The first 200 lines.
Mau lên! Chúng ta không thể giữ hắn lại được lâu hơn nữa.
Mau!
Mau lên!
Mau!
Nhanh hơn nữa!
Lên ban-công! Mau lên! Mau!
Đọc cho họ nghe bản án đi!
Phán quyết của tòa...
...là trong hai ngày kể từ bây giờ...
...tên thợ làm nước hoa Jean-Baptiste Grenouille...
...sẽ bị trói vô một cây thập giá gỗ...
...mặt hướng lên trời.
Và trong khi vẫn còn sống...
...sẽ bị đánh 12 lần bằng một cây chùy sắt...
...làm bể khớp hai cánh tay...
...hai vai...
...hai bên hông...
...hai chân!
Sau đó hắn sẽ được dựng lên để treo cho tới khi chết.
Và tuyệt đối cấm người hành hình...
...có mọi hành động xót thương thường lệ.
Vào thế kỷ 18 ở Pháp...
...có một người là một nhân vật có tài năng thiên phú và nhiều tai tiếng nhất thời đó.
Tên hắn là Jean-Baptiste Grenouille.
Và nếu ngày nay tên hắn đã bị lãng quên, đó chỉ là vì một lý do duy nhất...
...đó là toàn bộ tham vọng của hắn chỉ thu hẹp trong một lãnh vực...
...mà lịch sử không còn nhắc tới:
Vương quốc phù du của mùi hương.
NƯỚC HOA: CÂU CHUYỆN CỦA MỘT KẺ SÁT NHÂN Dịch phụ đề: QKK
Trong thời đại mà chúng ta nói tới...
...các thành phố bao trùm một mùi hôi thối mà con người ngày nay khó lòng hình dung được.
Tất nhiên, mùi hôi ở Paris là ghê gớm nhất...
...vì Paris lúc đó là thành phố lớn nhất Châu Âu.
Và không đâu ở Paris có mùi hôi thối cực kỳ ghê tởm hơn...
...khu chợ cá của thành phố.
Đây. Để tôi lấy thêm thùng nữa.
Chính tại ngay đây, nơi thối tha nhất trong toàn vương quốc...
...Jean-Baptiste Grenouille được sinh ra...
...ngày 17 tháng Bảy, 1738.
Đó là lần sinh thứ năm của mẹ hắn.
Mọi đứa con đều được bà đều sinh ra dưới sạp cá của mình.
Và tất cả đều chết ngay sau khi sinh, hay sắp chết.
Cô có sao không?
Và tới tối, cả đống bầy nhầy đó được xúc đổ xuống sông...
...cùng với lòng ruột cá.
Ngày hôm nay đáng lẽ cũng như vậy...
...nhưng...
...Jean-Baptiste có một lựa chọn khác.
Tiếng gì vậy?
Đó là... đó là một đứa bé.
Có chuyện gì ở đây?
- Đó là một đứa bé mới sinh. - Mẹ nó đâu?
Cổ mới vừa ở đây.
Cổ muốn giết nó, con của chính cổ. Cổ muốn giết một đứa bé!
Kìa! Cổ kìa!
- Đứng lại! Đứng lại ngay đó! - Đồ sát nhân!
Vậy là, âm thanh đầu tiên thoát ra từ miệng Grenouille...
...đã đưa mẹ nó lên giá treo cổ.
Và Jean-Baptiste, theo lệnh của chính quyền...
...được đưa tới trại mồ côi của Bà Gaillard.
- Hôm nay mấy đứa? - Bốn, à... ba rưỡi.
- Như thường lệ, chết nhiều hơn sống. - Nhận tiền và ký tên đi.
- Tránh ra! - Tránh đâu?
Đi!
Nó chết chưa?
- Cái thứ này không được nằm trên giường tao. - Vậy thì hãy dụt bỏ nó đi.
- Nếu nó hét lên thì sao? - Nó chỉ một thằng nhóc.
Mạnh hơn! Đè đi!
Tụi mày làm gì vậy?
Đối với Bà Gaillard...
...Grenouille là một nguồn thu nhập cũng như bao nhiêu đứa trẻ khác.
Dù sao, tụi nhỏ cảm thấy ngay là có một cái gì đó khác thường về nó.
Năm tuổi, Jean-Baptiste vẫn chưa biết nói.
Nhưng nó được sinh ra với một năng khiếu làm cho nó trở thành độc nhất trong đồng loại.
Không phải là mấy đứa trẻ khác ghét nó...
...mà chúng cảm thấy bất an với nó.
Càng ngày nó càng nhận thức được rằng khứu giác khác thường của nó...
...là một món quà được tặng cho nó...
...và chỉ mình nó.
Cuối cùng khi Jean-Baptiste biết nói...
...nó sớm nhận ra là ngôn ngữ hằng ngày...
...không đủ để diễn tả mọi trải nghiệm khứu giác mà nó đã tích lũy được lâu nay.
Gỗ.
Gỗ ấm.
Cỏ... cỏ ướt.
Đá... đá ấm.
Nước... nước lạnh.
Ếch.
Đá ướt.
Đá bự có trứng ếch ướt.
Thứ gì đó.
...thứ gì đó, thứ gì đó.
Năm mười ba tuổi, Bà Gaillard không còn chỗ cho Jean-Baptiste nữa...
...và vì vậy quyết định bán nó
Mau lên!
Mười quan.
Từ hơi thở đầu tiên nực mùi bao quanh người đàn ông này...
Bảy quan, nó không đáng giá nhiều đâu.
Grenouille biết rằng cuộc sống của nó ở xưởng thuộc da của Grimal...
...sẽ đáng giá chính xác...
...bằng khả năng làm việc của nó.
Không may cho Bà Gaillard...
...món tiền không hưởng được lâu.
Cuộc sống của người ta trong xưởng thuộc da thường chỉ kéo dài được 5 năm.
Nhưng Jean-Baptiste đã cho thấy nó mạnh mẽ như một con vi khuẩn bất khả hoại.
Nó thích nghi với số phận mới...
...và trở thành một hình mẫu của sự ngoan ngãn và cần cù...
...làm việc quần quật 15, 16 tiếng mỗi ngày, mùa hè và mùa đông.
Dần dần, nó chú ý tới một thế giới bên ngoài xưởng thuộc da...
...nơi vô vàn những mùi hương chưa biết đang nằm chờ nó.
Grenouille.
Đi theo tụi tao. Tao sẽ dẫn mày ra thành phố để giao hàng.
Jean-Baptiste Grenouille đã chiến thắng. Nó sống sót.
Và cuối cùng, nó ở đúng môi trường của nó.
Nó không lựa chọn.
Nó không phân biệt sự khác nhau giữa những gì thường được cho là...
...mùi thơm hay mùi hôi.
Ít nhất, vẫn chưa.
Nó vô cùng tham lam.
Mục tiêu của nó là chiếm hữu...
...mọi thứ cuộc đời dâng tặng trong phương diện mùi hương.
Điều kiện duy nhất của nó... đó là những mùi hương mới.
Hàng ngàn và hàng ngàn mùi hương tạo thành một món thập cẩm vô hình...
...mà nó phân tích ra thành từng phần nhỏ nhất và tinh vi nhất.
Grenouille!
Mau lên!
Lết mông lại đây.
- Nó được gọi là gì? - "Tình Yêu và Linh Hồn," thưa bà.
Sản phẩm mới của tôi.
- Tôi thử được không? - Nếu cô cho phép, thưa cô.
Thiên đường hạ giới...
Ông Pellissier, ông đúng là một nghệ sĩ.
Anh muốn gì?
Muốn mua một ít hả?
Hai trái một xu.
Cái này là để trị tội mày dám trốn đi như vậy.
Tao sẽ giết mày!
Tối đó, hắn không ngủ được.
Sức mạnh đắm say của mùi hương của cô gái đột nhiên làm cho hắn thấy rõ...
...lý do hắn bám víu cuộc sống một cách kiên cường và tàn khốc như vậy.
Ý nghĩa và mục tiêu...
...của sự tồn tại đáng thương của hắn đã có một định hướng cao hơn.
Hắn phải học cách bảo tồn mùi hương...
...để không bao giờ hắn lại bị mất một nét đẹp siêu phàm như vậy nữa.
Thời đó có khoảng hơn một chục người chế tạo nước hoa ở Paris.
Trong số đó, có một người làm nước hoa nổi tiếng người Ý, Giuseppe Baldini,
đã dựng tiệm của mình ngay giữa cây cầu,
có tên là "Cầu Change" khi ông tới Paris hơn ba mươi năm trước.
Đúng là, có một thời khi ông còn trẻ,
Baldini đã chế tạo được vài loại nước hoa trứ danh mà nhờ đó ông đã tạo nên cơ nghiệp.
Nhưng ngày nay, Baldini đã lạc hậu, lỗi thời,
và hàng ngày ông ngồi chờ đợi những khách hàng đã không còn tới nữa.
- Chenier! Anh đây rồi! - Chào ông Baldini.
Đội tóc giả vô!
Đội tóc giả vô!
Ông tính đi ra ngoài à?
Tôi sẽ nghỉ ngơi trong văn phòng của tôi vài tiếng,
và không muốn bị làm phiền trong bất kỳ trường hợp nào.
Ông sẽ chế tạo ra một loại nước hoa mới hả, ông Baldini?
Đúng. Cho Bá tước Verhamont.
Ổng yêu cầu một thứ giống như...
Hình như nó được gọi là... "Tình Yêu và Linh Hồn"?
Tên bịp bợm ở đường Saint-André des Arts.
- Pelissier. - Pelissier! Đúng là hắn!
"Tình Yêu và Linh Hồn."
- Anh có biết thứ đó không? - Ồ, có.
Dạo này ông có thể ngửi mùi của nó ở bất cứ đâu, thưa ông.
Mọi góc đường.
Thật ra, tôi vừa mua cho ông một lọ mẫu.
Trong trường hợp ông muốn thử.
Điều gì làm anh nghĩ tôi muốn thử nó?
Ông nói đúng. Nó không có gì đặc biệt.
Thật ra, đó là một mùi hương bình thường.
Tôi nghĩ là cung mùi đầu có chứa tinh dầu chanh.
Vậy à? Còn cung mùi giữa?
Hình như là hoa cam.
Và xạ hương trong cung mùi đáy, nhưng tôi không dám chắc.
Tôi chẳng hơi đâu mà quan tâm tên ngốc Pelissier đó bỏ gì vô nước hoa của hắn.
Tất nhiên rồi, thưa ông.
Và tôi đang nghĩ tới việc chế tạo một thứ gì cho Bá tước Verhamont...
...mà sẽ tạo ra ấn tượng.
Chắc chắn rồi, ông Baldini.
Hãy coi chừng tiệm, Chenier. Và đừng để cho ai tới gần tôi.
Cảm hứng cần phải có sự yên tĩnh.
Vanessa! Lấy khăn tay cho tôi!
Khăn tay của ông đây.
Cám ơn... cám ơn... cám ơn!
Ông còn cần gì nữa không?
Có lẽ là cảm hứng.
Thôi mà, Giuseppe!
Ông vẫn là nhà chế tạo nước hoa Baldini vĩ đại.
Đáng yêu... Tuyệt vời...
Hắn lại làm vậy nữa.
Tinh dầu chanh, phải, đúng vậy.
Hoa cam, chắc chắn rồi.
Và chút xíu đinh hương, có lẽ.
Không...
À, có thể là quế.
Hết rồi.
Quế.
No comments yet. Be the first to leave one.