真の仲間じゃないと勇者のパーティーを追い出されたので、辺境でスローライフすることにしました
The first 166 lines.
Thử thách của dũng sĩ
Trên núi của Zoltan có tàn tích của Elf cổ đại.
Cô gái là một vũ khí dạng người được tạo ra ở đó.
Có cả báo cáo về chuyện đó.
Do không phải kẻ thù của nhân loại nên chúng ta không còn lý do để ở lại.
Mau khởi hành thôi.
Không được.
Tại sao?
Phải luôn hành động theo tiếng gọi của bảo hộ.
Giờ vẫn chưa phải lúc để rời đi.
Ta sẽ không cưỡng ép.
Mong rằng bảo hộ sẽ sớm hối thúc cậu khởi hành.
Dường như thần Demis đang muốn thử thách tôi.
Thử thách?
Không rõ tại sao, nhưng...
sự thôi thúc của bảo hộ vốn luôn diễn ra bên trong tôi...
đã biến mất.
Trà ngon.
Uống trà của Red làm người ta thư giãn thật.
Thế thì tốt.
Thế... tình hình của Van thế nào?
Sau lần hoạt động chung với Red thì cậu ấy trở nên hơi kỳ lạ.
Chỉ nhốt mình trong phòng cả ngày và cầu nguyện.
Và gần như không nói gì.
Sợ rằng cậu ấy sẽ lại làm gì nên tôi và Lub đang thay phiên canh chừng.
Xin chào.
Chào mừng.
Ồ, có chuyện gì à?
Em có chuyện cần hỏi ý kiến.
Có một yêu cầu đi tìm một đứa trẻ bị lạc trong khu rừng...
nhưng cả em và chị Ruti... do đang có Van nên không thể hành động.
Các mạo hiểm giả khác thì coi đây chỉ là việc nhỏ nên không nhận.
Phải làm sao đây?
Vậy để tôi đi cho.
Hể?
Được chứ?
Vâng. Xin cứ để cho tôi.
Nhưng...
Từng là mạo hiểm giả của Zoltan nên tôi rất thạo khu rừng này.
Hơn nữa, tuy không thể bù đắp lại những chuyện trong quá khứ...
nhưng tôi muốn làm tất cả những gì mình có thể.
Albert...
Tôi không phải là dũng sĩ hay gì...
Nhưng bây giờ, có thể cùng hoạt động với chị Esta như thế này...
tôi thấy rất vui và tự hào vì điều đó.
Tôi muốn mình trở nên xứng đáng làm đồng đội của chị Esta.
T-Thật vinh hạnh.
Gì hả!?
Albert nói thế thì yên tâm rồi nhỉ.
À... ừ, đúng vậy.
Đây là thông tin tóm tắt về yêu cầu.
Nhờ anh.
Được.
Này, hết rượu rồi. Mang chai khác ra đây.
Ông Lub, ông làm gì ở đây vậy?
Esta...
Cô cũng ngồi xuống uống cùng đi.
Van đâu? Ở nhà trọ à?
Không. Bỏ tôi lại và ra ngoài rồi.
Thế là thế nào?
Chi tiết thì tôi chịu.
Khi nghe có một đứa trẻ bị mất tích...
thì đã cùng Lavender đi tìm.
Nó chẳng thèm nghe lời tôi nữa.
Rốt cuộc nguyên nhân là gì chứ?
Dũng sĩ của tôi đã bị làm sao vậy?
Nhưng mà vẫn có thể sửa được. Đúng không?
Việc tôi gặp dũng sĩ không phải là sự dẫn lối của thần linh sao?
Không ngờ trong rừng này lại có Orge.
Đứa trẻ không sao chứ?
Xin lỗi. Lỡ tay...
Kurukururu!
- Đừng giết bạn ấy mà! - T-Tôi không sao...
Ấy không. Anh là mạo hiểm giả đến để tìm em.
Em?
Ừ. Bố mẹ em tưởng em đã bị lạc trong rừng.
Em đang chơi với Kurukururu...
thì đột nhiên con quái vật đó...
Ổn cả rồi.
Ngươi đã bảo vệ cô bé này nhỉ?
Đúng rồi. Kurukururu đã bảo vệ em.
Vẫn còn một thứ rất kinh khủng.
Mọi người đang rất sợ.
Cái gì?
Tìm thấy rồi.
Dũng sĩ?
Đứa trẻ có bị thương không?
Không ạ.
Thế thì tốt.
Cảm giác bất an này là sao?
Không giống như mọi khi.
Tôi sẽ đưa em ấy về nhà.
Nào, đi thôi.
Trước đó thì cần tiêu diệt căn nguyên của cái ác đã.
Căn nguyên... của cái ác?
Chính nó đã dụ trẻ em vào rừng đúng không?
Cái ác phải bị tiêu diệt.
Dũng sĩ, xin hãy bình tĩnh.
Rồng Tinh Linh không phải quái vật xấu.
Là một chủng tộc rất thân thiện giống Lavender thôi mà.
Định lấy tôi ra để xin tha mạng sao?
Albert, tôi cho anh 10 giây để tránh ra.
Nếu cản trở thì anh cũng là một cái ác cần phải loại trừ.
Chạy đi! Tôi sẽ cầm chân dũng sĩ tại đây.
- Nhưng mà... - Đừng nói nhiều. Chạy đi!
Anh là người quen của tinh linh đó sao?
Không. Lần đầu tôi gặp.
Anh tự tin là thắng được tôi sao?
Không hề.
Vậy thì tại sao lại liều mạng?
Phải rồi nhỉ.
Thật ra tôi đang sợ đến phát ói đây.
Nhưng tôi không thể để mặc một sinh mạng vô tội bị cướp đi.
Tôi không thể chạy trốn!
Cảm giác này là gì vậy nhỉ...
Tuy không hiểu lắm...
nhưng tôi đang cực kỳ muốn giết anh.
Lavender, đuổi theo được chứ?
Tất nhiên rồi.
Định làm gì vậy?
Không được... giết...
Tại sao phải liều mạng vì một con tinh linh như vậy?
Vì tôi... cũng là đồng đội của dũng sĩ.
Phải trở thành một người đàn ông xứng đáng...
Bỏ ra.
Bỏ ra. Bỏ ra. Bỏ ra. Bỏ ra...
Bỏ ra! Bỏ ra! Bỏ ra! Bỏ ra...!
Tôi là dũng sĩ đó! Chết tiệt!
Van!
Cậu chiến đấu tốt lắm.
Regenerate.
Albert, cậu thật sự là một người hùng.
Tôi rất tự hào về cậu.
Chị Esta. Tên đó đã cản trở việc thanh trừng cái ác-
Van, cậu nghĩ tôi đang bình tĩnh lắm sao!?
Tôi... đang cực kỳ phẫn nộ đó!
Tại sao vậy!?
Tôi rất kính trọng chị cơ mà!
Có phải cậu đã hiểu lầm không?
Tránh xa Van ra!
Đang giận dữ mà còn khôn ranh quá nhỉ!
Còn cô thì sao?
Không thể tung hết sức vì đang ở trước mặt Van à?
Im đi!
Ta cũng ghét cô từ lâu.
Nào. Đến đó thôi.
Chỉ là một đại tinh linh nước mà định cản trở ta sao?
Ồ, khuôn mặt dễ thương bị hỏng hết rồi.
Lộ thân phận có ổn không thế?
Ta giết!
Bàn tay chữa trị.
Cuối cùng cũng tìm được cô gái đó.
Khi đó, mình sẽ...
Anh mạo hiểm giả không sao chứ?
Vết thương đã hoàn toàn lành rồi.
Giờ đang ngủ do mệt thôi.
Đứa trẻ cũng an toàn là tốt rồi.
Đều nhờ Albert nhỉ.
Chắc sẽ sớm tỉnh lại chứ?
Ừ.
Do đã quá cố gắng lúc đối đầu với Van đó thôi.
Chỉ cần nghỉ một chút là ổn.
Vậy à.
Cơ mà em nhận ra giỏi thật.
Chỉ là cảm giác.
Em cảm nhận được nguy hiểm mà.
No comments yet. Be the first to leave one.