The first 200 lines.
Mọi chuyện bắt đầu với một gia đình nhập cư.
Đó là tôi. Alex Danyliuk.
Còn đây là bố mẹ tôi. Ông bà Danyliuk.
Chúng tôi đã rời bỏ Ukraine để đi tìm cuộc sống mới.
- Chào mừng tới Canada. - Cám ơn.
Chúng tôi không đủ tiền để sống trong thành phố.
Vì thế chúng tôi đã tới London... London ở Ontaria.
Dĩ nhiên, cũng như bao người nhập cư mơ mộng khác, chúng tôi rồi cũng sẽ...
nhận ra là chúng tôi không thể chi trả cuộc sống này...
Vì thế mọi việc ngày càng tồi tệ hơn.
Bố mẹ bắt đầu cãi nhau nhiều hơn.
Nhưng rồi một người bạn người Nga
đã giúp mẹ tôi có được việc làm, trợ lí kế toán ngân hàng.
Làm ơn để lại lời nhắn.
Ông bà Danyliuk, chúng tôi gọi điện thông báo,
về khoản nợ quá hạn của ông bà.
Làm ơn gọi lại cho chúng tôi.
Đừng có nghịch gì đấy.
Nhưng bố tôi không giúp được gì nhiều.
Ông đã cố nhưng người ta không tin tưởng ông.
Vì thế cơ bản là gia đình tôi sống nhờ vào trợ cấp.
Mẹ tôi kiếm được bao nhiêu chỉ đủ trả khoản vay thế chấp.
Tôi không có người bạn nào để chơi và giao tiếp cùng
trừ cái máy tính của mẹ tôi ra. Nhưng thật sự chúng tôi lại rất hợp nhau.
Tôi lên mạng, chơi game, vào mấy diễn đàn,
chém gió với người lạ về tất cả các thể loại.
Rất dễ truy cập thông tin, cơ hội vô tận.
Chính nó đã giúp tôi muốn vào đại học.
Tôi muốn học theo Steve Jobs, hay Bill Gates.
Một ngày nào đó sẽ khiến thế giới này tốt đẹp hơn.
May hay không may,
thì tôi cũng học được cách kiếm tiền chuẩn bị cho việc học đại học.
Những đồng Đô la đầu tiên,
Việc làm của tôi là một "Clicker"
Tôi tăng lượng truy cập trang mạng, bằng cách thay đổi IP.
Và vào trang đó liên tục.
Nó thật sự nhàm chán, nhưng cách kiếm tiền đó là dễ nhất.
Click 1000 lần tôi kiếm được 20 đô.
Nó không nhiều nhặn gì, nhưng tích tiểu thành đại mà.
Thời gian trôi qua, tôi muốn biết rõ hơn cách mà thế giới này hoạt động,
đặc biệt là thế giới tiền tệ.
Có đầy những ý tưởng về hệ thống ngân hàng ở trên mạng,
khủng hoảng tài chính, các lỗ hổng hệ thống,
và về những thay đổi cần thiết.
Nhưng có một số thứ không bao giờ thay đổi.
Đó là cách tôi lớn lên.
Bạn thấy đấy, nó chẳng phải như mơ.
Nhưng tôi vẫn ước mọi thứ sẽ thay đổi.
Làm ơn cho một ly cà phê.
Đã có một cuộc tấn công mạng ngày hôm qua,
nhắm vào một số trang web chính phủ và ngân hàng,
Darkweb đã đứng ra nhận trách nhiệm cho vụ tấn công này,
Đây là một tổ chức tội phạm mạng đứng đầu bởi hacker tên Zed.
Hắn đã được liệt vào danh sách tội phạm quốc tế,
có liên quan tới hàng tá vụ tấn công trên toàn thế giới.
Đoạn video được đăng tải ngay đây đã xác nhận trách nhiệm của chúng.
Chúng tôi là Darkweb.
Chúng tôi sẽ không chịu ngồi yên và để cho lũ chủ nô tiếp tục thông túng cuộc sống nữa.
Chúng tôi sẽ đấu tranh. Sẽ hạ bệ chúng. Và đây mới là sự bắt đầu thôi.
Trong một tin tức khác, thị trường chứng khoán đã bắt đầu bất ổn bởi những vụ tấn công này.
Mẹ, con về nhà rồi.
Mẹ?
Có việc gì thế mẹ? Việc gì thế?
Mẹ, cái này thật vớ vẩn.
Ngân hàng cho chúng ta vay thế chấp đã biết mẹ bị thất nghiệp
và không thể chi trả hóa đơn được nữa.
Chúng ta sẽ mất căn nhà này mất.
Được rồi, Thế bố nói gì ạ?
Bố con... Ông ấy đang ngủ.
Được rồi, mẹ.
Gì đây con?
Đây là tiền. Chúng ta có thể cầm cự
được vài tháng và sau đó con sẽ kiếm thêm.
Con lấy đâu ra số tiền này? Con ăn cắp à?
Không, không. Con không ăn cắp.
Con đã để dành cho việc học đại học.
Nhưng bằng cách nào? Con chẳng nói gì với bố mẹ. Con kiếm đâu ra?
Mẹ, việc đó không quan trọng.
Quan trọng là chúng ta sẽ không mất căn nhà này.
Mẹ không thể lấy chúng. Chúng để cho việc học của con.
Mẹ nghe nè. Con lớn rồi.
Con có thể... Con sẽ kiếm việc làm.
Con sẽ kiếm lại được. Mẹ, làm ơn cứ cầm lấy đi.
Mẹ sẽ phải nói sao với bố con?
Cứ nói thật thôi.
Những ý nghĩ thoáng qua trong đầu.
Tại sao chứ? Vì cái gì?
Tôi hận cái ngân hàng đã sa thải mẹ tôi.
Kể cả chúng có cả trăm ngàn lí do đi chăng nữa.
Tôi vẫn hận chúng thấu xương.
Tôi đã phải mất hàng năm trời mới kiếm được số tiền đó.
Tôi đã đặt tiền cho trường học, và giờ tôi có thể mất hết tất cả.
Tôi phải làm lại từ đầu. Nhưng tôi không có nhiều năm nữa.
Tôi cần cách gì nhanh hơn, nhưng trên mạng toàn mấy thứ vớ vẩn.
Và rồi tôi nhớ ra.
Darkweb là nhóm hacker đang được nhắc đến đầy trên tin tức.
Ngạc nhiên là trang web này vẫn chưa bị chặn.
Mới đầu mọi việc có vẻ dễ.
Tôi chỉ cần lập một tài khoản.
Nhưng để thực sự hoạt động được, thì không phải dễ.
"Binh nhất"
Họ bắt tôi phải làm gì đó phi pháp.
Như ăn cắp thông tin tài khoản thẻ của một người nào đó.
Và đó là cách họ kiểm tra lính mới.
Việc đó với tôi có vẻ đơn giản,
Nhưng tôi phải kiếm một nạn nhân và tôi đã có một ý tưởng.
Có một gã ở trường,
có tiềm năng nhất, Randy Bickle.
Ê, Lần sau đi đứng nhìn đường vào.
Mày bị cái éo gì thế?
Mày vừa nói cái gì thế, Dostoyevsky?
Tao nói sao mày không gây sự với ai đó to như mày ấy, hả?
Mày thích chơi à?
Mày thích chơi hả? Hả?
Được rồi, lần sau, thằng chó.
Đúng là một thằng lìn.
Tôi đã làm một trang web đơn giản giả vờ bán mấy món đồ,
Và thằng Randy đã mắc bẫy. Nó thường xuyên dùng thẻ bố nó để mua hàng.
Và cái thẻ đó rất lắm tiền.
Bố! Con dùng thẻ của bố nhé?
Được rồi.
Tôi cung cấp thông tin thẻ lên Darkweb, và ngay sau đó
có một gã liên hệ với tôi.
Hắn tự xưng là Roosevelt, hắn nâng cấp level cho tôi.
Trên thực tế, nó không chỉ có thế. Thị trường chợ đen,
Giá ở đây thấp hơn nhiều
và rất dễ để tìm người khách hàng.
Lần đầu, hắn gửi tôi vài cái laptop khủng (Alienware)
Và tôi phải đi bán chúng.
Nên tôi đã vào Muachung để tìm khách hàng.
Có một gã game thủ quèn muốn cày game kiếm tiền,
nhưng mà tôi chả quan tâm làm gì.
Miễn là hắn có tiền là được.
Chưa bao giờ tôi kiếm được nhiều như thế.
Tôi gửi Roosevelt phần của hắn, rồi mua một cái laptop mới.
Có thể nói, là tôi đã bắt đầu làm ăn.
Và tôi thích thú với việc này.
Roosevelt tiếp tục gửi tôi đồ, và tôi lại đem bán.
rồi kiếm những đồng tiền mà tôi cần.
Sản phẩm thưởng là mấy thứ bình thường,
như điện thoại, trang sức, đồng hồ hay laptop...
dễ mang đi,
dễ kiếm tiền.
Nhưng còn có những cách khác để kiếm ra tiền.
Trên diễn đàn có hẳn một danh sách nhưng trang mua hàng qua mạng
rất dễ tấn công vào.
Tôi không muốn đi quá giới hạn.
Nhưng mấy công ty này, chúng có bảo hiểm lo.
Nên chúng cũng chẳng ảnh hưởng mấy.
Tôi kiếm vài trăm thẻ tín dụng và bán chúng trên Darkweb.
Tôi có thể tự dùng chúng nhưng tôi cần thẻ căn cước giả nữa.
Vì thế tôi thấy ổn với những thứ hiện nay.
Tôi đã mất hàng năm trời để kiếm được 30 ngàn đô.
Giờ thì tôi chỉ cần có 4 tuần. Và tôi đã sẵn sàng.
Con sẽ gọi cho bố mẹ khi tới nơi.
Cẩn thận nhé con.
Vâng, được rồi.
Con sẽ gửi tiền cho bố mẹ hàng tháng.
Vì thế bố mẹ hãy dành thời gian cho nhau nhiều hơn.
Bố mẹ hãy chăm sóc lẫn nhau nhé.
Tôi lên xe buýt lên thành phố bỏ lại gia đình sau lưng.
Tôi không chắc đó là quyết định đúng đắn hay không.
Nhưng giờ thì đã quá muộn để quay lại.
Cũng vui phết khi chuyển lên Toronto.
Mọi thứ ở đây đều lớn hơn.
Chào mừng đến với tổ ấm mới, Anh Sawyer.
Chúng tôi có bảo vệ 24/24. Tầng thượng dùng chung.
Đằng sau tòa nhà là bến cảng.
Toàn bộ nội thất bằng thép không rỉ
cửa sổ loại sàn tới trần.
Khu này sẽ có rất nhiều người tới thuê.
Nên không còn nhiều lựa chọn cho anh nữa đâu.
Anh có thắc mắc gì không?
Có, có mạng Internet không?
Không may cho tôi, là tôi nộp tiền học trễ,
nên tôi sẽ nhập học vào tháng 1 năm sau.
Có nghĩa là tôi cần kiếm tiền để sống.
Tôi giúp Roosevelt kiếm bộn tiền
Nên hắn đã nâng level cho tôi.
Giờ tôi có thể mua thẻ tín dụng và thẻ căn cước giả.
Và dùng chúng mua hàng qua mạng.
Next station is St. George.
- Tôi có một gói hàng. - Vâng.
Để tôi kiểm tra.
Chắc là cái này.
Được rồi.
Anh kí vào đây.
Được.
Của anh đây, anh Munchausen.
Cám ơn.
Cho tôi tới khu người Hoa.
Nhưng mọi thứ không dễ dàng như trước,
Tôi không thể dùng Muachung để kiếm khách hàng được nữa.
Có rất nhiều cớm và khách rởm, vì thế tôi đã thử vận may
với tiệm cầm đồ và cửa hàng trang sức.
Xin chào.
Ông nói được tiếng Anh chứ?
Tôi có vài cái đồng hồ.
Tôi muốn bán chúng.
Ông muốn mua không?
No comments yet. Be the first to leave one.