The first 200 lines.
"Bảy năm ở Tây tạng - Tài liệu lịch sử, Mỹ, 1997"
Tại sao lại phải như vậy?
Tại sao lúc nào cũng có vấn đề? Đó mới chính là vấn đề!
Giờ em có muốn về nhà không? Em có muốn quay lại không?
- Có! - Nhưng đó là Himaylayas!
Anh đã nói về Himalayas từ bao lâu nay rồi?
- Từ bao lâu? - Từ lâu lắm rồi.
Horst, khi tới nơi, phiền anh giúp tôi nhé?
- Vâng, dĩ nhiên rồi. - Ingrid, thôi đi!
Hãy cố làm cho mọi việc tốt đẹp nhất.
Cái gã chúng ta định gặp biến đâu rồi?
Tránh đường!
Ông Harrer.
Tôi có vé của ông đây.
- Tôi trễ rồi. Dẫn tôi lên tàu thôi. - Không, không, ông hiểu lầm rồi.
Tôi là Peter Aufschnaiter, chỉ huy đoàn thám hiểm.
- Chào ông! - Các nhân vật nổi tiếng của chúng ta đây rồi!
Ông Harrer?
Thưa ông Harrer, nhân danh Reichssportsfuhrer...
chúng tôi rất hân hạnh có một anh hùng của nước Đức trong đoàn
Cám ơn, nhưng tôi là người Úc.
Vâng, thưa ông, nhưng tôi chắc rằng với tư cách là một thành viên danh dự
của Đảng Cộng sản Quốc gia, ông sẽ rất tự hào
cắm quốc kỳ của chúng ta trên ngọn Nanga Parbat khi đã tới đó.
Hans Lobenhoffer.
Lutz Chicken.
Một bức ảnh với vợ yêu của ông nữa.
Và ông ...
Horst Immendorf. Bạn của gia đình thôi. Không cần chụp ảnh đâu.
Bà Harrer, khi nào thì đứa bé chào đời?
Vào lúc chồng tôi tới chân núi.
Cám ơn.
Sao em không nói với cả cái nước thối tha này vấn đề của chúng ta luôn đi?
Giờ anh sẽ lên tàu. Em có muốn nói gì với anh không?
Thôi được.
Em đi đi.
Anh sẽ gặp lại em sau 4 tháng nữa.
- Horst, chăm sóc cô ấy dùm tôi cẩn thận. - Tôi sẽ chăm sóc cô ấy, Heinrich.
Chúng tôi sẽ đi qua 5,000 dặm.
Khi tới Ấn Độ, chúng tôi sẽ tiến thẳng tới Himalayas...
rối tới đỉnh núi cao thứ 9 của thế giới, Nanga Parbat.
Người Đức gọi nó là "Unserberg... Đỉnh núi của Chúng ta. "
Trước chúng tôi đã có 4 đoàn thám hiểm Đức cố tới đó.
và đều thất bại.
11 người chết trong những cơn bão và tuyết lở.
Cho tới nay, việc chinh phục Nanga Parbat đã trở thành nỗi ám ảnh quốc gia...
Đó là vấn đề về lòng tự hào của dân tộc Đức.
Ngày 29 tháng 7 năm 1939.
Chúng tôi đã cắm trại ở độ cao 22,000 feet (6,705,6m).
Phía trước là Sông băng Rekiak và một chặng đường khó khăn vì lở băng.
Con tôi giờ chắc đã hơn một tháng.
Tôi thật sự hoang mang và rối rắm,
không có đủ sự tự tin khi leo núi như trước đây nữa.
Anh ổn không?
Chó chết!
- Anh có sao không? - Chúng tôi xuống đó nhé?
Tiêu mất một cái đinh đế giày!
Đi trước đi!
Thời tiết ngày càng tệ. Chúng ta nên buộc dây lại với nhau.
- Anh có bị thương không? - Trầy một chút thôi. Tôi sẽ đi trước.
Coi chừng đá lở!
Coi chừng phía dưới!
Kéo tôi lên!
Giữ tôi với!
Kéo tôi lên!
Đáng lẽ anh phải nói anh bị thương nặng như thế chứ.
Để tôi xem. Tôi có thể khâu lại.
Không phải chuyện của anh.
Thật ra, đó là chuyện của tôi.
- Đó là vấn đề sống chết của tôi. - Cái gì?
Khi anh giấu việc mình bị thương nặng như vậy và đặt cuộc sống của tôi vào nguy hiểm
tôi sẽ xem đó là vấn đề của tôi.
Chính anh mới đặt anh vào nguy hiểm. Còn tôi thì đã cứu anh, cho nên anh im đi!
Ok, ok, làm ơn, đây không phải chỗ của anh đâu.
Anh im đi!
Nếu anh còn giấu chuyện anh bị thương một lần nữa, Heinrich...
anh sẽ bị đuổi khỏi nhóm.
Thử xem.
Ngày 4 tháng 8, Trại thứ 5 Những cơn bão thật ác liệt
Vì thành viên trong đoàn lo sợ tuyết lở...
nên chúng tôi đã ở lại trại trong nhiều ngày liền.
Lẽ ra Aufschnaiter nên lợi dụng thời tiết ở vùng đất thấp như thế này để đặt trại cao hơn.
nhưng ông ta lại không đồng ý với tôi. Ngu ngốc.
Những người khác có vẻ không thấy chán khi phải ngồi chờ đợi...
hi vọng, và không làm gì cả.
Quá nhiều thời gian để tự vấn là một điều không tốt.
Tôi bắt đầu thấy chuyến đi này là một sai lầm.
Chạy đi! Tuyết lở! Coi chừng!
Bỏ đi!
Bỏ xuống!
Bây giờ chúng ta sẽ đi xuống!
Nếu họ sợ bão, hãy cho họ về Trại 2.
Tôi sẽ tự leo tới đỉnh! Hãy để kẻ giỏi nhất làm việc anh ta phải làm!
Anh ta đang cố chứng minh mình là người giỏi nhất đấy.
Cho tôi 2 người Sherpa dẫn đường. Từ giờ tới tối, tôi sẽ lập được Trại số 6 ...
và hoàn tất vào ngày mai!
- Không, cả đội sẽ rút xuống! - Tôi đã lên được!
- Tôi muốn lên được đỉnh núi đó! - Cả đội! Đó là lệnh!
Là lệnh! Mệnh lệnh!
Tất cả theo tôi!
Hình Đạt lai Lạt ma. Để bảo vệ!
Cầm lấy, Si Hib. Nó sẽ bảo vệ ngài.
Không, nó chẳng có nghĩa gì với tôi cả.
Đạt lai Lạt ma. Hình của Đạt lai Lạt ma đó.
Si Hib, hãy cầm lấy đi!
Nó sẽ bảo vệ ngài.
Xin chào, Herr Harrer.
Chào ông, Herr Harrer.
Ha, hi vọng Đức cũng rút khỏi Ba lan...
cũng nhanh như các ông rút khỏi ngọn núi này.
Nhờ vậy mà thời gian ở tù của ông sẽ ít đi.
Cái gì? Các ông là ai?
- Xin lỗi, ông đã bị bắt. - Vì tội gì? Không leo được tới đỉnh núi ư?
Tôi e là không.
Thưa ông, Chính phủ Anh đã tuyên chiến với Đức.
Vì thế, tất cả đồng minh của Đức trên lãnh thổ Anh sẽ trở thành tù nhân chính trị.
- Dừng lại, không tôi bắn! - Giơ tay lên!
Không, ông không hiểu sao, tôi là người Úc! Tôi chỉ là người leo núi!
Tôi chẳng liên quan gì tới cuộc chiến quái quỉ của các ông!
Tôi tự đi được. Để tôi tự đi! Thật là nhục nhã!
Ông nghĩ ông đã nói lời cuối rồi ư, không hề!
Đồ con heo! Tất cả các người là đồ heo!
Ngày 15 tháng 10 năm 1939.
Khi tới khu trại dành cho tù nhân, tôi đã tự hứa rằng
tôi sẽ nằm dài bên Ingrid trước ánh nắng hạ chí vào năm tới.
Himalayas đã ở trước mặt chúng tôi.
Sẽ dễ dàng trốn thoát ở đó.
Tháng 10 năm 1940. Nỗ lực trốn thoát lần thứ 4 mang tôi tới gần với mục đích của mình hơn.
Lần này ông đã đi được bao xa?
Sau hết, tất cả những gì tôi đạt được là trở thành nhân vật bị canh chừng nhiều nhất trong đám tù nhân.
Giá mà đôi tay này có thể diễn tả được những cảm xúc trong tim.
Nghe nói lính gác đang chuyển thư dùm ông?
Ừ.
Ông gửi dùm tôi được không?
Cám ơn.
Hey, Heinrich, anh đọc quyển này chưa?
Nó được để dành cho anh.
- Chúng tôi cần nói chuyện với anh. - Về cái gì?
Cái này.
Ấn tượng đấy! Tính đi khi nào?
Sau khi có gió mùa. Còn anh
Các anh cũng chọn hành trình như tôi, xuyên Tây tạng.
Đã có vài người làm như thế. Vậy... chúc may mắn!
- Anh có muốn tham gia không? - Tại sao?
Nói chung, ở đây, về trốn tù thì anh là xếp.
- Chúng tôi có thể nhờ vào những kinh nghiệm của anh. - Làm ơn đi!
Đừng có chơi trò đánh đố này nữa.
Như thế này, mỗi lần anh bỏ trốn thì bọn lính sẽ được tăng gấp đôi, gấp ba.
Điều đó làm chúng tôi gặp nhiều khó khăn hơn.
Tôi muốn đi một mình hơn, nhưng dù sao cũng cám ơn đã nghĩ đến tôi.
Người đưa thư đã tới.
Anh Heinrich,
Xin anh hãy ký vào đơn ly dị em gửi kèm và gửi lại cho luật sư của em.
Horst và em định sẽ kết hôn ngay sau khi thủ tục ly dị hoàn tất.
Còn về lá thư của anh, vâng,
con trai anh, Rolf Harrer, đã chào đời khi anh đang leo núi.
Bây giờ nó đã 2 tuổi, và gọi Horst là "papa."
Khi nó lớn khôn, em sẽ nói với nó...
rằng cha nó đã mất tích trên núi Himalayas.
Em nghĩ đó là cách nói dễ chịu nhất...
dù sao thì anh cũng đã không muốn có đứa con này.
Em nghĩ cũng vô ích khi nói chuyện này, nhưng em không hề có ý định...
"giải quyết những khác biệt giữa chúng ta", như anh đã đề nghị.
Thật ra chúng đã được giải quyết từ khi anh rời Úc.
Em rất tiếc khi biết anh bị cầm tù ở Ấn độ...
Em hi vọng cuộc chiến ghê sợ này sẽ kết thúc, vì tất cả mọi người.
Ingrid.
Tôi sẽ đi với các anh.
Kế hoạch của các anh đây àh?
Theo thiển ý của tôi nhé, thì chuyện này thật tức cười.
Uh, vì anh thiển cận cho nên chúng tôi sẽ không hỏi ý anh đâu.
Mở biểu đồ ra! Quay người lại!
Quay lưng về phía cổng! Mở những cái biểu đồ ra!
Nói tiếp đi! Chờ tôi ra hiệu đã!
Xong rồi! Ok!
Mở cổng ra!
Nhìn đây! Mở cổng ra!
Tôi sẽ đi một mình.
Chúc may mắn!
Cuộc vượt ngục đầu tiên khỏi Trại tù, Ngày 18 tháng 11 năm 1939.
Rolf Harrer... 3 tuổi rưỡi.
Sinh nhật thứ 30 của tôi, ngày 6/5/1941.
Rolf Harrer... tròn 1 năm, 11 tháng, 26 ngày.
Cuộc vượt ngục cuối cùng khỏi Dehra Dun. Rolf Harrer...
Uống 2 viên rồi đi ngủ đi. Sáng mai tôi tính tiền sau.
Anh làm gì ở đây?
Tôi nhớ anh quá. Tôi nghĩ tôi phải đến thăm anh.
Những người kia đâu?
Những người Ý bị bắt bên ngoài Nelang.
Lutz and Hans bị bệnh và phải quay lại.
- Rất tiếc khi nghe điều đó. - Tôi biết chắc là anh sẽ buồn.
Không biết tôi có thể lợi dụng rằng anh đang bệnh và cắm trại ở đây được không nhỉ?
Hôm nay tôi mời anh làm khách ở đây.
Cám ơn anh. Anh thật rộng lượng.
- Ngon. - Anh còn có những thứ nào nữa?
Dàn nhạc giao hưởng àh?
Àh, nghe nói người Nhật đã đầu hàng...
mọi ngả về Thượng Hải đang bị cả hai bên tranh nhau. Nếu đi về phía biên giới Trung quốc...
có thể anh sẽ gặp vài vấn đề với họ.
Tôi không quan tâm việc họ có chặn tất cả các ngả về Tokyo hay không.
No comments yet. Be the first to leave one.