The first 200 lines.
DẠ THIÊN TỬ
Tập 8
Ai dám lạm dụng tư hình?
Ta phải đưa người về.
Hắn là người do Tề phủ bọn ta bắt được.
Tề gia tự bắt được phạm nhân,
khiến quan phủ tụt lại phía sau.
Bản quan thấy vô cùng hổ thẹn.
Hắn đã giết mười mấy người của Tề phủ bọn ta.
Lại nhiều lần hành thích lão gia nhà ta.
Vậy hắn đúng là tội ác vô cùng.
Huyện Hồ chúng ta trước giờ dân tình luôn chất phác.
Nếu xuất hiện,
một kẻ xấu chuyện ác gì cũng làm,
thì cứ yên tâm, bản quan chắc chắn sẽ nghiêm trị.
Khốn kiếp!
Có phải ngươi nghe không hiểu lời ta nói không hả?
Hắn giết người ở Tề phủ bọn ta,
lại bị bắt ở Tề phủ bọn ta.
Chuyện của Tề phủ thì để bọn ta tự giải quyết.
Không cần các người nhúng...
Ngươi!
Cái thứ khốn kiếp!
Ai cho ngươi to gan vậy hả?
Dám cãi lại bản quan.
Cút!
Nếu đã bắt được người,
thì đương nhiên phải do quan xử trí.
Ai dám tự ý lập công đường,
to gan tày trời, không màng vương pháp?
Đưa người đi.
Ai dám cản,
cứ giết luôn.
Vâng.
Ai dám?
Đúng là ta đã giết hơn 20 người.
Có lẽ ngươi có lý do không thể không giết.
Đại nhân, giết người đền mạng.
Ta không oan.
Chỉ hận là còn một kẻ đáng chết nhất,
nhưng vẫn chưa chết.
Kẻ đó đúng là đáng chết.
Kẻ đáng chết,
nên nằm trên giường chờ chết.
Lý Vân Thông.
Sắp xếp ổn thỏa cho hắn.
Ta đích thân thẩm tra.
Vâng.
May mà chỉ vào có một người.
Đúng vậy.
Nếu mà nhét thêm tám mười nữa,
thì chúng ta bị xếp thành La Hán luôn quá.
Đúng đó, đúng đó.
Không nhét nổi.
Thì đó.
Mở cửa.
Làm sao thế này?
Thả chúng ta đi à?
Còn ngơ ra đó làm gì?
Cút ra đây.
Sai gia.
Ngài định thả bọn ta ra à?
Đa tạ sai gia, đa tạ, đa tạ.
Đa tạ, đa tạ.
Lão tử có nói là thả các ngươi sao?
Chia hết những người trong căn phòng này,
đến các nhà lao khác.
Chừa căn này ra.
Sai gia,
ngài để trống căn này,
là vì tên tiểu tử này ư?
Nói nhảm lắm thế.
Bảo các ngươi chừa chỗ thì cứ chừa chỗ.
Mọi người đều đến ngồi tù,
dựa vào đâu mà hắn được ở riêng chứ?
Chỉ dựa vào việc hắn còn nhỏ,
mà đã dám đi giết Tề Mộc.
Dựa vào việc một mình hắn,
đã xử được hơn hai chục thủ hạ của Tề Mộc.
Các ngươi có làm được không?
Cút ra đi.
Đi, đi.
Đi thôi.
Đi mau, đi mau.
Mạnh huyện thừa, ông ở lại.
Đại nhân.
Ta không uống rượu.
Giờ ngươi vẫn còn nhỏ,
nhưng con người sẽ dần dần trưởng thành.
Là một nam nhân,
sao có thể không biết mùi vị của rượu chứ?
Cái thứ rượu này,
lúc mới đầu,
phải nhấp từng ngụm nhỏ.
Đợi đến khi ngươi uống rượu mà như uống nước,
thì dốc hết ngụm lớn cũng không muộn.
Chuyện của ngươi, cả huyện Hồ đều biết hết.
Tại sao không báo quan,
mà tự đi báo thù?
Báo quan?
Báo quan thì có người quản sao?
Báo quan thì có ích gì?
Vậy đại ca nói ngươi nghe,
chuyện này ngươi phải báo quan.
Ta biết ngươi không tin quan.
Nhưng ngươi đừng quên,
ta cũng là quan.
Uy vũ!
Truyền người đánh trống kêu oan.
Truyền người đánh trống kêu oan.
Uy vũ!
Kẻ ngông cuồng to gan!
Thấy tri huyện đại nhân mà còn không quỳ.
Ngải điển sử.
Ngải điển sử.
Ngải điển sử.
Ngươi làm trò gì thế?
Hạ quan được người ta nhờ vả,
đi cáo trạng giùm.
Ai?
Thợ săn Hoa Vân Phi.
Tên Hoa Vân Phi đó không phải bị giam rồi sao?
Ngươi cáo trạng cái gì cho một tên tử tù chứ?
Hoa Vân Phi quả thật là một tử tù.
Nhưng đại nhân, tử tù có oan khuất,
có oan khuất thì phải cáo trạng.
Chỉ là không biết,
hắn cáo trạng ai?
Hạ quan chỉ nhận lời nhờ vả của người ta.
Còn về việc Hoa Vân Phi muốn cáo trạng ai,
thì đại nhân có thể đưa hắn lên đây,
hỏi là biết thôi.
Đưa Hoa Vân Phi lên đây.
Đại nhân,
hôm nay người cáo trạng là trọng phạm.
Vì sự an toàn cho đại nhân,
hạ quan xin được ở đây nghe thẩm tra.
Phê chuẩn, cho ngồi.
Tạ đại nhân.
Hoa Vân Phi, ngươi cáo trạng ai?
Vì tội trạng gì?
Nói thật hết ra.
Trên công đường không được ăn nói bậy bạ.
Nếu cố tình vu cáo,
thì tội sẽ nặng thêm.
Cáo trạng ác bá Tề Mộc,
vì muốn có da hổ,
mà hại cha mẹ ta.
Ngươi luôn miệng nói Tề Mộc hại cha mẹ ngươi,
có chứng cứ gì không?
Nhớ kĩ,
cách gì không hề quan trọng.
Quan trọng là kết quả.
Đối với quân tử,
thì đối đãi bằng đạo quân tử.
Đối với tiểu nhân,
thì đối đãi bằng đạo tiểu nhân.
Thảo dân chính mắt nhìn thấy.
Ngươi chính mắt nhìn thấy?
Đúng vậy.
Nếu ngươi đã có mặt ở hiện trường,
thì sao không cứu cha mẹ ngươi?
Ngược lại đợi sau khi họ bị hại,
mới vào thành báo thù.
Bọn chúng đã hạ thuốc mê.
Ta có lòng mà bất lực.
Chỉ đành trốn đi.
Nếu là thế,
tại sao không báo quan,
mà lại tự đi báo thù?
Báo quan?
Chuyện táng tận lương tâm, Tề Mộc làm ít lắm sao?
Báo quan có tác dụng sao?
To gan!
Đại nhân,
Hoa Vân Phi cố tình chọn thủ hạ của Tề Mộc để ra tay.
Rõ ràng là để báo thù rửa hận.
Giết người đương nhiên là đáng chết.
Nhưng,
cũng không thể vì thế,
mà gạt bỏ đi sự thật rằng,
cha mẹ của Hoa Vân Phi bị hại trước đó.
Lời của Ngải điển sử rất đúng.
Nếu Hoa Vân Phi,
đã tận mắt nhìn thấy hung thủ hành hung,
thì hạ quan cho rằng,
nên lập tức trừng trị hung thủ theo luật pháp.
Đại nhân.
Ngải điển sử,
bản quan thấy đau đầu quá.
Vụ này cứ giao cho ngươi toàn quyền xử lý đi.
Ngươi cứ hành sự thoải mái.
Hạ quan tuân lệnh.
Đại nhân, giữ gìn sức khỏe nhé.
Các huynh đệ,
các bằng hữu,
Tề Mộc như một con sâu mọt,
của huyện Hồ chúng ta.
Hắn vô pháp vô thiên,
đục khoét làng quê.
No comments yet. Be the first to leave one.