The first 200 lines.
Written on the Wind Phụ đề tiếng Việt bởi NGUYỄN VŨ
Xin chào.
- Chuyện gì đã xảy ra với cô Black? - Người tiền nhiệm của tôi? Cô ấy được "ân xá".
Vậy ra cô là thư ký điều hành mới?
Đừng để bị lừa. Tôi làm mọi thứ trừ lau kính chắn gió.
- Tôi là Mitch Wayne. - Vâng, tôi đã nhận ra anh.
- Tôi là Lucy Moore. - Sao cô nhận ra tôi?
Chắc anh cũng phải biết hình ảnh của mình xuất hiện trên các tờ báo lá cải chứ?
Nhưng chú thích thường là: "Kyle Hadley, hoàng tử quyến rũ của đế chế dầu mỏ cùng với người bạn."
Kyle Hadley bảnh bao.
Dạo gần đây tôi thấy anh ấy đi ngang qua văn phòng.
Có vẻ như anh ấy đã làm mất túi tiền của mình.
- Lần nữa? - Tôi đã đóng góp 16,47 đô la.
Một giếng dầu nên mang tên cô.
- Sếp cô à? - Không, ngài Ryan đang ở ngoài thị trấn.
- Chắc cô có thể thay mặt giúp ông ấy. - Tôi có thể giúp gì cho anh?
Kyle Hadley đang ở phố 21 để dự hội nghị.
- Tất nhiên là kinh doanh. - Nghe này, tôi chỉ là thư ký của ngài Ryan.
- Tôi nghĩ mình không thích hợp để ... - Cô có muốn lau kính chắn gió không?
Được rồi.
Kyle và tôi bay từ Texas đến đây chiều nay.
- Có vẻ cấp bách. - Rất cấp bách.
- Kyle muốn ăn bánh mì kẹp thịt. - Bánh mì kẹp thịt?
Thế ở đâu có món bánh mì kẹp thịt ngon nhất thế giới.
- Phố 21? - Dễ hiểu không?
Hay tôi nên nói đơn giản?
Đi 1.380 dặm cho một ...
Hóa ra anh lừa tôi về chuyện hội nghị kinh doanh.
Không, do tôi nghĩ ra đấy.
Đề phòng ngài Jasper Hadley thắc mắc tại sao chúng tôi đến đây.
À, là sếp lớn ...
Vui lên đi. Có khi cô lại được lên báo.
Có phải anh sống bằng tất cả những thứ đó không?
- Đoán lại đi, cô Moore. - Tôi xin lỗi.
Tôi chỉ muốn anh hiểu cảm nghĩ của tôi về những thứ như vậy.
- Biết gì không? - Gì?
Có lẽ chúng ta đang ở trong tình trạng tương tự.
- Harry, ghi sổ cho tôi. - Vâng, ông Hadley.
Người bạn mà chúng ta đang chờ đợi này là ai?
Mitch Wayne, cộng sự của tôi.
Anh ấy có phải triệu phú không?
Anh ta lập dị.
- Anh ta nghèo. - Em cá luôn
Cưng ạ, em sẽ thua.
Mitch đến từ vùng nông thôn. Sức hấp dẫn của anh ta không phải là tiền.
Thứ lỗi, các cô. Lần sau gặp lại.
- Anh ấy đâu có lập dị. - Không, anh ấy trông giàu như Rockefeller.
- Xin chào, tôi là Kyle Hadley. - Tôi là Lucy Moore.
Lucy Moore. Thẩm mỹ của ông khá hơn rồi đấy.
Cô Moore là thư ký điều hành mới của Bill Ryan.
Một thành viên trong gia đình Hadley hạnh phúc, vui vẻ.
Hãy thoải mái.
Đây là một trong những khoảnh khắc hiếm hoi mà chỉ có Sâm panh mới làm được.
Giống như trong lời hát, "Cô đến từ Dixie hay từ đâu?"
Indiana. Một thị trấn nhỏ mà có lẽ anh không biết.
Nếu cô cần tôi sẽ đưa nó lên bản đồ luôn.
Quả cầu pha lê nói với cô điều gì?
Tôi có thể sẽ kết hôn và sống ở vùng ngoại ô
với chồng, thế chấp và con cái.
- Nó không dành cho cô. - Tại sao không?
Cô quá đẹp và thông minh để rơi vào một cái bẫy như vậy.
Anh đề xuất loại bẫy nào?
Cô muốn gia nhập Hiệp hội Phòng chống buồn chán của Kyle Hadley không?
- Nhiệm vụ của tôi là gì? - Không.
Những thú vui, chẳng hạn như cùng với Kyle Hadley xuất hiện ở các mục tin đồn.
Với 80 tiêu đề trên thế giới.
- Tôi e nó sẽ làm tôi chán. - Điều gì làm cô không chán?
Sự nghiệp của tôi ... quảng cáo.
Hoan hô ... như họ nói ở Texas.
- Cô học quảng cáo ở đâu? - Ở Hãng Sheraton.
- Giỏi chứ? - Một trong những người giỏi nhất Đại lộ Madison.
Không tệ.
Tôi sẽ mua cho cô cả hãng.
Điều gì sẽ xảy ra nếu như tôi đồng ý.
- Làm ơn đưa tôi điện thoại. - Vâng, ông Hadley.
- Anh thực sự nghiệm túc chứ? - Chắc chắn.
- Số là gì? - Của hãng hay căn hộ của tôi?
- Nghiêm túc ... - Rất nghiêm túc, quên nó đi.
Theo lời khuyên từ nhà triết học Texas, người đã nói: "Hãy đưa cho cô bé một ..."
Tôi nghĩ đã đến lúc nghe anh bạn này nói.
Anh làm gì cho công ty dầu Hadley?
Chúng tôi là người hòa giải. Chúng tôi được cử đi quản lý các cuộc cãi vã.
Tôi có giấy chứng nhận mình là một nhà địa chất.
- Điều đó hợp lý. - Tôi đã bị đuổi khỏi cùng một trường.
Họ nghĩ tôi hành động ngu ngốc.
Cô không quay lại làm việc sao?
Lẽ ra tôi không nên đi.
- Chúng ta chưa uống hết rượu. - Đáng chú ý, phải không?
Tôi nghĩ chúng ta cần thuốc lá.
Đi mua nhé. Để tôi gọi Taxi.
Cảm ơn ông Hadley.
Cho tôi thuốc lá của Mullhall.
Cảm ơn ngài.
Anh bỏ quên người bạn của mình kìa.
Cô quảng cáo cho khách hàng. Hẳn là ăn nói rất khéo.
Chắc tôi làm cô chán.
Có quan trọng không?
Đến sân bay Teterborough.
Nghe này, nếu anh không phiền, tôi muốn thoát khỏi vòng luẩn quẩn này.
Tôi không làm được.
Tôi thực sự muốn cô gặp một người.
Có lẽ để lúc khác.
Lúc khác là bây giờ. Tôi có thể sẽ quyết tâm.
Tôi muốn chúng ta là bạn khi nói lời tạm biệt.
Hãy để tôi cho anh một mẹo.
- Cho tôi đến văn phòng. - Nếu tôi làm vậy, tôi sẽ mất cô.
Nghe này, Lucy, một khi ở trên cao, tôi là một người khác ...
khác rất nhiều so với tôi lúc này.
Được rồi. Có lẽ tôi nên gặp người đó.
Đừng thực hiện những pha mạo hiểm như tấn công Tòa tháp Empire State.
Tôi chỉ như vậy khi ở trong hộp đêm.
Tôi có thể hỏi tại sao không?
Tôi sẽ không thừa nhận điều này với bất kỳ ai ngoài cô.
Nhưng tôi uống quá nhiều.
- Tiền thừa đây. - Không thể thoát khỏi ông.
Hỗ trợ nhau mà.
Tôi có an toàn trong cái thùng này không?
Có lẽ vậy. Không giống xe tăng, các phi công đã sẵn sàng thay phiên nhau.
Lucy.
Cô biết đấy, tôi từng thấy cô trước đây ... ở văn phòng.
- Anh nhìn lướt qua thôi đúng không? - Cô đã đóng góp được bao nhiêu?
Đầy đủ.
Anh biết Mitch bao lâu rồi?
Bố tôi cho chúng tôi gặp nhau hồi học lớp một.
Chắc lúc đó bố anh chưa khai thác dầu.
Không. Khi đó ông ấy có 100 triệu.
Ông ấy không muốn tôi vào trường tư thế là tôi lớn lên cùng với Mitch.
Còn Mitch thì sao?
Bố Mitch chơi thân với bố tôi từ hồi nhỏ. Tôi đoán bố tôi ngưỡng mộ ông ấy.
Một chủ trang trại nhỏ ... một huyền thoại ở quận chúng tôi.
Một thợ săn tuyệt vời, như Daniel Boone.
Tôi đã từng ước ông ấy là bố của tôi.
Bố anh có biết việc này không?
Bố tôi là một người có địa vị lớn. Ông ấy biết tôi không thể giống ông ấy.
- Ai có thể? - Có.
Mitch.
Khi tôi bị đuổi khỏi trường đại học.
Bố tôi đã từ bỏ hy vọng những phẩm chất của Mitch có thể ảnh hưởng đến tôi.
Thật dễ dàng để nói chuyện khi cô đang ở cao hơn bàn poker 6.000 feet.
Bàn poker?
Ừ. Từ Maine đến California.
Ở dưới đó, tôi là người có quá nhiều chip.
Tôi ném chúng lên không trung và một vài chiếc đáp xuống vai tôi.
Họ sẽ thất vọng nếu tôi không cư xử như tay chơi giống như chú của tôi.
Ông ấy làm sao?
Joe Hadley?
Cả đời sống dư dả.
Ông ta sống sót sau các cuộc đấu tranh giành lấy các nữ công tước ở châu Âu.
Nhưng một người Thổ Nhĩ Kỳ ghen tuông đã trả tiền cho sát thủ để giết ông ta.
- Lúc đó mới 30 tuổi - Cừu đen?
Một trong ba.
Anh đã bao gồm cả chính mình. Nhưng ai là người thứ ba?
Em gái của tôi, Marylee.
Nó có đủ thứ ma quỷ trong người khiến tôi và chú Joe lu mờ.
Có chuyện gì vậy? Ù tai à?
Chỉ muốn nhắc là chúng ta đang ở ngoài khơi bờ biển Carolina.
- Bắc Carolina? - Chúng ta quay trở lại chứ?
- Không được. Chúng ta đang bay tới Miami. - Rồi sao?
Tôi cảm thấy muốn bơi. Xuống Miami không?
Tốt hơn hãy hỏi khách của ông.
Tôi sẽ quay lại nếu cô muốn.
Anh có miễn cưỡng không?
Có điều gì đó đang xảy ra với tôi.
Nói chuyện với cô khiến tôi cảm thấy mình lần đầu tiên được nói chuyện.
Không tính cả Mitch.
Làm ơn đi Lucy. Tôi nghĩ chúng ta đã vượt qua thời điểm không thể quay lại.
Chuyến bay 498 ...
khởi hành từ Havana tại phòng chờ Cubana.
Kyle có lẽ đang thu xếp để mua cho cô khách sạn.
Một phần của bãi biển và một phần của dải Vịnh.
Tại sao anh lại mỉa mai như vậy? Anh khó chịu khi chúng tôi ở đây,
hay anh chỉ thất vọng vì tôi đã không yêu cầu Kyle quay lại?
Tôi đã có bất ngờ đầu tiên tại Teterborough.
Tôi đã đánh giá thấp sự quyến rũ của Kyle.
Có lẽ anh đã luôn đánh giá thấp Kyle.
- Hoặc có thể anh đánh giá tôi quá cao. - Có lẽ vậy.
Tôi chưa bao giờ được trải qua chuyện này.
Cứ như một chuyến phiêu lưu. Thú vị thật.
Cô đang tìm kiếm những nụ cười?
Hay cô đang cần người trò chuyện?
Tôi đoán là cái sau.
Tôi nghĩ là tôi đang hiểu Kyle ...
và thích anh ấy.
Nếu vậy thì tôi rất mừng.
Tôi nói thật đấy.
Hãy cho tôi biết đi.
Vụ trốn đi chơi này ... khi nào mới kết thúc?
Tôi không biết.
Đối với tôi, nó dường như không bao giờ kết thúc.
Được rồi, mọi người. Hãy đên Bãi biển Miami nào.
Tôi tìm được một khách sạn trông đẹp lắm.
Mời đi lối này.
Tôi chắc chắn, ông sẽ thấy hài lòng, thưa ông Hadley.
- Mọi thứ ư? - Vâng, thưa ngài.
Khách sạn của các ông đẹp đấy.
Đây là phòng của cô Moore.
- Còn chúng tôi ở ngay bên kia hành lang? - Đúng, thưa ngài.
Cô có thích không?
Miễn chê luôn.
Nào. Tôi dẫn cô đi xem.
No comments yet. Be the first to leave one.