The first 200 lines.
NĂM CỦA SỨA
Dựa trên tiểu thuyết "Năm của sứa" - tác giả C. Frank
Dịch phụ đề: AnanVinh
Vẫn chưa. Không trước buổi trưa.
Con đang ngủ?
Vic gọi.
Ông ấy muốn chúng ta đến ăn trưa tại "Le 80". Con có đi không?
Con không biết.
Mẹ khát nước.
Con có thể lấy gì cho mẹ?
Mẹ đang cố gắng kéo dài ít nhất đến trưa.
Con đi bơi đây.
Rồi mà?
Tình hình thế nào rồi, Salome?
Chuyện gì đã xảy ra? Anh đã rơi ra khỏi giường?
Tôi chưa bao giờ lên giường. Đây là Dorothy.
Xin chào, tên cô là Salome?
Không.
Nếu chị muốn ăn trưa, hãy đặt trước.
Có một sự xuất hiện của khách du lịch.
Không, cảm ơn. Chúng tôi sẽ ăn trưa tại "Le 80".
Cô thế nào?
- Ai đó? - Tôi không biết.
Chúng ta sẽ đi ăn chứ? Trời nóng quá.
Mười phút.
Ở tuổi 30, con sẽ già nua, nhăn nheo và khô héo.
Quá tệ.
Này, đó là Guttaz.
Em có biết em may mắn như thế nào không?
Hai quả cam?
- Nó đã được trả tiền. - Ồ vậy ư? Bởi ai?
- Đẹp, nhưng... - Họ muốn ăn cùng cô?
- Tôi sẽ làm điều đó. - Khoan đã...
- Ừ hả? - Có lẽ.
- Được chứ? - Được.
Ý cô nói có lẽ là sao?
Cô thà ăn khoai tây chiên trên bãi biển công cộng?
Anh đang làm gì vậy?
Tôi không biết. Anh nên nói với tôi.
Bạn thân, tôi không thể nói với anh bất cứ điều gì.
Anh nên hỏi tôi trước. Hiểu chứ?
Được rồi.
Anh mua cho họ đồ uống và anh để tôi xử lý nó.
Hiểu chưa?
Tôi đang lắng nghe.
- Một bia và khoai tây chiên. - Hai.
Rất vui khi đi với "có thể" của cô.
Thôi đi, được không?
Năm đầu tiên bố mẹ đến đây, hoàn toàn không có gì.
Vịnh thì đẹp như vậy!
Vâng, bố. Những người dân thường đã chiếm giữ thiên đường của bố.
Vậy, tại sao còn trở lại?
Ta tự hỏi mình.
- Để tán gái. - Thôi nào, Chris!
Cô bé nói đúng. Đối với những kỉ niệm cũng vậy.
Hãy cho chúng cháu biết về bạn của bác, vợ của một chính trị gia.
- Lolotte? - Ồ, không!
Con trai tôi không nghĩ điều đó buồn cười.
Chà, vậy còn việc đi sòng bạc tối nay thì sao?
- Đừng tính con vào. - Cháu sẽ đi.
- Con chưa đủ tuổi. - Con có thể sử dụng ID giả.
Mẹ có thể cho con mượn một trong những chiếc váy của bà ngoại cho mẹ.
Cảm ơn con.
Cháu muốn chơi?
Thắng.
Thưa cô? Xin lỗi, chúng tôi đã mượn tờ báo của cô.
Không sao đâu. Chúng tôi đọc rồi. Cứ giữ nó.
Coi nào. Còn thẻ công thức của mẹ thì sao!
Mẹ không bao giờ sử dụng chúng.
Tôi là Peter Casteline, vợ tôi, Barbara.
Chris Riveaut. Mẹ tôi.
Hân hạnh được biết cô.
Mẹ đi bơi?
Không. Mẹ đang tắm nắng.
- Gặp mẹ sau. - Hẹn gặp con.
Không. Này, nhìn này! Không phải như vậy.
Đi lấy quả bóng.
Đánh mạnh với cây vợt. Tất cả là ở vai.
- Tôi vô dụng, anh biết mà. - Không, không, không.
Nhìn vào sự chuyển động. Cô phải làm nương theo đó.
Đừng hoảng loạn. Tôi đang đến. Tôi sẽ giúp anh sau.
Hãy làm lại từ đầu.
- Làm ơn cho kem. - Đây rồi.
- Cảm thấy tốt hơn? - Con không sao.
- Đây, uống cái này đi. - Nó là gì?
Gin Fizz. Đặc biệt.
Không có vợ tôi ở đây, điều đó chắc chắn sẽ xảy ra.
- Cảm ơn cô. - Những gì họ nói là sự thật?
- Cái gì? - Đó là một con sứa chích cô.
Tôi sẽ đề nghị một cuộc họp báo lúc 6 giờ tối tại quán bar.
Sẽ ổn thôi, hả?
Tôi không biết có thể làm gì không.
Con nhỏ đó là ai?
- Một đứa con gái ngốc. - Cảm ơn. Mẹ có thể nhìn thấy điều đó.
Vâng?
Hai mươi phút. Được chứ?
Không vấn đề gì. Cô đang tới?
- Chúng tôi đang đến. - Cô đã quyết định chưa, Vic?
Không, anh ấy đã làm. Tôi nghĩ anh ấy cảm thấy phải theo dõi cha mình.
Anh ấy muốn ở bên cô vì anh ấy đã trút bỏ gánh nặng của cha mình đối với cô.
Thật là một nỗi đau!
Mẹ già rồi.
Đừng quanh co nữa.
Đúng, đúng, mẹ già rồi.
Bên trong.
Thôi nào, mẹ chỉ mới 38...
Nó không quan trọng... Mẹ sợ.
Mẹ sợ mình sẽ không biết khi nào nên bỏ cuộc.
Con sẽ nói với mẹ khi đến lúc chứ?
Con sẽ nói với mẹ.
Nhưng có chuyện gì với mẹ tối nay vậy?
Mẹ không biết.
Một cái khác, xin vui lòng.
Đó là Claude!
Ông Guttaz!
Pierre có ở đây?
Anh ta đang làm việc?
- Cô có biết Romain không? - Tôi đã nhìn thấy anh ta xung quanh.
Cô là mẹ của Salome phải không?
Có vẻ như cô đã bị một con sứa cắn...
Hãy để tôi xem...
- Nó sẽ không bao giờ biến mất. - Vâng, tôi biết.
Cô không quan tâm. Cô đúng.
Tôi có thể nhảy với mẹ cô không?
Với bất cứ ai anh muốn. Nhưng không phải tôi.
Tất nhiên!
Đi thôi, quý cô thân mến của tôi.
Em sẽ trở lại. Anh có thể giữ chúng cho em?
- Đó là một điệu valse? - Và vì vậy?
Anh có biết rõ về Guttaz không?
- Tôi biết tật xấu của anh ta. - Vậy thì anh biết rõ về anh ta.
Phòng thí nghiệm Guttaz không chỉ là vấn đề tình dục!
Còn cô? Cô biết rõ về anh ấy không?
Không phải tật xấu, hay đức tính của anh ấy.
Chồng tôi đã làm ăn với anh ta.
Tôi nghĩ anh ấy tôn trọng anh ta.
- Còn chồng cô đâu? - Ở Paris.
Anh chàng tội nghiệp.
Ồ, không hề.
Anh ấy không biết làm sao để thư giãn.
Tại sao anh muốn nhảy với tôi?
- Câu hỏi ngu ngốc? - Đúng.
Tôi có thể biết tại sao anh gọi con gái tôi là Salome không?
Không, cô có thể không.
Đầu tiên là chồng cô, bây giờ là con gái của cô...
Tôi không thích nhảy với nhiều người cùng một lúc.
- Anh quên mất Guttaz rồi. - Tôi chưa quên ai cả.
Tôi đã sử dụng anh ta để gặp cô.
Tôi không thể tính anh ta chung với những kẻ xâm nhập.
Anh đã làm gì?
Lát nữa.
Cái kia đâu?
Đây rồi.
Ngủ ngon.
Anh chàng kỳ lạ, đó là Romain.
Anh ta là một ma cô.
- Một cái gì? - Một tay ma cô!
Đừng phóng đại. Anh ta chắc chắn là một con sói...
Anh ta góp nhặt họ ngoài bãi biển rồi cung cấp.
Cung cấp? Cái gì?
Vâng, ở bến cảng, trong biệt thự... Mẹ biết đấy, một ma cô!
Rồi làm sao con biết được điều đó?
Mọi người đều biết.
Ta tưởng con dừng lại...
Con cũng vậy.
Bố không ngủ được?
Không bao giờ trước bình minh.
Vậy sao?
Từ khi nào?
Cũng vài năm rồi.
Còn con?
Con không biết.
Con lo lắng.
Gọi taxi cho cô ấy, thế là xong.
Tôi sẽ đi tàu!
Tôi sẽ đi tàu! Nó đầy những chiếc mũ trùm đầu vào những tối Chủ nhật.
Nó đầy những chiếc mũ trùm đầu vào những tối Chủ nhật.
Hãy cho cô ấy đi nhờ.
Hẳn rồi.
- Vic sẽ thả chúng ta trước, sau đó là cô ấy. - Anh thật tốt, nhưng cô ấy có thể...
- Vic sẽ thả chúng ta trước, sau đó là cô ấy. - Anh thật tốt, nhưng cô ấy có thể... Nhanh lên, không thì cô sẽ bị lỡ chuyến bay.
Nhanh lên, không thì cô sẽ bị lỡ chuyến bay.
Chà. Tạm biệt.
Cô có thể bật radio lên nếu muốn.
Không, cảm ơn ông.
Rất tốt.
Cô muốn đi tàu vì một lý do đặc biệt?
- Không, không. - Cô muốn về một mình?
Ở bên phải của ông, xa hơn một chút.
Cô thà rằng không ai nhìn thấy tôi?
Tôi phải đi.
- Xin chào. A lô? - Tôi đây.
- "Tôi" là ai? - Vic.
Chào. Tôi tưởng ông ở với bố mẹ tôi...
Tôi đang gọi từ nhà hàng.
Thật ư. Mẹ có quên gì không?
Không, không.
A lô.
Chris?
Vâng?
No comments yet. Be the first to leave one.