The first 200 lines.
Phụ Đề Bởi SilverscreenJunkie. Có nhiều từ tục. Cân nhắc trước khi xem. Chúc các bạn xem phim vui vẻ.
NHÀ TÙ EDINBURGH
Tôi e rằng câu trả lời là không, Frank à.
Chà, chà, chà.
Nói mày nghe nhé, đó đúng là một đòn đau.
Tôi xin lỗi.
Một đòn đau.
Không thể hiểu theo cách khác được.
Năm năm nữa hả?
Họ nghĩ tao là ai?
Họ nghĩ tao giống mấy thằng lồn trong Kinh Thánh sống mãi không chết à?
Tụi nó nghĩ vậy phải không?
- Tôi không chắc. Họ đang đánh giá. - Mày biết không, tao đã viết thư.
Thư gửi tới mọi thằng lồn. Thậm chí còn viết gửi cho Nữ Hoàng.
- Anh đã viết thư gửi Nữ Hoàng. - Ừ.
Chả bao giờ hồi đáp chúng ta, cứ như là...
Bận tới nỗi đéo nói chuyện với tầng lớp lao động được.
Khi bà ta cần một người lính thì chuyện lại khác.
"Bước theo lối này, anh Begbie." "Kí vào đây, anh Begbie."
Tôi không biết anh từng phục vụ trong quân đội.
Tao chưa từng. Sao tao có thể?
Tao đã ở tù 20 năm nay.
- Mày đéo nhận ra à? - Dĩ nhiên, dĩ nhiên.
Giảm trách nhiệm hình sự với người bệnh tâm thần.
Nếu thằng lồn đó trong phiên xử đầu tiên đưa ra...
...một lời biện hộ tử tế về việc giảm trách nhiệm hình sự với người tâm thần.
Tao đã có thể ra khỏi cánh cửa đó như người tự do.
Tôi nghĩ với anh thì biện pháp hay nhất là...
Mày có nhắc tới việc đó không?
Giảm trách nhiệm hình sự với người tâm thần. Có nhắc tới không?
- Ở phiên chất vấn à? - Đúng. Có nhắc không?
- Tôi đã thấy là hữu ích hơn khi.... - Đéo đề cập tới khả năng đó rồi.
Tao không thể tin được.
Điều cuối cùng mà tao bảo mày là cái đéo gì?
Để ý và đề cập tới việc giảm trách nhiệm hình sự cho người tâm thần.
...cái thằng ngu lồn!
Tôi nghĩ sẽ hay hơn nếu ta kết thúc buổi gặp mặt này...
...và tôi với anh gặp nhau...
...một khi anh đã dành thời gian để thấu hiểu tình hình.
Vậy mày có nhấn cái nút vàng nho nhỏ đó hay không đây?
Thằng lồn!
Tiết kiệm ánh sáng ban ngày.
Tôi thì chả có cảm giác thế này hay thế kia về ánh sáng cả.
Như là nó chả phải thứ để tiết kiệm hay tiêu xài. Như là chả biết có Thượng đế hay không, hiểu chứ?
Không may thay, ánh sáng ban ngày đã không thể hiện sự vừa yêu vừa ghét như vậy với tôi.
Tôi đã có một công việc... công nhân xây dựng.
Việc phổ thông nặng nhọc, lâu lâu làm thợ mộc một tí, lâu lâu sửa ống nước một tí.
Ý tôi là, đó không phải là lực chọn đầu tiên hợp với mình.
...nhưng sự cắt giảm ở cơ quan phúc lợi xã hội đã làm rõ ràng mọi chuyện.
Không than sưởi, không trợ cấp thất nghiệp.
Nên tôi dừng chơi heroin.
Tôi thăm Gail, Fergus bé bỏng, dù thằng bé không còn bé bỏng nữa.
Nhưng đó là trước lúc đó.
Căn bản là tôi đang hàn gắn mọi thứ lại với nhau.
Rồi một ngày, tôi đi làm và bị đuổi việc vì tới trễ một tiếng.
Và rồi, trễ một tiếng ở cơ quan dịch vụ xã hội để giải thích tại sao tôi mất việc.
Và rồi trễ một tiếng để đệ đơn xin thay đổi quyết định cắt phúc lợi của tôi.
Và trễ một tiếng cho buổi phỏng vấn xin việc.
Trễ một tiếng cho buổi thăm Fergus bé nhỏ có người giám sát.
Và lại tới cơ quan dịch vụ xã hội trễ lần nữa để giải thích lý do.
Cuối cùng thì tôi đã thừa nhận chuyện đó. Là tại cái đồng hồ.
Chạy sớm một tiếng.
Giờ Mùa Hè ở Anh. Họ gọi nó như thế đấy.
Lúc đó còn chả ấm áp nữa.
Lúc đó tôi vẫn mặc áo chui đầu tay dài mà.
"Năm nào cũng xảy ra vụ này mà, anh Murphy".
Làm sao tôi biết được chứ? Tôi nghiện heroin 15 năm rồi.
Các bạn biết thế nào rồi đó...Ánh sáng ban ngày không hề được quan tâm cao độ khi bạn nghiện thuốc đâu.
Nó chỉ dành cho nông dân và tương tự mà thôi. Những người cần chăm sóc gia súc ấy.
Không phải cho lũ nghiện cần kiếm thuốc.
Vậy tôi là thế đó. Không tiền, không nghề ngỗng.
Không được gặp anh bạn nhỏ.
Và rồi anh lại quay về với Heroin.
Bạn tốt nhất của tôi mà.
Thực ra thì, người bạn duy nhất chưa bao giờ bỏ tôi.
Vụ gì đây?
- Cái này là cho ông. - Cái gì?
Đây là một đọan băng.
Một vật gợi nhớ để thứ cần nhớ không bị quên.
- Anh là ai? - Tôi là người tống tiền ông đây.
Và sự cứu rỗi của ông.
Ông hợp tác với tôi, thì sẽ không ai xem được đoạn băng này.
Giờ thì, nghiên cứu của tôi gợi ra rằng...
...với tư cách là hiệu phó của một trường tư hàng đầu Edinburgh...
...ông kiếm được khoảng gần 70.000 bảng một năm.
Không có lợi cho tôi khi tôi ép ông quá đáng...
...và không có lợi cho ông khi ông khiêu khích tôi.
Vậy nên ta hãy thỏa hiệp ở mức giữa chừng.
10% lương hằng năm của ông. Trả hàng tháng liên tục không nghỉ.
Thằng chó ghê tởm! Tao sẽ không chấp nhận chuyện này!
Bình thường thì ông sẽ phải nói dối vợ.
Nếu ông cần động lực thì cứ tưởng tượng phản ứng của bà ấy với đoạn băng đó.
Hoặc chuyện này sẽ làm các học trò ở trường tư hàng đầu đó hứng thú thế nào.
Tôi nghĩ tụi nó sẽ thích thú trong giờ giải lao với cái dương vật giả có dây đeo đó.
Tôi chắc là mình đã thích mà.
Tôi sẽ nhắn cho ông chi tiết tài khoản ngân hàng.
Tôi mong sẽ có khoản tiền 1.000 bảng vào trước cuối tuần này.
Chào!
- Chào mừng tới Edinburgh. - Chào mừng tới Edinburgh.
Chào mừng tới Edinburgh.
Chào. Chào mừng tới Edinburgh.
- Chào mừng tới Edinburgh. - Chào. Chào mừng tới Edinburgh.
- Cho phép tôi. - Vâng?
Cô đến từ đâu vậy?
- Slovenia. - Ồ.
Franco?
Franco.
Vào đi.
Ổn chứ?
- Mày sẵn sàng chưa? - Rồi.
Mày làm được chứ?
Tao mong là mày đéo xỉn.
- Không, không đời nào, Franco, anh bạn à. - Được rồi.
Một ở đây. Một ở đây. Không quá sâu.
Hai lỗ nhỏ thôi. Tí máu thôi.
- Không tổn thương nặng. Được chứ? - Được rồi. Không thành vấn đề, Franco.
Được rồi, được rồi, làm đi.
- Anh chắc chứ? - Cứ làm mẹ nó đi.
Thằng chó ngu ngốc!
- Mày đâm vào gan tao rồi. - Chết tiệt, xin lỗi, Franco.
Chết tiệt. Còn muốn tôi đâm nhát thứ hai không?
Không, không, mày làm vậy được rồi, Dozo, con trai à. Tao nghĩ mày làm khá được rồi đó.
Chết mẹ.
Địt.
Bôi trơn cho anh đi.
Đút sát vô nhé.
Tát đi. Tát đi.
Chết tiệt!
Ê! Ê! Đéo được động vào cô ta!
Mày đéo được động vào cô ta.
Mày thông đồng với con này, đúng không?
Thằng chó! Biến mẹ mày đi!
Tao mà thấy mày nữa thì mày chết mẹ mày đó thằng lồn.
Biến mẹ mày đi!
- Anh đã ở đâu? - Anh ở ngay kế bên mà.
Anh tới chậm quá đó.
Ta nên kiếm cái đồng hồ mới. Thứ này nhìn lộ quá.
- Em không làm chuyện này nữa đâu. - Ta sẽ ngưng một thời gian.
- Được chứ? - Không, Simon.
Em nói là em không làm đâu.
Em thấy phát bệnh.
Chà, bình tĩnh, được chứ?
Lần đầu đã thành công mà, đúng không?
- Em sẽ quay lại làm cho Doyle. - Doyle?
Không, không, không, em sẽ không làm việc đó. Không phải trong nhà xông hơi.
- Tại sao không? - Doyle là thằng găng-xtơ.
Trong nhà xông hơi, không người đàn ông nào dám làm phụ nữ đau.
Ông Doyle sẽ không để chuyện đó xảy ra.
Anh không muốn nghĩ tới chuyện em làm ở đó, được chứ?
Tại sao không? Vì em địt đàn ông à?
Chuyện này thì khá hơn kiểu gì?
Em có thể đã bị giết và anh có thể sẽ chả làm gì cả...
...vì anh đang ngồi ở phòng bên hít cocaine.
Làm ơn, em muốn về nhà.
Rất thanh thản vào giây phút cuối.
Bà ấy đã giữ phòng con y như lúc con đi.
Bà ấy luôn mong con sẽ quay về một ngày nào đó.
Gail.
Anh ước rằng mình có thể tìm được lời hay hơn để nói xin lỗi.
Lẽ ra em không phải đọc cái này, vì anh đã bắt em chịu đựng quá nhiều.
Nhưng anh biết rằng em và Fergus
đang sống trong một thế giới tốt đẹp hơn mà không có sự hỗn loạn từ anh
Anh rất tiếc vì những điều mà anh đã hủy hoại.
Em thật đẹp đẽ.
Thứ đẹp đẽ nhất trên đời.
Và anh chỉ làm thế giới này xấu xí mà thôi.
Fergus cần mọi thứ được giản đơn hơn.
Anh biết nó thấy xấu hổ về anh như thế nào
Anh đã không thể là người đàn ông mà hai mẹ con cần.
Anh đã cố và cố và cố trong 20 năm, và mọi thứ anh cố đều thành thảm họa.
Anh yêu em.
Anh yêu Fergus hơn mọi thứ
Nhưng anh lụn bại rồi, Gail.
Anh xin lỗi.
Yêu hai mẹ con.
Anh muốn nhìn hai người cười lần nữa.
Danny
THANG MÁY HƯ - ĐÃ GỌI THỢ SỬA
Địt.
Khoai tây(Spud) ơi!
Khoai tây!
Khoai tây!
Khoai tây!
Con mẹ nó!
Địt!
Địt!
Địt!
Mày!
- Mày, thằng khốn! - Cái gì?
Mày đang làm cái đéo gì với tao?
Tao vừa cứu cái mạng mày đó!
Cứu mạng tao?
Mày hủy hoại đời tao mẹ nó rồi, Mark. Mày đã phá hỏng nó!
Giờ mày lại phá hỏng cái chết của tao nữa!
Cảm ơn nhiều, anh bạn.
Địt con mẹ! Tao đã làm những gì có thể cho mày!
Tao đã cho mày 4.000 bảng.
Mày nghĩ lúc đó tao sẽ làm gì với 4.000 bảng?
Lúc đó tao là thằng nghiện chết tiệt!
Rồi, chắc lúc đó mày nghiện.
No comments yet. Be the first to leave one.