The first 200 lines.
- Tập trước trên "Đường đua đẫm máu"...
Chỉ cần lôi mấy anh bạn tí nị này ra thôi.
Khỉ thật, anh bị thương rồi.
Anh ta cần nhiều máu hơn lượng cô có thể cho được.
Cô định chết đó à? Cô nghĩ sao?
- Kết nối của chúng ta gây ra lỗi khởi động hạt nhân.
Thế nghĩa là sao?
- Nghĩa là em yêu anh. - Em trở nên giống con người rồi đó.
Arthur?
Arthur!
- Nước chanh. Ai mua nước chanh nào.
Xin chào người lạ. Uống nước chanh chứ?
Bố!
Này! Không ai được phép ăn trộm từ con gái tôi cả!
Xin lỗi.
Tôi đùa thôi mà.
Jeff warrens. Anh có thể gọi tôi là warrens, jw, j-dubs.
- Arthur. - Thật là vinh dự đấy anh bạn.
Tôi thấy rằng cho đến giờ anh đã chứng kiến được nhiều thứ ở vùng đất hoang đó rồi.
Nhưng đừng lo, anh ở đây thì Vết Sẹo không làm hại anh được đâu.
Chào mừng đến với Cronenburgh!
.:: Blood Drive - Đường Đua Đẫm Máu ::. S01 - Tập 10
Chị sẽ trở lại ngay thôi cưng.
Khốn thật, búp bê, anh đi đâu rồi?
- Không thể tin được? - Sao thế?
Tôi ngạc nhiên là các người có thể sống gần Vết Sẹo đến thế này.
Chúng tôi nhận được nhiều người đến từ khắp nơi.
tìm kiếm một khởi đầu mới.
Tìm cách trốn thoát sự sợ hãi.
- Họ có tìm được không? -Họ không bao giờ rời đi cả.
Có gì đó tuyệt vời xảy ra khi cậu cho phép bản thân mình
nhìn ra cái đẹp của mọi thứ.
Mọi thứ bắt đầu nhìn thấy vẻ đẹp trong cậu.
Anh ngửi thấy mùi đó chứ?
Như mùi bánh quế ấy.
Hoặc là rò rỉ khí ga. - Chỉ là kiến trúc của chúng tôi thôi.
Thứ lỗi cho bụi của chúng tôi. Vì gần vết sẹo,
Chúng tôi phải vá những vết nứt nhỏ thỉnh thoảng xuất hiện.
Không có gì đáng lo đâu.
Tôi hi vọng mình không quá vội vàng,
nhưng với tôi thì cậu có vẻ
đang tìm kiếm một mục đích vậy.
Có lẽ cronenburgh chính là nơi dành cho cậu.
Cảm ơn, nhưng cuộc đời tôi hiện đang rất phức tạp,
Chẳng có gì phức tạp ở đây cả.
Nhưng khuôn mặt thân thiện này
được bảo vệ khỏi nỗi đau từ thế giới đó.
Cậu biết không, chúng tôi có tiệc cho cả thị trấn ở nhà thờ vào tối nay đấy.
Tôi chắc là mọi người sẽ rất vui khi được gặp cậu.
Tôi không được khỏe cho lắm.
Thôi nào, chỉ là vết xước thôi mà.
Cậu kkhông cần một bác sĩ, cái cậu cần là một bữa tiệc.
Xin lỗi thưa bà.
Người cuối cùng uống hết nước của bọn con rồi.
"Thưa bà" à. Được rồi. Nếu chị đưa cho
em 2 đô để không gọi chị như thế nữa?
và 27 đồng để đưa chị đến gặp vị khách cuối cùng đó.
Như yêu cầu, chúa đã tới đây.
Tôi biết mấy người không thích nhảy múa hát hò cho lắm,
vậy nên tập trung vào chủ đề luôn nào.
Tôi có truyện tranh về hậu truyện, ngoại truyện, và chính truyện.
để giải thích toàn bộ bí ẩn này.
Được rồi, vậy game thì sao?
Chúng tôi không mang anh đến đây để bàn luận.
Chúng tôi tìm thấy một lỗ hổng trong hợp đồng của anh
Thứ giúp chúng tôi vượt qua thỏa thuận đang nắm giữ này.
Slink, anh bị đuổi việc.
Grace và Arthur đang được thí nghiệm,
làm mất chúng. -Tại sao ông lại
hứng thú với họ đến thế?
Tôi biết khán giả muốn gì.
Thử nghiệm là dành cho bộ não nhu nhược và yếu ớt.
Những nhóm nhu nhược và yếu ớt đó là lí do duy nhất
giúp ta giữ cho cuộc đua được tiếp tục.
Arthur và Grace đã biến mất vào trong Vết Sẹo rồi.
Chúng chết mất tiêu rồi. - Tốt hơn hết là anh nên hi vọng không phải thế
Bây giờ thì anh bị sa thải thôi.
Nhưng nếu chúng tôi mà không đưa họ trở lại đường đua được,
Thì tôi sẽ đạp nát cái chương trình của anh
và bắt anh nhìn từng khoảnh khắc đó
Với mí mắt của anh ghim vào hộp sọ.
Grace
Trông cô có vẻ tức giận. Tôi xin lỗi vì bỏ cô lại...
Đừng lo.
Tôi không có ác cảm đâu.
Vậy là tôi cho anh một nửa số máu và đây là cách anh cảm ơn tôi à?
Tôi mừng là cô ổn.
Nhưng tôi...
lúc này đang làm việc của mình.
Chỗ này không tuyệt sao?
Mẹo chuyên nghiệp này,
Lần tới nếu anh có muốn bỏ rơi ai đó,
Đừng để lại dấu vết của quyển sổ này.
Tôi không làm mất nó.
Tôi xong chuyện với nó rồi.
Và cô cũng nên thế đi.
Đợi tí, mà tại sao thế?
Đây chính là thứ sẽ giúp ta
hạ gục tổ chức Heart.
Để làm gì chứ?
Tôi không biết nữa. Là do chúng xấu xa
và cần phải bị ngăn chặn.
Có chuyện quái gì xảy ra với anh lúc ở nhà hàng đó thế?
Đây không phải là anh.
Cô nói rằng chúng ta hạ gục Heart
và bắt tất cả những người đã giết Karma.
Rồi sao? Thế giới này vẫn là một đống cớt thôi.
Không có kết thúc đâu.
Vậy có lẽ chúng ta nên dừng lại
khi tìm được nơi nào đó tốt đẹp.
Tại sao cô không chấp nhận được khi việc tốt xảy ra thế?
Nhìn xung quanh đi. - Nhìn gì đây? Cỏ xanh??
Nhà đẹp? - Ôi trời,
Số lượng công kích của hoa văn?
-Rồi rồi, - Dừng lại đi Arthur.
Cho dù cái bọn thượng lưu khốn nạn này
có ý định bán gì đó cho anh,
Thì đừng có mà mua. - Không.
Không ai bán cho tôi thứ gì cả.
Mà tôi thích ở đây.
Không, chỉ là anh đang rối thôi.
Cô chắc chứ? Tôi nghĩ đây chính là phần thưởng.
-Cho cái gì chứ? - Cho tất cả những gì
mà ta đã trải qua.
Tôi có ý này.
Trước khi cô ra quyết định,
hãy đến bữa tiệc với tôi.
Mùi như Jersey ở đây ấy.
Ý tôi là cái mùi hương làm say đắm lòng người đó là gì thế?
Thứ gì đó từ kiến trúc.
Tôi rất vui vì cậu đến tham dự.
Và còn mang theo một người nữa.
Và vị nữ thần nóng bỏng nào đây?
Tên cô ta là Grace
và cô ấy có thể tự nói được.
Tôi thô lỗ quá.
Grace là bạn đồng hành của tôi.
Hưm, tôi có thể nói rằng cô ấy là một người thú vị đấy.
Anh có thể nói thế nữa đấy.
Và đây là nhân vật chính của chúng ta.
Cả đêm nay là dành cho anh ấy đấy.
Đây là David, thợ giày của chúng tôi
và người vợ ngọt ngào, Melanie.
Dừng lại đi. Cha lúc nào cũng nói thế về mọi người con gái của mình cả.
Tội lỗi. Nhưng thực sự thì Mel khá đặc biệt.
Arthur và Grace sẽ có thể trở thành cư dân mới của ta.
- Chào mừng đến với cronenburgh. - Cảm ơn rất nhiều
vì đã mời chúng tôi... - Có chuyện gì xảy ra
với bức ảnh này thế?
Anh không có đồ uống trong tay.
Oh
Tôi có thể rót cho cô một li chứ?
Anh không để tâm đến gợi ý phải không anh bạn?
Cái quái gì đây? Có thêm rượu miễn phí cũng chả hại ai cả.
Cô biết không, tôi có thể nói rằng cô nghĩ là
những thứ này không thể là thật được.
Nhưng thế không có nghĩa là cô không xứng đáng có nó.
Chúng ta mới gặp thôi.
Làm sao mà anh biết tôi xứng với cái gì được?
Tôi có thể ngửi thấy được.
Cô thì sao? Tôi ngửi được một số thứ.
Làm sao mà anh trồng trọt được mấy thứ này gần vết sẹo chứ?
Cô nói gì cơ?
Tôi không nhớ được.
Tôi xin lỗi.
Tôi xin lỗi vì đã thô lỗ.
Arthur biết rằng đôi khi tôi tức giận lại làm tôi tốt hơn.
Không phải thế đâu.
Tôi nghĩ cô hơi kêu ca tí thôi.
-Tôi vừa cười khúc khích à? - Thế thì có sao chứ?
Thôi nào, hãy để bản thân được thoải mái đi.
Lúc tôi tình cờ gặp ốc đảo bé nhỏ này,
tôi đã không chắc lắm.
Nhưng ngài Warrens,...
Anh ta là người biết thuyết phục.
Và rồi chúng tôi ở đây, 5 năm sau.
Hai người chính là giấc mơ Mỹ.
- Vậy, Arthur, chúng tôi không biết phải nói sao với anh,
Nhưng tôi đã nói chuyện với Warrens
và chúng tôi muốn anh trở thành thợ đóng giày mới cho Cronenburgh
Oh, wow. Uh...
Tôi rất vui, nhưng tôi không biết cách làm ra giày thế nào cả.
Và không phải anh là thơ đóng giày sao?
Tôi đang nghỉ hưu.
Và anh chỉ cần học chút là xong thôi.
Bởi ở chỗ cronenburgh này,
anh có rất nhiều thời gian.
Được rồi.
Giờ tôi không thể nói không với chủ tiệc được đúng không?
Đây không phải là sinh nhật David,
Không, không. - Lễ kỉ niệm ngày cưới.
Không, Arthur, tối nay chúng ta mừng cho cuộc đời tôi
Đây là lúc tôi chết.
Oh, tôi xin lỗi,...
Tôi không biết. -Không sao,
Tôi đã sống cuộc đời tuyệt vời
Bên cạnh người vợ xinh đẹp này.
Nhưng ở cronenburgh,
Cha tôi tin vào việc ăn mừng cuộc đời
bằng cách truyền nó cho người khác.
No comments yet. Be the first to leave one.