The first 200 lines.
Tôi giúp gì được không?
Tôi phải quay lại một chút.
Năm đó tôi 12.
Trường tổ chức đi lên đồi chơi..
Cô lấy tôi ra đùa à?
Ông nói sao?
Cô lên đỉnh, nhưng không phải lên đỉnh bình thường.
- Mà là lên đỉnh tự phát. - Phải, là lên đỉnh,
dù bác sĩ chẩn đoán là...
một cơn động kinh.
Và trong khi cực khoái,
cô mơ thấy
hai người phụ nữ hai bên à?
Có phải cô ta nắm mạng che mặt bằng hai ngón thế này?
Có gì sao?
Cô cũng... cô không biết những phụ nữ đó là ai, phải không?
Mà ông nói tôi mới để ý, một trong họ
giống mẹ Mary đồng trinh.
Không phải mẹ Mary đồng trinh đâu.
Theo mô tả của cô, chắc đó là.
Valeria Messalina,
vợ hoàng đế Claudius,
người đàn bà cuồng dâm tai tiếng nhất lịch sử.
Còn người phụ nữ kia,
người cưỡi trên con thú,
không ai khác ngoài con đĩ nổi tiếng thành Babylon
cưỡi Nimrod trong hình dạng một con bò.
Câu chuyện của cô giống như...
một sự kể lại báng bổ
về sự biến đổi của Jesus trên núi.
Một trong những đoạn kinh thiêng liêng nhất
của nhà thờ Đông phương.
Đó là khi nhân loại
được soi sáng bởi ánh sáng thánh linh vĩnh hằng.
Nếu ai khác kể tôi nghe,
tôi sẽ coi nó là một trò đùa báng bổ,
thêm mắm dặm muối bằng một đoạn kinh
bắt nguồn từ một cơn cực khoái phát sinh.
Và sau đó, cô qua cơn cực khoái.
Wagner. Vở "Das Rheingold",
"Rơi xuống thế giới Nibelheim."
Nó tệ đến thế à?
Thử tưởng tượng xem, trong một cú ngã,
ông mất hết hứng thú đọc
mất hết tình yêu, niềm đam mê cho những cuốn sách và thư từ của ông.
Chuyện này thật tôi không biết tưởng tượng làm sao.
Nó cũng như nghịch lý Zeno thôi.
Cô là Achilles
và con rùa là cơn cực khoái.
Thôi đi.
Cô đang đuổi theo sự thỏa mãn,
nên cô không thể đạt đến thỏa mãn. Đó là nghịch lý.
Tôi xin lỗi, hình như ông không lấy gì làm nghiêm túc thì phải.
Tôi đang nói về thứ xấu nhất với tôi
rằng tôi, trong cái thời điểm mấy giây đó,
mất hoàn toàn khoái cảm.
Âm đạo của tôi trơ ra!
Ngay lập tức chúng ta phải nghe
cái vấn đề toán học lố bịch này.
Mà tôi đang nghi ngờ
ông có nghe hay không.
Tại sao?
Khi tôi kể cho những người đàn ông khác nghe về trải nghiệm,
những chương trong đời sống tình dục của tôi,
dễ thấy rằng họ khá hào hứng.
Tôi cũng vậy mà.
Ừ, nhưng là về thứ toán học vớ vấn của ông,
không phải câu chuyện.
Thực ra ông là loại người gì vậy?
Tôi...
Cô không biết đâu.
Nhưng tôi có thể đoán.
Sao tôi không nghĩ ra sớm hơn chứ?
Ông không hào hứng với những câu chuyện dơ bẩn của tôi
vì ông không hề liên quan tới nó.
Ông chưa từng ở với cô nào.
Rất chính xác.
Đàn ông cũng không.
Ông có thấy tiếc không?
Có, nhưng...
Vì tò mò.
Không phải vì nhục dục như cô nghĩ đâu.
Tôi tự xem mình là vô tính.
Tất nhiên tôi đã thử...
thủ dâm hồi thiếu niên, nhưng...
Nó không giúp được nhiều.
Nên tôi không có gì gọi là tính dục cả.
Nó không hiếm như cô tưởng đâu.
Tôi cũng đã...
tôi cũng đọc nhiều về chủ đề tình dục:
"Chuyện ở Canterbury," "Decamerone,".
"Ngàn lẻ một đêm."
Vô số truyện.
Tôi đọc bằng niềm say mê và thích thú.
Nhưng là sự say mê văn chương.
Nhưng tôi thấy thế có lẽ khiến tôi thành
một thính giả tốt hơn cho câu chuyện của cô.
Tôi không có định kiến...
hay ưa thích gì.
Tôi là phán quan tốt nhất cho những câu chuyện của cô.
Và khi xem xét cô có phải là
một người xấu hay không,
tôi không có vấn đề gì cả.
Bởi tôi không nhìn cô qua lăng kính
sinh dục,
hay trải nghiệm tình dục.
Tôi còn trinh.
Tôi trong trắng.
Mẹ đang nhìn tôi.
Phải.
Đó là một biểu tượng.
Của người Nga hả?
Phải,...
đây là một bản sao tuyệt tác,
có lẽ theo phong cách của Rublev.
Biểu tượng thường hay gắn liền với nhà thờ Đông phương.
Nhà thờ Đông phương à?
Có lẽ tôi hơi lý thuyết.
Ừ.
Ông kể tôi nghe về bức tranh đi.
Dù nhà thờ Thiên Chúa
năm 1054 bị chia cắt vì bất đồng quan điểm
giữa nhà thờ Đông phương và nhà thờ Tây phương...
mà ngày nay người ta gọi là nhà thờ Chính thống giáo
và nhà thờ Công giáo La Mã.
Đây là một biểu tượng điển hình của nhà thờ Đông phương.
Biểu tượng khắc họa mẹ Mary Đồng trinh
và chúa Hài đồng Jesus. Hiếm hơn là
cây thập ác,
vốn phổ biến hơn bên nhà thờ Tây phương.
Nếu tổng kết lại, có thể nói là
nhà thờ Tây phương là nhà thờ của sự chịu đựng,
còn nhà thờ Đông phương là nhà thờ của niềm vui.
Cô thử tưởng tượng một cuộc đông tiến từ Rome,
cô sẽ cảm thấy như đi từ
tội lỗi và đau đớn sang niềm vui và ánh sáng.
Nhưng ông nói ông không tin Chúa mà.
Thì không, như khái niệm tôn giáo cũng thú vị như...
khái niệm về tình dục vậy.
Nhưng cô cũng sẽ không thấy tôi quỳ gối trước khái niệm nào đâu.
Hãy gọi chương này là,
"Nhà thờ Đông phương và nhà thờ Tây phương."
Nhưng nó không phải là một câu chuyện
chuyến đông tiến từ Rome
hướng tới ánh sáng, mà là ngược lại.
Nên để câu chuyện không quá buồn,
tôi đã thêm một tựa phụ vào tên chương.
CHƯƠNG VI Nhà thờ Đông phương và nhà thờ Tây phương.
Dù tôi cố gắng quyết liệt đến đâu,
cái âm đạo của tôi vẫn không phản ứng.
Dù tôi cũng thừa nhận rằng có lúc
chúng tôi cũng vui vẻ.
Anh cho em đồng năm bảng Anh...
Nếu em có thể đút cái này
vào trong âm đạo.
Năm bảng Anh à?
Được.
Ặc.
Cảm ơn.
Không có chi.
- Các vị chưa có muỗng à? - Không.
Điều kỳ lạ nhất là trong kỳ kinh
khi mà tôi không còn cảm giác tình dục nào nữa...
một kỳ kinh
thoải mái và an toàn...
chúng tôi đã dọn vào ở cùng nhau và thế là...
tôi dính bầu.
Tôi bất cẩn quên uống thuốc tránh thai.
Dù ý thức hay không ý thức,
với tôi sinh mổ rất quan trọng.
Tôi hy vọng âm đạo của tôi sẽ có cảm giác lần nữa,
và tôi suy nghĩ rằng
sinh đẻ tự nhiên thì không làm nó tốt hơn.
Có lẽ tôi tưởng tượng ra,
nhưng lúc tôi nằm đó, những tiếng động từ các thiết bị
vang lên theo một nhịp
giống như nhịp của Những Con Chiên Nhỏ,
Phải.
Không phải nỗi sợ.
Mà giống như ghê tởm hơn.
Tôi thề là tôi thấy nó cười.
Một đứa bé cười?
Trong vở "Bác sĩ Faustus", Thomas Mann kể về sự ra đời của Ham, con trai Noah.
Đứa bé cũng cười khi mới sinh ra.
Một điềm xấu bảo hiệu Satan.
Tình cờ, đứa bé vô tội được đặt tên Marcel,
theo tên Mars, thần chiến tranh của người La Mã.
Còn người mẹ?
Tôi cho rằng tình mẫu tử
rõ là không được như ý rồi.
Không, tôi không có ý gì cả.
Tình mẫu tử cũng không phải vấn đề.
Cứ mỗi lần
tôi nhìn vào mắt đứa trẻ
tôi lại có cảm giác không an tâm
là bị phát giác.
Tôi biết có thể đó là điều lạ
khi nói về một đứa trẻ
rằng tình yêu của tôi không được đáp lại...
nhưng đó là nhận thức của tôi.
No comments yet. Be the first to leave one.