The first 200 lines.
Cậu ta cũng trong ban nhạc ư? Thật nguy hiểm.
Những nạn nhân của tội phạm và của khủng hoảng kinh tế.
Chúng tôi vỡ nợ rồi.
Tôi tưởng quán Scavo vẫn ổn mà.
Khủng hoảng kinh tế thì làm gì có ai đi ăn pizza.
Những phần thưởng ...
Anh mới được thưởng thêm. Cho sự cố gắng ...
... và cả sự kiên nhẫn.
Chúc mừng cô có công việc mới.
Chúc mừng ông vì ko bị tôi làm phiền nữa.
Không khó để nhận ra 1 bà mẹ làm việc xa nhà.
Hãy cứ nhìn một bà mẹ vừa ra khỏi nhà vừa mặc áo.
Ăn nhanh bữa sáng trong khi chạy ra xe.
Hay đánh vội tí son trên đường tới chỗ làm.
Nhưng cách chắc chắn nhất để nhận ra 1 bà mẹ làm việc xa nhà?
Hãy nhìn đứa trẻ ... - MJ, sao con chưa mặc quần áo?
Con sắp muộn học bây giờ.
...lăn đùng ra ốm vào đúng thời điểm nhạy cảm.
Chào 2 mẹ con.
Con ốm. Em muộn làm. Hộ 1 tay nhé.
- Ô này, anh phải đi làm. - Em cũng thế.
Ngày đầu tiên em đi làm đấy. Ko tị nạnh.
Anh rất muốn giúp em ...
... và giành thời gian bên anh bạn nhỏ này. Nhưng ...
Bà Nelson hẹn anh sửa vòi tưới vào lúc 9h rồi.
Sửa vòi tưới nước thì cần quái gì giờ với giấc.
Ko đến muộn sau bữa tối là được rồi.
Em là giáo viên thì lại khác.
Tưởng em chỉ là trợ giảng?
Nghe em này.
Em đi làm vì muốn kiếm tiền lo cho MJ những thứ tốt nhất.
Em lo việc của em. Còn việc này của anh.
Để anh hẹn lại bà Nelson.
Mẹ đi đây.
Con nhớ nằm nghỉ và uống thuốc nhé.
Mẹ luôn ở bên con khi con ốm cơ mà.
Mẹ biết, con yêu ạ.
Nhưng giờ mẹ phải đi làm.
Mẹ con mình đã thống nhất chuyện này rồi, đúng ko?
Đừng buồn nhé.
Mẹ sẽ đón con lúc 6h.
Phải, ko quá khó để nhận ra bà mẹ nào phải làm việc xa nhà.
Hãy cứ nhìn bà mẹ nào rời nhà mỗi sáng ...
...trong sự day dứt.
NHỮNG BÀ NỘI TRỢ KIỂU MỸ Dịch bởi: Alex28th
Khi ngày tàn, sau một ngày dài ở công sở ...
... mọi người mệt nhoài trở về nhà.
Người thì được chào đón bởi chú cún trung thành.
Hoặc với một ly martiny sảng khoái.
Kẻ thì trở về với thức ăn nóng sốt ở trên bàn.
Và cả những người trở về sau 1 ngày dài làm việc ...
... để đón nhận những ngạc nhiên ngoài ý muốn.
Cô thấy mẩu giấy tôi để lại hả. Vào đi.
À vâng. MJ đâu rồi?
Con đây mẹ ơi.
Con yêu, con thế nào rồi?
Con nhớ mẹ lắm.
Con đỡ mệt chưa?
Rồi ạ. Cô Katherine nấu súp cho con.
Đọc truyện cho con nghe.
Cô ấy dạy con chơi tá lả nữa :">
Cháu nhớ gì nữa ko?
Cô ăn được đôi Át rồi về nhất.
Hay nhờ.
Mike đâu rồi?
Công việc đột xuất.
Toilet nhà bà Nelson bỗng dưng bị hỏng.
Tôi lại đang rảnh, nên ...
Cám ơn cô đã giúp đỡ mẹ con tôi.
Nào MJ, đi về thôi.
Cám ơn cô.
Mẹ con mình cám ơn rồi mà.
Đừng làm cô ấy ngại.
Cám ơn cháu đã mời cô chú ghé thăm.
Rất vui được là vị khách đầu tiên tới nhà cháu.
Trông hoành tráng quá, nhìn lóe hết cả mắt.
Nhà trang trí theo kiểu Mỹ ngày xưa à.
Là do Andrew đấy.
Cậu ấy chọn màu này đấy.
Cậu ấy đi làm về muộn.
Có chuyện gì thế ạ?
Nó ở lại lo vài việc mới phát sinh.
Có ai ngờ họ ko đồng ý cho ăn tôm tẩm bột ở lễ rửa tội chứ.
Nếu họ ăn thử món tôm em làm thì họ nên sửa cái lệ ấy đi.
Cô chú muốn nhấm nháp chút gì trước khi ăn tối ko?
Cái này bằng pha lê à?
Sang trọng nhỉ.
Andrew đấy. Cậu ấy có khiếu thẩm mĩ lắm.
Cũng may là cậu ấy kiếm được kha khá.
Thật à?
Dạ thật, từ hồi cô tăng lương cho cậu ấy đấy.
Bánh này ngon quá cơ.
Cháu tự làm à?
À vâng, chỉ cần ...
... trộn vào với nhau.
- Em tăng lương cho Andrew à? - Tăng tí tị tì ti thôi.
Nói "tí ti" thì ko đúng so với khoản tăng hậu hĩnh ấy.
Ô, có cả bánh quy và ngũ cốc nữa này.
Đúng là bánh trộn có khác.
Như kiểu lẩu-bánh-quy ấy.
- Cháu vừa nói "hậu hĩnh" ... - Nó phóng đại thôi.
Trẻ con mà.
Một tí tiền cũng cảm giác như cả cái nhà băng.
Lạy Chúa. Rượu 96 Latour à?
Andrew mua từ buổi bán đấu giá hàng cổ đấy.
Để ăn mừng tăng lương mà.
Uống vài chén là quên luôn những chuyện tối nay.
Để xem.
Ăn tối mà khỏi lo bọn trẻ làm phiền.
Ko cần lo bị hắt mì vào người thật tuyệt.
Phải.
Chúng tôi muốn làm gì đó để cảm ơn cả 2 người mà.
Vì chuyện gì thế?
Cứu vãn hôn nhân của tôi.
Rất vui vì giúp được chị mà. Mà tại sao lại cứu vãn được?
Chồng tôi cứ đi làm suốt, thế là tôi thấy buồn chán.
Nhưng giờ có Carlos nên mọi thứ khác rồi.
Chúng tôi hạnh phúc lắm.
Tôi biết là phải chịu ơn Carlos nhiều lắm.
Hy vọng việc anh ấy xa nhà làm việc sẽ ko ảnh hưởng gì.
Ui dào, cứ thưởng thật nhiều là tôi chả để bụng gì đâu.
Người mà vui hơn cả Gaby chắc là gã chủ tiệm nữ trang đấy.
Brad, đừng. Đang vui vẻ mà.
Đằng nào cậu ấy cũng biết mà.
Biết gì?
Tôi rất tiếc.
Nhưng e là năm nay ko có tiền thưởng đâu.
Mọi người dùng món tráng miệng nhé?
Tí nữa. Sao cơ?
Kinh tế suy thoái mà.
Kế toán nói công ty nên thắt chặt chi tiêu.
Nhưng anh có biết chồng tôi đã lao tâm khổ tứ thế nào ko?
Chồng tôi làm việc đổ mồ hôi sôi nước mắt đấy.
Đừng làm gã chủ tiệm nữ trang buồn chứ.
Gaby, kể cả Brad cũng ko có tiền thưởng mà.
Vậy định thưởng chồng tôi đĩa gà rán và 1 ít salad à?
Hy vọng năm tới sẽ khá khẩm hơn.
Dọn món tráng miệng đi chú em.
Dọn 10 đĩa tôm hùm nhé.
Tom?
Ra em bảo.
Hơn nửa tiếng rồi mà chả có khách nào cả.
Có lẽ ta nên ...
... nghỉ sớm đi.
Ko. Anh có ý này.
Mọi người, cởi tạp dề ra, rồi tới ngồi gần cửa sổ đi.
- Gì thế này? - Chơi đòn tâm lý.
Nhanh lên mọi người.
Chả ai muốn ăn ở 1 quán vắng tanh, đúng ko?
Vậy thì ta sẽ làm thế này.
Nếu thấy ai đi ngang qua ...
... mọi người hãy cười đùa như thể đang ăn uống vui vẻ.
Họ sẽ thấy muốn vào.
Giả vờ làm khách hàng à?
Thử nghĩ xem nên làm gì với đống tiền giả-vờ-kiếm-được nhé.
Tin anh đi, sẽ có hiệu quả mà.
Được rồi, mọi người.
Các cháu là 1 nhóm học sinh trung học.
Giả vờ các cháu đang họp lớp nhé.
Còn các cháu là 1 cặp đang hẹn hò nhau nhé.
Được rồi.
Có người kìa! Cười đi! Ăn uống vui vẻ đi!
Tuyệt! Cứ thế nhé!
Em rất thích chồng mình thành đạo diễn kịch, nhưng
- ... có vài sự thật phũ phàng. - Buôn bán ế ẩm mà.
Rồi sẽ hết thôi. Ta từng trải qua nhiều lần rồi mà.
Đâu chỉ là ế ẩm.
Kinh tế sa sút, chẳng ai đi ăn tiệm nữa đâu.
Còn tiền án phí của Porter, tiền trả nợ cho Bree nữa.
Trụ được 1 tuần nữa là ta sẽ phá sản thôi.
Em phải có niềm tin chứ.
Em đã tin suốt 7 năm rồi.
Giờ em phải chấp nhận thực tế. Và anh cũng vậy.
Anh hiểu. Em đang sợ. Anh cũng thế mà.
Nhưng ta sẽ vượt qua. Ta cần nghĩ ra cách.
Nếu ta bán quán này đi ...
Ta sẽ gỡ gạc được chút danh dự, cả 1 chút tiền nữa.
Nhưng nếu cứ tiếp diễn như thế này ...
... ta sẽ trắng tay toàn tập.
Không!
Không!
Anh sẽ ko đầu hàng đâu.
Anh ko chấp nhận thất bại đâu.
Có khách vừa đi vào à?
Tập tành vã mồ hôi như thế ...
Em nghĩ ta nên đi ăn tiệm nào sang trọng để bù lại.
Đời sống cao quá nhỉ.
Có gì đâu. Đời là mấy tí.
Sống được ngày nào thì cứ hưởng thụ ngày ấy đi.
Nghe triết lí nhỉ.
Ko sao, em thích đi ăn ở đâu cũng được.
Đơn giản thế thôi à.
Dạo này làm ăn khấm khá, em tính thế này đi.
Cuối tuần này ta sẽ đi chơi, nghỉ ở khách sạn 5 sao ..
... nằm tận hưởng cuộc sống.
Chắc ko được rồi.
Anh còn nhiều việc phải làm lắm.
Đi mà.
Có cái nắng, có cái gió, có "cái đó".
Tiếng gì thế?
No comments yet. Be the first to leave one.