The first 190 lines.
CÓ LẼ LÀ YÊU
Tập 10
Chậm thôi, tôi bị say xe.
Tiêu rồi, tiêu rồi.
Tiết học chung của thầy Nghiêm
đã bắt đầu được một tiếng rồi.
Tôi đến muộn chắc rồi.
Anh làm gì vậy?
Tôi sẽ bị ghi là trốn tiết đấy.
Sao đồng hồ của anh chậm nhiều vậy?
Là điện thoại em
nhanh hơn một tiếng.
Cái này cho em mượn, em cứ dùng tạm.
Lần tới gặp nhau nhớ trả cho tôi.
Còn có lần sau?
Ngây ra đó làm gì?
Đi đi.
Không đúng.
Sao lại vô duyên vô cớ dúi đồ cho mình nữa?
Anh…
Đâu rồi?
Mới sáng tỉnh dậy lạnh cóng,
thế mà lại đợi mình ngoài cửa trước cả tiếng.
Rốt cuộc cái tên này rảnh cỡ nào vậy?
Hay là anh ta thật sự không có bạn bè?
Vệ tổng, đây là hồ sơ của các sinh viên
được học bổng Vân Mã.
Vệ tổng, sao tự nhiên anh muốn xem cái này vậy?
Không có gì.
Có vài chuyện cần xác thực thôi.
Sau này gặp chuyện thế này,
anh bảo trợ lý làm là được.
Không cần tự đi.
Không sao, đúng lúc hôm nay tôi ở gần đây
cũng không có chuyện gì.
Tới xem thử thôi.
Anh đi làm việc đi.
[Bảng thông tin sinh viên học viện nghệ thuật Quang Hoa: Chu Thị]
Vệ An,
tôi có chuyện này cần anh đi điều tra giúp.
Anh Minh Thành.
Anh Minh Thành.
Thi Thi à?
Anh Minh Thành, anh sao thế?
Sao thất thần vậy?
Thì là gặp một số chuyện.
Chuyện gì mà khiến anh rầu rĩ thế?
Lần đầu tiên em thấy anh thế này đó.
Đây cũng lần đầu anh thấy luôn.
Bỏ cuộc đi, hết đường đi rồi.
Em thắng rồi.
Em nói rồi, em không hề quan tâm thắng hay không
nhưng với việc em thua thì lại khác.
Anh biết, nhưng mà...
Vẫn muốn thử xem.
Thật ra anh chơi cờ rất hay,
nếu không vì quá vô vị
thì em sẽ chơi thêm vài ván với anh.
Vô vị?
Dù sao thì anh là đối thủ
thật sự đầu tiên của em.
Sau khi chơi cờ với anh, em mới phát hiện
chơi với máy tính đã hơn.
Ít nhất sẽ không có những tình cảm dư thừa.
Anh quá dịu dàng.
Thế nên em đang cười nhạo anh à?
Em đang khen anh.
Ít nhất thông qua ván cờ này, em có thể nhận ra
anh là một người có phong độ.
Ít nhất không vì thua mà trút giận lên Chu Thị.
Trong mắt em, anh nhỏ nhen vậy ư?
Trước đây em nghĩ gì về anh thế?
Em nghĩ gì về anh cũng không quan trọng.
Dù sao chúng ta cũng ít khi gặp nhau.
Đi đây.
Đợi đã.
Nếu sau này câu lạc bộ của anh
sẽ trở nên thú vị hơn,
em có gia nhập không?
Chắc là có.
Chắc thế.
Anh Minh Thành.
Rốt cuộc anh đang nghĩ gì thế?
Có gì cần em giúp không?
Không có gì.
Trẻ con thì không cần lo cho anh đâu.
Tóm lại, núi này cao còn có núi khác cao hơn.
Lúc trước,
anh đúng là không biết trời cao đất dày.
Hôm nay có vẻ tâm trạng em cũng tốt ghê.
Đúng thế, hôm nay không đi học trễ.
Nếu vui thế
thì trưa nay mời em đi ăn nhé, được không?
Được chứ, em...
Em không khách sáo nữa nhé.
Em đến ăn ké.
Giờ mấy giờ rồi?
Bây giờ?
12 giờ rưỡi.
Đồng hồ này sao trông giống của con trai thế?
Đâu ra thế?
Đâu có.
Đồng hồ này là của bạn trai cũ của Phi Phi.
Điện thoại của em hỏng rồi mà.
Nên chị ấy cho em mượn cái đồng hồ này.
Anh còn tưởng em có bạn trai rồi cơ.
Sao có thể chứ?
Em đói quá, anh Minh Thành.
Chúng ta đi ăn thôi.
- Đi. - Đi.
Muốn ăn gì?
Muốn ăn thịt kho tàu.
Là thế đó.
Vậy nên lỡ anh Minh Thành có hỏi
thì cái đồng hồ này có thể
coi như vật còn sót lại của Cao Dương không?
Đợi em sửa xong điện thoại thì sẽ trả lại ngay.
Trả gì mà trả.
Đây là đồng hồ bạch kim Patek Philippe,
đem đi bán đại thôi
cũng mua được nhà ở các thành phố tuyến hai, ba đó.
Đến cả mẫu basic của loại này, Cao Dương còn chẳng có.
Ai tặng em mà chơi lớn thế?
Vệ Khanh à?
Đắt thế.
Người có tiền thì cứ tùy ý
đeo cả cái nhà lên tay thế này à?
Người ta lập nghiệp bằng hàng xa xỉ phẩm.
Đồ mang trên người có đắt thì cũng bình thường.
Đâu có giống dân thường như chúng ta.
Không được, không được.
Để thứ này lên người em thì áp lực dữ lắm.
Dạo này em xui lắm.
Mất ví tiền, điện thoại hỏng,
lỡ như họa đến dồn dập...
Ví tiền của em mất rồi?
Hèn chi dạo này em cứ lạ lạ.
Tiền sinh hoạt cũng không còn luôn.
Vậy tháng sau em định sao đây?
Thì chỉ mong chờ vào lương tháng này thôi.
May mà trước đó Vệ Khanh đã gửi đồ ăn,
có thể chống đỡ được một thời gian.
Nói ra còn phải cảm ơn anh ta.
Cảm ơn anh ta? Em đang giỡn chị à?
Thế mà em còn muốn làm bạn bình thường với anh ta?
Chứ không thì sao nữa.
Em đói thì cho em đồ ăn,
điện thoại em hư thì cho em đồng hồ.
Thế thì đúng lúc quá đấy.
Tự chú ý đi.
Chú ý gì cơ?
Chú ý việc anh ta
sẽ dần dần giam giữ em.
Giống như những cô gái mà lúc trước anh ta theo đuổi,
bằng cách dùng tiền.
Đừng có gộp chung em với họ.
Em đâu có nhận quà của anh ta.
Em không có?
Những thứ đồ ăn, đồ dùng này thì nói sao đây?
Em vẫn chưa được nhận lương mà.
Đợi em nhận được lương thì em sẽ trả lại ngay.
Chị kể em nghe một câu chuyện nhé.
Lúc trước em có một đàn chị
là một trong những cô bạn gái cũ của Vệ Khanh.
Nói y chang em luôn.
Sau đó sau khi cô ấy và Vệ Khanh yêu nhau
thì trở thành một cô gái yêu tiền vô cùng.
Kết quả em đoán xem thế nào?
Trong một tháng, Vệ Khanh đã đá cô ấy.
Sau khi bị đá,
cô ấy không chịu chia tay.
Còn tự sát hết mấy lần.
Cuối cùng vẫn bị đá.
Rồi sao nữa?
Sau đó à? Em chưa nghe có một câu nói thế này hả?
Từ giàu thành nghèo thì khó,
vung tiền quá trớn quen rồi.
Em nghĩ cô ấy có trở lại như trước được không?
Xem ra chuyện này đúng thật không đơn giản.
Nếu em muốn ở bên anh ta
thì cứ coi như chị chưa nói gì hết.
Nhưng nếu em không muốn dính líu gì
thì tốt nhất đừng nhận những thứ anh ta cho.
Em tự nghĩ cho kĩ đi.
Lúc ăn chỉ thấy sướng,
giờ quên mất là đã ăn những gì.
Bảo mình trả kiểu gì đây?
Kệ, mai trả cái nhà này đi đã.
Việc lo liệu đến đâu rồi?
Đã ổn thỏa rồi, chắc người cũng sắp đến.
No comments yet. Be the first to leave one.