. Tôi quên mất.
Nó muốn bàn về kỳ nghỉ.
Nó muốn biết, có phải kỳ nghĩ "vẫn như bình thường hay ko?"
Người gọi là con gái tôi hay vợ tôi?
Con gái anh.
Okay, tôi sẽ gọi lại cho nó.
Vâng?
Tất cả lượng đường đó...
Vâng?
Khiên tôi lo lắng.
Tôi có thể khám cho anh nếu anh muốn.
Tôi là 1 bác sĩ.
Được rồi...
Tôi có thể giúp gì cho ngài, Doctor Kay?
Ngài làm việc ở St. Louis, phải không?
Tôi không biết mình có phải...
Nathan, tôi tin là anh đã hiểu lầm tôi.
Tôi rất nghiêm túc.
Anh đừng coi thường chứng hạ đường huyết.
Thật ra, anh không nên coi nhẹ bất kỳ triệu chứng nào... không bao giờ được như vậy.
Anh không thể tưởng tượng ra số lượng tế bào mà anh đã tiêu hao hàng ngày đâu.
Tất nhiên, anh sẽ nói với tôi rằng anh sẽ tái sản xuất...
- Tôi không muốn cắt ngang... - Nhưng điều đó không đúng.
Các tế bào thần kinh không thể bị thay thế. 1 vài trong số chúng chết đi hàng ngày.
Mỗi ngày lại ít hơn 1 chút.
Tất cả lượng đường anh đang nạp vào người chỉ là loại năng lượng ít giá trị.
Rất có hại cho anh, rất có hại cho các tế bào thần kinh.
Cảm ơn ngài vì đã quan tâm đến sức khỏe của tôi, nhưng tôi vẫn khỏe.
Còn bây giờ, sao ngài không nói cho tôi biết ngài muốn gì từ tôi?
2 tay của anh hơi run,
anh đã bị như vậy 1 thời gian dài rồi đúng ko?
Đó là điều thường xảy ra vào buổi sáng, phải ko?
Khi anh thức dậy?
- - Anh làm việc quá nhiều.
Chắc chắn rồi.
Xin lỗi.
Ừ, thiên thần của bố.
Ừ, con yêu, bố biết.
Ừ, ừ.
Bố sẽ gọi lại cho con, nhưng giờ bố đang...
Chờ đã.
Phiền ngài đợi tôi 1 lát.
Yeah?
Uh-huh.
Con yêu, bố không thể nói chuyện với con vào lúc này.
Rachel, kiểm tra lão ta cho tôi... ngay bây giờ.
Tất nhiên con sẽ đến để nghỉ.
Chắc chắn rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.