The first 200 lines.
NGƯỜI MẸ TỒI CỦA TÔI
Có hai loài động vật
mà từ đầu đến chân không có chỗ nào không hữu dụng.
Bạn biết đó là gì không?
Con người…
và con lợn.
Ai cũng nghĩ lợn là loài dơ bẩn và bốc mùi,
nhưng thật ra không phải như vậy.
Lợn đi vệ sinh ở đúng một nơi và chỉ ngủ ở nơi sạch sẽ.
Chúng tắm mình trong bùn
để giảm thân nhiệt và tránh khỏi lũ bọ.
Nhưng loài người lại nhốt chúng bên trong những cái chuồng chật chội.
Vì không thể tắm mình trong bùn nữa,
chúng lăn lộn trong phân và nước tiểu của mình.
Thế là chúng ngày càng bẩn thỉu và hung hăng hơn.
Thật là đáng thương nhỉ?
NGƯỜI MẸ TỒI CỦA TÔI
Nhưng điều thật sự đáng thương chính là,
vì không thể ngẩng đầu,
cả đời loài lợn chỉ nhìn thấy mặt đất.
Chỉ có một cách duy nhất giúp chúng nhìn ngắm được bầu trời.
Chính là…
khi chúng ngã lăn quay.
Đúng vậy.
Phải vấp ngã
mới có cơ hội ngắm nhìn một thế giới mà ta chưa từng thấy qua.
Loài lợn cũng thế, loài người cũng thế.
Bắt được rồi!
TẬP 1
Tôi vô cùng hạnh phúc
Tôi vô cùng hạnh phúc
Tôi vô cùng hạnh phúc
Tôi thật sự vô cùng hạnh phúc
THỨC ĂN CHĂN NUÔI JOONGANG
Quý khách nào đặt thức ăn thế ạ?
Chà, các vị tụ họp đông đủ rồi này.
- Ôi trời! - Chào ông.
Cô lại một mình làm việc rồi.
- Cảm ơn ông. - Ừ.
Phụ nữ chân yếu tay mềm mà.
Ôi trời, ông chủ.
Ôi trời.
THỨC ĂN CHĂN NUÔI CÁC LOẠI CHO CHÓ, BÒ, NGỰA, GÀ, VỊT
Ôi trời, ông nói đúng thật.
Phụ nữ chân yếu tay mềm.
Này!
THỨC ĂN THƠM NGON DÀNH CHO BÒ
Xin chào.
Cô Young Soon!
Cô Young Soon mang cái này về ăn nhé.
THỨC ĂN THƠM NGON
DÀNH CHO GÀ VỊT
Tháng sau tôi sẽ gửi phần còn thiếu.
Ôi trời.
- Cảm ơn nhé, Young Soon. - Vâng.
Tôi vừa vắt xong nên tươi ngon lắm.
- Cảm ơn cô. - Thử ngay đi.
- Mát thật. - Đưa cái này cho ông chủ nhé.
Đây là dâu tằm à?
Nghe bảo tốt cho phái mạnh lắm.
- Ôi, cái cô này. - Thật mà.
THỨC ĂN CHĂN NUÔI JOONGANG
THỨC ĂN CHĂN NUÔI JOONGANG
Điên thật.
Cái gì đây?
Nghe bảo là bột ớt nhà trồng dưới quê đấy.
Bố khỉ.
Dưới quê có bột ớt nào không phải do nhà trồng à?
Còn mấy món này?
Đồ lắp ráp từ khu công nghiệp Guro à?
Bảo họ đừng cho mấy món vô dụng này nữa
mà hãy trả tiền mua chịu đi.
À, đúng rồi.
Có dâu tằm ở phía ghế phụ nữa.
Nghe bảo món đó tốt cho phái mạnh lắm.
Bà cô ở trại dê nhờ mang về đưa cho ông chủ đấy.
Cô Eun Ju hả?
Sao cô Eun Ju lại gửi cho tôi…
món tốt cho phái mạnh chứ?
Dâu tằm ở đâu rồi?
Ở đâu rồi?
Dâu tằm ơi?
Hai người họ lộ liễu thật.
Thiệt tình.
Mời vào.
Chắc em bận lắm nhỉ?
Anh…
Anh đi đám tang à?
Không, không phải.
Young Soon này.
Trông nó rất xinh, đúng không?
Sáng nay nó cũng ăn giỏi lắm…
Young Soon này.
Hãy kết hôn với anh đi.
Phải thể hiện thật tốt nhé. Đi đi.
Qua đó đi.
Đi đi.
Đến đây nào.
Dâu tằm ngọt thật.
- Đi đâu đấy? - Không!
- Không! - Đợi đã!
- Không! - Này!
- Quay lại đây! - Lại đây nào!
- Bắt lấy nó! - Lại đây!
- Đằng kia! - Lợn ở đâu thế?
- Gì vậy? - Trời đất.
- Nó chạy mất kìa! - Đứng lại!
- Này! - Lợn ơi!
Bắt con lợn giúp tôi!
Con lợn!
Con lợn?
- Bắt lấy nó. - Lợn ơi!
- Bắt lấy nó! - Này!
Này, chạy đi đâu đấy?
- Lại đây. - Bắt lấy nó.
Bắt lấy nó!
Lợn của tôi, hãy bắt lấy nó.
Đi lối đó. Nó đâu rồi?
- Nó đâu rồi? - Chạy đâu rồi?
Bỏng nổ!
- Ôi mẹ ơi! - Em không sao chứ?
Buôn may bán đắt nhé.
- Ở kia. - Hết cả hồn!
- Nó đã ở đây mà. - Con lợn.
- Ở đâu? - Có một con lợn!
Ở đằng kia!
- Lại đây nào! - Lại đây.
- Mày chạy đi đâu? - Đừng!
- Làm sao đây? - Bắt giúp tôi với!
Đằng này.
- Trời ạ. - Đi đâu rồi?
Cho thêm một phần thịt ba chỉ.
Vâng.
Tiếng gì vậy?
- Nhìn kìa? - Cái gì?
- Cái gì vậy? - Ôi trời!
- Trời ơi! - Khoan đã.
- Con gì vậy? - Mày đâu rồi?
Bắt được rồi!
Ôi trời.
Đồ quỷ này…
Con không ăn đâu.
Đang ăn ba chỉ nướng nhỉ. Mình đi thôi.
Chúc ngon miệng.
Đi nào.
- Gì vậy trời? - Ăn tiếp đi.
- Bắt được rồi. - Bắt được rồi à?
- Được rồi này! - Bắt được rồi.
- Hay thế! - Này.
Young Soon à, đợi một chút.
Hôm nay chuyện thành ra thế này rồi,
nhưng lần tới anh nhất định sẽ dạy dỗ nó thật tốt
để nó chạy một mạch đến chỗ em.
Anh định sẽ lại kết hôn lần nữa à?
Không, anh không kết hôn nữa.
Em nói gì vậy? Anh…
Sao cơ?
Vậy nghĩa là em…
Cảm ơn em!
Cảm ơn em!
Cảm ơn em!
Thảo nào cậu ấy cứ đến tiệm nhà tôi dù chẳng mua món gì.
Cắt, ngưng, khoan đã!
Vậy cô sẽ nghỉ việc ở tiệm à?
Không được đâu nhé!
Tôi phản đối cuộc hôn nhân này!
- Phản đối gì? - Không tính!
- Không được! - Tránh đường.
Nào, để tôi chụp cho bức ảnh. Nhìn sang đây.
Ôi, đáng yêu chưa kìa.
Một, hai, nói "lợn" đi!
Không rò hay chập điện, hệ thống điện bình thường.
- Vậy sao? - Xẹt điện rất nguy hiểm
nên anh nhớ phủi bụi thường xuyên.
Cẩn thận những lúc phun nước nữa.
Ừ, cảm ơn cậu.
Ơn nghĩa gì, việc của em mà.
Dạo này hay cháy chuồng lợn quá,
- bên đồn cũng lao đao. - Ra vậy.
Lần sau đi tuần em lại ghé qua.
Khoan đã.
Nhận cái này đi.
Nghe bảo con cậu vừa mới thôi nôi.
Tôi nghe bố cậu kể mà.
- Mua cho cháu bộ quần áo. - Thôi mà anh.
Em còn chẳng đi dự đám cưới anh chị.
Sao lại nói thế?
Ai mà không biết cuối tuần nào cậu cũng phải vào viện với mẹ.
Nếu thấy áy náy,
thì đến ăn mừng tiệc thôi nôi của con tôi đi.
Sao cơ? Vậy là…
Tôi được làm bố rồi!
- Chúc mừng anh! - Ôi, tim tôi!
Ôi trời. Tuyệt vời thật nhỉ?
Dự sinh tầm nào thế anh?
Tháng 9 năm sau, năm Thìn.
Năm 1988, Song Long đấy.
Ba trăm năm mới có một lần.
Xem này. Giờ nghiên cứu để đặt tên.
Tôi muốn đặt cho con một cái tên thật đẹp nên nghiên cứu dữ lắm. Nghe nè.
No comments yet. Be the first to leave one.